"Ê con nhỏ tự kỷ" Hắn nói, giọng đầy sự trêu chọc.

"..." Cô im lặng, tay không ngừng vẽ.

"Nó không trả lời tao luôn kìa mày" Hắn nói với đám bạn phía sau.

"Ê con tự kỷ, câm hả mày?" 1 thằng đứng phía sau lên tiếng.

Cô cúi đầu, tay đè mạnh cây bút chì. Trên gương mặt cô không có bất kì cảm xúc gì. Giống như cô chẳng nghe thấy gì cả.

Đám người phía sau không ngừng trêu chọc cô, những người khác trong lớp cũng không ai lên tiếng. Đám người đó càng nói càng quá đáng. Họ mỉa mai cô, nói cô là 1 con tự kỷ, 1 đứa bị điên.

Suốt ngày bị trêu chọc, cô cũng đã quen rồi, mới đầu còn chống đối lại. Nhưng sau đó cũng chẳng làm gì cả. Mặc kệ họ, trêu chọc chán thì sẽ dừng lại thôi.

Hắn giật tờ giấy vẽ, cầm lên xem, sau đó nói.

"Con tự kỷ vẽ cái gì đây tụi bây?" Hắn giơ bức tranh lên cho cả lớp xem.

"Tranh của người không bình thường, cũng không bình thường mà" 1 cô gái ngồi đối diện cô lên tiếng.

Cả lớp cười ầm lên, cô ngồi yên, bàn tay cô nắm chặt lại. Đôi mắt đã hơi đỏ lên.

"Hay là tao giúp mày vẽ lại nhé" Hắn cầm tờ giấy xé nó.

Từng mảnh giấy rơi xuống đất, hắn dùng chân dặm lên mấy mảnh giấy.

Cô quỳ xuống sàn lớp, nhặt từng mảnh giấy lên. Cô đang nhặt thì hắn dùng chân đạp lên tay cô.

"Đau không?"

Cô không nói gì cả, giọt nước mắt rơi xuống sàn. Dùng tay còn lại, cố gắng nhặt hết giấy lên.

"Tao hỏi mày đau không?" Hắn nói, chân nhấn mạnh hơn.

Không thấy cô trả lời, hắn nhấn mạnh chân lên. Tay cô hiện tại rất đau, nhưng cô không muốn trả lời hắn.

Chân hắn rời khỏi tay cô, hắn ngồi xuống, lấy tay bóp cằm cô. Mặt cô ngẩng lên, hắn nhìn thấy thì liền cười.

"Khóc à? Cũng giỏi đấy, đau đến mức như vậy mà vẫn không trả lời tao. Nếu như mày trả lời tao thì cũng không đau đến vậy. Ngu ngốc"

Hắn buông tay ra, định đứng lên thì nghe cô nói.

"Tôi ghét cậu"

Hắn nghe thấy, liền cười khẩy. Con tự kỷ này, cuối cùng cũng lên tiếng. Nhưng mà câu nói này khiến tâm trạng của hắn rất vui nha. Có trò chơi mới rồi.

Hắn nắm tóc cô kéo lên.

"Mày ghét tao sao?"

Cô im lặng, nước mắt rơi lã chã, 2 bàn tay nắm chặt lại.

Cả lớp đón chờ 1 màn kịch hay, con nhỏ tự kỷ này cũng có gan lớn nhỉ? Để xem lần này Huỳnh Nam sẽ làm gì nó.

"Đúng lúc tao cũng không ưa gì mày nhưng mà tao muốn chơi đùa với mày, chuẩn bị tinh thần nhận 1 bất ngờ đi" Hắn nói xong liền buông tóc cô. Rồi đi về chỗ.

Cô ngồi bệt xuống đất. Bây giờ ai cũng nhìn cô rồi cười. Toàn thân cô hơi run lên. Bây giờ đầu cô rất đau, đau như muốn nổ tung ra.

Giờ ra chơi hết, giáo viên bước vào lớp. Cô chủ nhiệm nhìn cô rồi nói.

"Khả Hân, em sao vậy? Mau nhặt rác lên đi"

"Nó bị điên đó cô, 1 con tự kỷ đã vậy còn điên, tội nghiệp quá đi mất" 1 thằng con trai nói lớn, cả lớp nghe xong thì cười ầm ầm.

Cô nhặt từng mảnh giấy lên, cố gượng để ngồi lên bàn, để giấy vào trong ngăn bàn. Cô lấy tay lau nước mắt, nhưng mà đầu cô đau quá.

Cũng chỉ vì là học sinh nghèo, mà lại học ngay lớp của những đứa nhà giàu. Giáo viên vốn dĩ cũng không thích cô. Việc cô bị bạo lực, giáo viên chủ nhiệm cũng đã biết nhưng cô ấy chẳng làm gì cả.

Kết thúc những tiết học, học sinh đứng dậy ra về. Cô thu dọc bóp viết, sách vở vào cặp thì có 1 đứa con gái đi lại chỗ cô nói.

"Huỳnh Nam kêu mày ở lại đấy con tự kỷ"

Cô tiếp tục thu dọn đồ như thể không nghe thấy gì. Hắn đi lại chỗ cô.

"Chơi đùa với mày 1 chút nào" Hắn cười.

Sau đó hắn lôi cô đến góc tường, trên tay hắn bây giờ là 1 quả bóng rổ. Người cô chợt rung lên, cô thực sự rất sợ. Cúi đầu xuống, 2 tay nắm chặt vào nhau.

"3...2...1"

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play