Trong suối nước nóng thiên nhiên sương mù lượn lờ, “tí tách, tí tách” từng tiếng nước chảy vang lên trong đêm.

Ngự Ngạo Thiên đứng bên cạnh suối nước nóng lặng lẽ hít một hơi, ôm lấy Dao Dao nhảy vào trong.

Ngay tức thì, một luồng cảm giác sảng khoái xông thẳng từ dưới chân lên đỉnh đầu, Ngự Ngạo Thiên bất giác phát ra một âm thanh thoải mái: “Hừm, thật không hổ danh là suối nước nóng thần kỳ.” 

Ôm cô bơi đến một phiến đá nham thạch, hắn tìm được một bậc thềm để ngồi lên, ôm Dao Dao quay mặt vào lòng ngực mình.

Nhìn ngắm gương mặt của cô gái đáng yêu này, khóe miệng của hắn nhẹ nhàng cong lên một nụ cười xinh đẹp.

Nói thật lòng, nếu như không phải sợ bảo bối nhỏ này tỉnh dậy nhìn thấy bộ dạng xanh lè của mình mà bị hoảng sợ, thì hắn quả thực không muốn chữa trị cho cô. 

Thời gian trôi qua, màu xanh trên người Dao Dao dần dần nhạt đi, Ngự Ngạo Thiên vui vẻ vươn tay sờ lên chóp mũi của cô.

“Hừm, hừm... đáng ghét!” Dao Dao vốn dĩ luôn hôn mê cuối cùng cũng đã có phản ứng, bộ dạng nhỏ nhắn hừ hừ mấy tiếng thật là vô cùng đáng yêu.

“Phù.” Dường như lại hôn mê rồi, Ngự Ngạo Thiên nở nụ cười xấu xa, đưa tay đẩy chóp mũi cô lên, gương mặt đáng yêu lập tức biến thành một chú heo con nhỏ nhắn. 

“Hừm... hừm... hừm...” Mấy tiếng hừ hừ liên tiếp, thân thể bé nhỏ cũng theo đó mà vặn vẹo.

Hiện tại cô đang nằm trong lòng Ngự Ngạo Thiên, thế nên mỗi lần vặn vẹo lại vô tình cọ sát vào người hắn.

“Đáng chết!” Để tránh chuyện ngoài ý muốn, Ngự Ngạo Thiên không dám trêu chọc cô nữa. 

Ai ngờ Dao Dao đột nhiên áp sát lại gần, đầu gác lên vai hắn, dường như có chút không thoải mái, cô ngọ nguậy thân người, thế nên không ngừng cọ sát vào người hắn.

“Đúng là một tiểu yêu tinh hại người, ngay cả ngủ cũng... cũng không ngoan ngoãn!” Ngự Ngạo Thiên khó chịu chau mày...

“Ưm...” Đang nửa tỉnh nửa mơ, Dao Dao nhận thấy trên thân người truyền đến từng đợt cảm giác tê dại... 

Loại cảm giác này, có chút ngứa ngáy, lại có chút thoải mái.

“Hừm...” Cô không kìm chế được hé môi phát ra một tiếng kêu khe khẽ, cảm giác tê dại dường như càng thêm cuồng nhiệt.

Đây là cảm giác gì? Dường như rất quen thuộc, lồng ngực bí bách, dường như khát khao dùng thứ gì đó để lấp đầy. 

Cô nhịn không được mở mắt ra.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô chính là gương mặt anh tuấn mang theo nụ cười xấu xa của Ngự Ngạo Thiên.

“Bảo bối, tỉnh rồi?” 

Cô trợn trừng mắt, vô thức cúi đầu... “Anh... anh... lấy tay anh ra!” Cô giật mình, nhảy ra khỏi người hắn.

Nhưng ngay sau đó là cảm giác đau đớn truyền đến từ mắt cá chân.

Đáng ghét! Cô quên mất chân của mình đang bị trật khớp. Nhưng... 

Đây là nơi nào?

Mơ màng đưa mắt nhìn quanh, không phải cô đang ở trên hoang đảo sao? Tại sao đột nhiên lại biến thành suối nước nóng! Hơn nữa còn cùng với... cùng với người đàn ông xấu xa này... cùng tắm uyên ương?

Hừ, nhìn khí sắc của hắn, có vẻ như hắn vẫn còn sống? Vừa sống lại liền làm chuyện xấu, đúng là không nên cứu hắn mà! “Này, Ngự Ngạo Thiên, đây là...” 

“Bên kia có tiếng động, mau qua xem thử!” Những tiếng bước chân đột ngột xông đến hướng của bọn họ.

Con ngươi thâm sâu của Ngự Ngạo Thiên chuyển động, lập tức đưa tay che miệng Dao Dao, đẩy cô xuống dưới nước, bản thân cũng hụp xuống.

Chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ rốt cuộc đang ở nơi nào? Ngự Ngạo Thiên sao lại căng thẳng vậy? 

Dao Dao trốn trong nước mờ mịt nhìn Ngự Ngạo Thiên đang ở bên cạnh.

Lúc này, một nụ cười xấu xa lạnh lẽo lướt qua khóe miệng hắn, Ngự Ngạo Thiên buông bàn tay đang bịt miệng Dao Dao ra, thay thế vào đó là đôi môi gợi cảm của hắn.

Ưm... 

Đối mặt với nụ hôn bất ngờ tập kích kia, Dao Dao đang ở trong nước căn bản không thể nào cầu cứu, thân thể nhỏ bé bị người đàn ông siết chặt, chỉ có thể liên tục giãy giụa trong nước giống như con cá bị bắt.

“Tôi rõ ràng nghe thấy có tiếng động.”

“Cẩn thận tìm kỹ lại xem, chắc hẳn là đám dân đen kia lẻn vào.” 

“Đã rõ.” Bên bờ, âm thanh của đám hung thần ác sát không ngừng truyền đến.

Người núp dưới nước...

Cảm giác tê dại trong mộng kia lại lần nữa ào đến, cô rất muốn thoát ra, nhưng dù có hai tay cô cũng không phải là đối thủ của người đàn ông này, huống chi bây giờ cô chỉ có một tay có thể cử động. 

Nụ hôn càng lúc càng dồn dập...

Ưm... ưm...

Cảm giác như có một dòng điện mãnh liệt truyền đến, luồng hơi nén ở trong nước dần dần buông ra, vài bong bóng nhỏ nổi lên mặt nước. 

Không...

Không muốn! Cô kháng cự, đẩy người đàn ông kia ra.

Ai ngờ... 

Ưm!

Lúc này đã muộn...

Đủ rồi! Đủ rồi! 

Đối diện với gương mặt bỡn cợt kia, cô vô cùng xấu hổ, một giọt lệ trào ra, tan vào trong nước...

“Có lẽ là nghe nhầm rồi, không có người, chúng ta đi thôi!”

“Ừ!” Tiếng bước chân xa dần. 

Dao Dao đang muốn nhân cơ hội này bỏ trốn, không ngờ người đàn ông kia dùng hai tay ôm lấy hông cô...

Trái tim chợt dừng một nhịp. Máu huyết dường như lại trào lên.

Cô lại một lần nữa cùng Ngự Ngạo Thiên... 

Tại sao? Tại sao người đàn ông này lại ngông cuồng như vậy, phải khiến cô hết lần này đến lần khác rơi vào tình cảnh hổ thẹn với Phong Thần Dật hắn mới vui vẻ sao?

Chương 421-2: Giải độc (2)

“Ục ục...” Ngự Ngạo Thiên ôm Dao Dao trồi lên mặt nước.

“A... bảo bối!” Đôi con ngươi mang theo ánh lửa, hắn dường như không biết mệt mỏi...

“Đáng chết! Bảo bối nhỏ!” Hắn nhẫn nhịn... 

Gương mặt nhỏ nhắn vừa hồi phục chút huyết sắc lại biến thành trắng bệch, vẻ mặt không rõ cảm xúc xoay về hướng vách đá...

Trái tim lạnh lẽo của cô dần dần mất khống chế, ngọn lửa cuồng nhiệt nhen nhóm, gương mặt trắng bệch cũng ửng hồng lên: “Không! Dừng lại!” Sau một hồi im lặng, Dao Dao khẩn khoản mở miệng.

“Bảo bối, cùng nhau nào!” 

“Không... không...” Đừng mà! Không muốn tiếp nhận cái cảm giác khiến người ta ngây dại kia, không muốn tiếp nhận cái cảm giác khiến người ta hổ thẹn, không muốn...

Mặc dù đã cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng cô cũng không chống cự lại được. “A... a...” Cô không khống chế được khẽ la lên.

Theo sau đó là âm thanh trầm thấp của người đàn ông... 

Dao Dao không còn chút sức lực nào nằm trên vách đá.

Quay đầu lại oán hận nhìn gương mặt đang cười xấu xa của Ngự Ngạo Thiên, cô lạnh lùng nói: “Anh là đồ vô liêm sỉ!”

“Hả? Bảo bối, em đừng nói với tôi vừa nãy em không có chút cảm giác gì nha, không thể nào không có cảm giác được?” 

Vô liêm sỉ! Cầm thú!

Cô nguyền rủa cái tên vô liêm sỉ kia, nhưng bản thân mình có tốt đẹp sao?

Ít nhất thì hắn nói không sai, bản thân cô thật sự có phản ứng. Hừ, từ lúc quen biết hắn, thân thể của mình cô đã sớm hiểu rõ rồi. 

Nếu hắn là súc sinh, thì bản thân… chính là…

Dao Dao trầm mặc không nói, lắc đầu nhảy lên bờ.

Nhìn thấy dáng vẻ bước đi của cô, nụ cười treo trên gương mặt Ngự Ngạo Thiên đột nhiên tan biến: “Chân của em sao rồi?!” 

Vẫn giữ im lặng, cô dùng một cánh tay khó khăn bò lên bờ, đi tìm quần áo của mình.

Quần áo đâu? Quần áo đâu? Dùng bàn tay nhỏ nhắn che người, cô lạnh lùng nhìn Ngự Ngạo Thiên vẫn còn đang ở trong nước: “Quần áo của tôi đâu?”

“Tôi vừa mới hỏi em, chân của em sao rồi? Trả lời tôi!” Ngự Ngạo Thiên thay đổi nét mặt, lạnh lùng mở miệng. 

Cô cắn chặt môi, nhảy về phía trước.

Không có quần áo, cô cứ trần như nhộng vậy mà đi sao? Dù sao thì cũng như vậy rồi, cô còn sợ gì nữa?!

“Bảo bối, em đứng lại đó cho tôi!” 

Không có phản ứng, Dao Dao mặc kệ lời hắn nói.

Ngự Ngạo Thiên tức giận nắm chặt nắm đấm: “Khốn kiếp!” Tại sao bây giờ, càng lúc hắn càng hết cách với cô gái nhỏ này?!

Cô đúng thật là khắc tinh của hắn! 

Ngự Ngạo Thiên vội vàng lên bờ đuổi theo, vươn tay ra nắm lấy cánh tay của Dao Dao.

“A!” Tiếng thét đau đớn vang lên, nước mắt không ngăn được chảy ra từ trong khóe mắt.

“Tay em sao vậy?” 

Dao Dao uất ức lau nước mắt, nghiến răng nói: “Khốn kiếp, anh bị mù hả? Không thấy xương tay tôi gãy rồi sao, chân cũng trẹo rồi!”

Hắn không nghe lầm chứ? Bảo bối vậy mà có thể nói những lời như thế với hắn? “Từ lúc tôi tỉnh dậy, em luôn mê man bất tỉnh, tôi làm sao biết tay em bị gãy, chân em bị trẹo chứ?”

“Anh khốn kiếp!” 

Ngự Ngạo Thiên lần nữa sững sờ, đôi con ngươi sâu thẳm dần dần nhóm lên tia lửa tức giận, hắn hung hăng chỉ vào mặt cô: “Mẹ kiếp, em thử chửi một câu nữa xem!”

“Anh khốn kiếp! Anh ngu ngốc!” Có lẽ là lửa giận trong lòng bùng phát, cả đời này Dao Dao chưa bao giờ chửi thề nhiều như vậy.

Ngự Ngạo Thiên giống như bị điểm trúng huyệt đạo, đứng im tại chỗ, gương mặt tuấn mỹ lộ ra thần sắc cuồng loạn. 

Một hồi sau, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, rất lâu trước đây hắn không phải nghĩ rằng cô không biết chửi thề sao? Bây giờ, bảo bối nhỏ chửi thề càng lúc càng thuận miệng, hắn cũng càng lúc càng hết cách, bây giờ hắn đành rơi vào tình cảnh bị ăn chửi!

Ài…

Đối mặt với đôi mắt ngập tràn phẫn nộ của Dao Dao, Ngự Ngạo Thiên không chờ cô kịp phản ứng, đã bế cô lên ôm vào lòng. 

“Anh, anh đang làm gì vậy?”

“Bây giờ biết sợ rồi sao? Trễ rồi!” Quay lại bên bờ, Ngự Ngạo Thiên đặt cô lên bậc thềm.

Dao Dao vừa muốn đứng lên thì… 

“Đừng nhúc nhích! Ngoan ngoãn ngồi xuống cho tôi!”

Nghe thấy tiếng hừ của hắn, cô chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống.

Không lâu sau, Ngự Ngạo Thiên đã mặc xong quần áo của mình, đồng thời mang quần áo của cô đến. 

“Anh…” Cô sững sờ ngẩng đầu lên nhìn Ngự Ngạo Thiên, sau đó lại nhìn sang quần áo trên tay hắn.

“Anh cái gì mà anh? Hai người chúng ta không mặc đồ đứng trên bờ chửi nhau nhìn hay ho lắm sao? Trước tiên mặc đồ vào đã.”

Hừ, người đàn ông mặt dày này cũng biết như vậy là không hay ho sao? 

Những chuyện hắn vừa làm thì hay ho lắm chắc?

Dao Dao trong lòng thầm chửi mắng hắn, đưa tay đoạt lấy quần áo hắn cầm trên tay.

Không ngờ Ngự Ngạo Thiên không chịu buông tay. 

“Đưa quần áo cho tôi!”

“Bảo bối, tay em gãy rồi, chân em cũng bị trẹo, tôi đưa đồ cho em, em có thể mặc sao?” Ngữ khí của Ngự Ngạo Thiên đột nhiên trở nên rất bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một chút châm chọc.

“Sao không thể?” Cô đoạt lấy quần áo, trừng mắt nhìn hắn, xoay người loay hoay đứng dậy. 

Ngự Ngạo Thiên đứng một bên xem kịch.

Cô thoáng chốc liếc mắt nhìn biểu cảm của người đàn ông kia, hôm nay bất luận thế nào cũng phải mặc cho hắn xem!

Nhưng mà... 

Năm phút sau...

Chỉ là hai mảnh quần áo, vậy mà cô cũng không mặc được.

“Hừ!” Dao Dao tức giận quăng quần áo lên đất, ủ rũ nghiến răng, nếu như chân không bị trẹo, cô chắc chắn sẽ đạp mấy phát lên bộ quần áo này. 

“Ài...” Nhìn dáng vẻ tùy tiện không chút nhẫn nại nào của bảo bối nhỏ, Ngự Ngạo Thiên giống như ông già đứng thở dài, hắn nhặt quần áo trên đất, kiên nhẫn nói: “Một tay dựa vào vai tôi, nhấc chân bị trẹo lên trước.”

Dao Dao cực kỳ không muốn làm theo lời hắn. Tất cả trong đầu cô bây giờ chỉ có cảm xúc mất mặt. Cô cũng không phải trẻ con, còn cần người khác giúp mặc đồ? Thật là mất mặt!

Bên dưới đã mặc xong, Ngự Ngạo Thiên đứng dậy, kiên nhẫn giúp cô mặc áo. 

Nhưng khi cài nút áo, đôi mắt thâm sâu của hắn chợt lóe lên, khóe miệng cong lên một nụ cười xấu xa.

Bàn tay cài nút áo, dường như vô tình đụng chạm.

Dao Dao quay đầu sang một bên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, cô biết, Ngự Ngạo Thiên chính là cố tình cài nút chậm như vậy, đúng là một tên vô liêm sỉ! Nhưng… 

Cô hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào tên vô liêm sỉ đáng chết này!

“Được rồi, đi thôi!”

Sau khi lấy lại tinh thần, cô mờ mịt nhìn quần áo trên người mình: “Xong rồi?” 

“Em còn muốn thế nào?”

“Nhưng… nhưng…” Cô cúi đầu ấp úng, ánh mắt lay động.

Ngự Ngạo Thiên nhìn một cái liền biết ngay suy nghĩ trong đầu cô, hắn cười một cách xấu xa: “Bảo bối, đồ em mặc chính là đồ của cháu gái nhà người ta.” 

Chương 421-3: Giải Độc (3)

Có trời mới biết, thân thể Dao Dao nhỏ bé như thế nào?

Cô cao một mét năm mươi, cân nặng chỉ tầm ba mươi lăm ký, thật là làm khó gia đình nhà bác gái, không còn cách nào khác, bác gái chỉ có thể lấy đồ kích cỡ lớn nhất của cháu gái cho cô mặc.

“Bác gái? Bác gái nào chứ?” 

“Là bác gái đã cứu mạng chúng ta.” Ngự Ngạo Thiên vừa nói vừa ôm lấy cô.

“Này, bỏ tôi ra! Tôi tự mình đi được!”

“Tự mình đi hả? Em chắc chứ?” 

Dao Dao kiên định gật đầu, cô không muốn nhận ơn huệ của người đàn ông này.

“Được rồi, em đúng là cô bé kiên cường.” Ngự Ngạo Thiên nở nụ cười tà ác thả cô xuống, xoa xoa đầu cô.

Dao Dao cảm giác có gì đó không đúng, hất cánh tay hắn ra: “Dẫn đường!” 

Đường núi gập ghềnh, Ngự Ngạo Thiên đi phía trước, cả chặng đường đều mang theo nụ cười xấu xa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Dao Dao đang đi theo ở phía sau.

Cô chỉ có thể một chân nhảy theo, đường núi quanh co dường như không nhìn thấy điểm cuối. Mới mười mấy phút trôi qua mà cô đã mệt đứt hơi rồi.

“Sao không đi nữa hả cô bé kiên cường?” Ngự Ngạo Thiên lúc này cũng không quên chạy lại châm chọc vài câu: “Nếu em năn nỉ tôi, thì tôi sẽ ôm em đi, thế nào?” 

Cô không thèm năn nỉ cái tên vô liêm sỉ này! Cô cắn răng, oán hận nhìn hắn, hít một hơi, lại tiếp tục nhảy đi.

Cứ như vậy, cô vừa nhảy vừa nghỉ, chỉ mới qua được một phần tư đoạn đường mà đã tốn hết hơn nửa giờ đồng hồ.

Ngự Ngạo Thiên thật sự không thể nhẫn tâm nhìn nữa, dứt khoát bế cô lên ôm đi. 

Lần này Dao Dao cũng không phản kháng, cô biết cái gì gọi là “kẻ thức thời”.

Ước chừng hai mươi phút sau, bọn họ cuối cùng cũng ra khỏi núi, phản chiếu vào mắt họ là một thôn trang nhỏ, đèn đuốc sáng rực.

Dao Dao đưa mắt nhìn ra xung quanh, cái thôn trang nhỏ này dường như bốn bề biển cả bao vây, phía sau là ngọn núi sâu thăm thẳm, rốt cuộc thì đây là nơi nào? 

Ngự Ngạo Thiên có biết không?

Vốn dĩ muốn hỏi hắn, nhưng khi Dao Dao đưa mắt nhìn vào gương mặt của người đàn ông kia, suy nghĩ đó liền bị dập tắt ngay. Không nên hỏi cái tên vô liêm sỉ đó!

“Ây da, vợ của cậu đã khỏe rồi sao?” 

Dao Dao nhìn bác gái vô cùng nhiệt tình ở trước mặt, mờ mịt chớp chớp mắt, lẽ nào đây chính là người mà Ngự Ngạo Thiên nói đến lúc nãy, là bác gái đã cứu mạng bọn họ? Khụ... vợ? Đây là ý gì?

“Vâng, cám ơn bác gái!”

“Ha ha, không cần khách sáo, không cần khách sáo. Chẳng qua là vợ của cậu xinh đẹp như vậy, nếu như mặt mũi bị biến thành màu xanh, thì thật là đáng tiếc.” 

Bác gái và Ngự Ngạo Thiên trò chuyện với nhau, cô nghe đều không hiểu gì cả, chỉ có thể giữ im lặng duy trì nụ cười trên môi.

“Chàng trai trẻ, tôi đã giúp vợ chồng cậu chuẩn bị một gian phòng, hai người vừa mới khỏi bệnh, hãy mau nghỉ ngơi đi.”

“Cám ơn bác gái!” 

“Ơ kìa, xem cậu kìa, lại khách sáo rồi. Thôn này của chúng tôi mười mấy năm rồi chưa từng có khách đến. Xem chừng ngày mai là mọi người đều biết, bọn họ nhất định sẽ kéo đến chào mừng hai người.”

Nhìn nụ cười thuần phác trên mặt bác gái, Dao Dao dường như cũng bị cảm nhiễm.

Trái tim vốn đang phiền não bỗng nhiên trở nên bình lặng, bao nhiêu oán hận dường như đều dần dần tan biến. 

Nơi đây là thế ngoại đào nguyên (1) sao?

Tại sao lại có một bác gái nhiệt tình như vậy?

Người chất phác như vậy, ở chốn thành thị náo nhiệt chẳng dễ gì gặp được. Thế nên, cô thật sự không muốn đem cái sự “ô nhiễm” của mình tiến vào cái thôn trang thuần phác này. Ít nhất... thì thời điểm này không nên phóng cái sự “ô nhiễm đen tối” đó ra. 

Tiến vào căn phòng nhỏ mà bác gái chuẩn bị cho bọn họ, trong này chỉ có một chiếc giường nhỏ dùng cỏ tranh chất thành.

Bác gái sợ hai người họ không thích, nên cười có chút áy náy: “Thật là ngại quá, đây vốn dĩ là phòng chứa đồ, hai cô cậu đột nhiên đến, nên tôi chỉ có thể tạm thời chuẩn bị gian phòng này. Nếu như hai cô cậu không thích thì có thể ở phòng của tôi.”

Ha ha, Dao Dao thật sự không biết phải làm sao. 

Sao trên thế giới này lại có người nhiệt tình đến như vậy? Hai người họ đột nhiên đến làm phiền, bác gái không ghét bỏ thì thôi, còn cẩn thận chuẩn bị mọi thứ, thậm chí còn muốn nhường phòng của mình cho bọn họ? Cô thật sự không biết phải nói như thế nào mới tốt. “Bác gái, cháu rất thích chỗ này, thật sự rất cám ơn bác.”

“Ây dà, vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi. Cô gái nhỏ, cô có yêu cầu gì thì cứ nói với bác, nếu có thể giúp được thì bác nhất định sẽ giúp.”

Khụ... 

Bác gái này, bác có thể đừng nhiệt tình như vậy có được không? Cô thật sự bị làm cảm động đến mức sắp khóc luôn rồi. “Dạ vâng!”

“Vậy được rồi, tôi không làm phiền hai vợ chồng cô cậu nữa, tôi đi trước đây.”

“Bác gái đi cẩn thận.” Ngự Ngạo Thiên cười nhẹ nhàng, sau khi tiễn bác gái nhiệt tình rời đi, hắn quay đầu lại... 

Dao Dao bắn ánh mắt hung hăng về phía hắn.

“Bảo bối nhỏ, sao vậy?”

“Anh nói với bác gái chúng ta là vợ chồng sao?” 

Ngự Ngạo Thiên sắp xếp lại giường cỏ tranh, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: “Lẽ nào nói chúng ta là cha con? Em đoán mấy người họ có tin không?”

Nói là anh em không được sao? Tại sao nhất định phải nói là vợ chồng? “Anh cho rằng anh nói chúng ta là vợ chồng, họ sẽ tin sao?”

“Tại sao lại không tin?” Hắn vén chăn nằm lên đống cỏ tranh, cọng cỏ đâm chích vào người, vì lưng bị thương nên hắn chỉ có thể nằm nghiêng. 

“Hai chúng ta khác biệt lớn như vậy, chẳng ai có thể tin rằng người già như anh và tôi lại có quan hệ vợ chồng!”

Ngự Ngạo Thiên kích động ngồi dậy, hung hăng trừng mắt hỏi: “Em nói cái gì?”

“Không nghe thấy thì bỏ đi vậy, người già lỗ tai thường không tốt!” Dao Dao ngồi trên đống cỏ khô xoay người. 

Nhìn gương mặt Ngự Ngạo Thiên kìa! Tức giận đến tím xanh rồi!

Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ chê hắn già! Vấn đề là hắn chỉ mới có hai mươi tám tuổi thôi! Theo như bảo bối nhỏ nói, thì hắn cứ như đã bốn mươi tuổi rồi!

Hiểu rồi! Hiểu rồi! Ngự Ngạo Thiên xem như đã hiểu được tại sao hôm nay bảo bối nhỏ lại nói chuyện khiến người ta nghẹn họng như vậy rồi! Tám phần là do chuyện ở trong suối nước nóng! 

Gương mặt tức giận dần dần hòa hoãn lại, giãn ra một nụ cười xấu xa: “Bảo bối, tuy rằng tôi lớn hơn Phong Thần Dật một chút, nhưng tôi tin chắc “phương diện kia” tôi có thể làm thỏa mãn em.”

“Anh!” Đôi mắt đầy oán hận nhìn chằm chằm vào gương mặt cười xấu xa của Ngự Ngạo Thiên, cô tức giận nắm chặt nắm tay.

Bình tĩnh! Bình tĩnh! Đây là nhà của bác gái, cô không nên mang ân oán cá nhân vào ngôi nhà hiền hòa này. 

Cô kìm nén lửa giận trong lòng, gương mặt không cảm xúc cúi xuống.

“Bảo bối, đi ngủ thôi!”

Vẫn là sự trầm mặc, cô cuộn người ngồi ở đó, không hề nhúc nhích. 

Ngự Ngạo Nhiên mất kiên nhẫn nhíu mày, kéo lấy cánh tay không bị thương của cô.

“Anh làm gì vậy?”

“Ngủ.” Hắn kéo cô vào lòng. 

Dao Dao dùng sức vùng vẫy.

“Suỵt, đừng làm phiền bác gái.” Ngự Ngạo Thiên chuẩn xác bắt lấy điểm yếu của cô.

Nghe đến hai chữ bác gái, Dao Dao quả nhiên lập tức an phận. 

Nhưng...

Cùng với người đàn ông không phải chồng mình hết lần này đến lần khác... còn có loại chuyện kia... Cô... thật sự không được thoải mái!

Sáng sớm hôm sau... 

“Đồ không biết xấu hổ! Đồ vô liêm sỉ! Đồ đáng ghét!”

Tiếng chửi mắng ác liệt truyền vào trong tai, Dao Dao chầm chậm mở mắt tai.

***

(1) Thế ngoại đào nguyên: chốn yên vui, chốn Đào Nguyên, bồng lai tiên cảnh, thế giới thoát tục.

Chương 421-4: Giải độc (4)

Phản chiếu vào trong mắt cô là một gương mặt nhỏ bé non nớt đầy oán hận.

Sau khi định thần lại, cô đánh giá cô bé trước mặt này, nhìn qua ước chừng tầm bảy tám tuổi, nếu cô đoán không sai, thì đây chính là cháu của bác gái? “Người bạn nhỏ, sao em lại mắng chị?” Dao Dao vừa ngồi dậy, vừa nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

“Hứ!” Cô bé hung hăng phun một bãi nước bọt vào mặt cô. 

Lau nước bọt dính trên má, Dao Dao uất ức chau mày: “Người bạn nhỏ, em...”

“Đồ xấu xí, đồ mặt dày! Đồ không biết nhục!” Cô bé vừa chửi mắng vừa bước lên đánh Dao Dao.

“A!” Cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn, cô dùng một tay chống đỡ những đòn tấn công của cô bé, nhưng vì ngại cô bé tuổi còn nhỏ, nên chỉ có thể cố sức né tránh. 

Cô bé vẫn không chịu dừng tay, vừa nắm tóc Dao Dao, vừa đấm đá cô, khiến cô phải kêu la.

Ngay lúc này...

Cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên mở ra, Ngự Ngạo Thiên tay cầm hai tấm ván gỗ vội vàng thở hồng hộc chạy vào. 

Cô bé liếc một cái, liền ngồi xuống đất, cô bé la lên một tiếng, rồi bắt đầu gào khóc.

“Tiểu Lị! Tiểu Lị sao vậy?” Ngự Ngạo Thiên quăng tấm ván gỗ trong tay, vội bước đến ngồi xổm trước mặt cô bé, dịu dàng cất tiếng hỏi.

“Chú ơi, chị ấy ăn hiếp Tiểu Lị!” Cô bé ngừng khóc, vội vàng tố cáo Dao Dao. 

Nhìn vẻ mặt âm u của Ngự Ngạo Thiên, cô vội vàng lắc đầu: “Không có, tôi không có.”

“Có! Chính chị ăn hiếp em!” Cô bé nhõng nhẽo dựa vào lòng Ngự Ngạo Thiên, tiếp tục khóc nức nở.

“Tiểu Lị là đứa bé ngoan, đừng khóc nữa, lát nữa chú sẽ giúp cháu mắng chị ấy.” 

“Tôi thật sự không có...”

“Em im đi!” Ngự Ngạo Thiên hừ một tiếng, không để Dao Dao giải thích.

Cô đành uất ức ngồi nép sang một bên. 

Cô bé kia nhìn thấy vậy, liền nở một nụ cười đắc thắng nhìn Dao Dao, sau đó mỉm cười nhìn Ngự Ngạo Thiên: “Chú thật là tốt, tốt hơn chị gái độc ác kia nhiều!”

“Ha ha, Tiểu Lị ngoan, nào, đi ra ngoài chơi đi.” Hắn dịu dàng vỗ vỗ hai má cô bé.

Cô bé mỉm cười kéo tay hắn: “Chú đi chơi với cháu đi!” 

“Chú phải mắng chị này đã, một lát nữa sẽ đi chơi với cháu, có được không?”

“Được, vậy chúng ta ngoéo tay.” Cô bé cười ngọt ngào, sau khi móc tay với Ngự Ngạo Thiên thì vui vẻ chạy ra ngoài.

Sau một hồi huyên náo, căn phòng trở nên yên tĩnh, Dao Dao ngồi trong góc cúi đầu, khóc một cách đầy uất ức, từng giọt nước mắt tí tách rơi. 

Cô rõ ràng không ức hiếp cô bé kia, rõ ràng không có! Ngự Ngạo Thiên tại sao chẳng thèm hỏi gì đã tức giận với cô?

“Bảo bối, lại đây tôi xem nào, Tiểu Lị đánh em có sao không.” Lúc này, Ngự Ngạo Thiên đã thay đổi vẻ mặt âm u, cười dịu dàng bước đến trước mặt Dao Dao.

Dao Dao ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt tuấn tú đang nở nụ cười kia, cô liền tức giận chau mày: “Lúc nãy anh đã thấy hết rồi?” 

“Ừ, thấy rồi.”

“Vậy tại sao anh lại...” Mới nói được nửa câu, Dao Dao đột nhiên liền phản ứng lại.

Đây là? 

Cưng chiều?

Ngự Ngạo Thiên thì ra là một kẻ theo chủ nghĩa cưng chiều trẻ nhỏ?

Không phải hắn lúc nào cũng nói không cần con cái sao, người bạn gái nào của hắn có đứa bé, hắn cũng đều ép bỏ đi mà? Hắn cưng chiều con nít như vậy, tại sao lại không muốn có con? 

“Thật không ngờ Tiểu Lị lại độc ác như vậy, nhằm vào mặt bảo bối mà đánh.” Ngự Ngạo Thiên đau lòng xoa gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của cô.

Dao Dao đang khóc đột nhiên lại nhịn không được cất tiếng cười.

“Bảo bối nhỏ, sao tự nhiên lại cười vậy, lẽ nào bị Tiểu Lị đánh khiến cho đầu óc bị ngu ngốc rồi?” 

Hắn mới là bị đánh cho ngu ngốc! Dao Dao chớp chớp mắt dò hỏi: “Anh rất thích trẻ con hả?”

“Lúc chưa quen em thì không thích, sau khi quen em thì bắt đầu thích.” Ngự Ngạo Thiên vốn dĩ không có cảm tình với con nít, nhưng sau khi tiếp xúc với Dao Dao, không biết từ lúc nào, hắn phát hiện ra mình đã không còn ghét con nít nữa.

“Có liên quan gì tới tôi chứ?” Dao Dao nhướng mày hiếu kỳ. 

Ai ngờ, Ngự Ngạo Thiên vuốt cái mũi nhỏ của cô, dịu dàng nói: “Bởi vì em chính là con của anh.”

“Thình thịch, thình thịch, thình thịch.” Trái tim liên tục đập vài tiếng.

Từng có người nói như thế này, một người đàn ông nếu như đã đối xử với bạn giống như là con của hắn, điều này cho thấy rằng bạn chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới. 

Hiện giờ, Ngự Ngạo Thiên nói câu này, gương mặt lại mang theo nụ cười cưng chiều, khiến trái tim của cô bị chấn động mất đi khống chế.

Nhưng mà...

Loại chấn động này, khiến cô cảm thấy bất an! “Tôi, tôi, tôi... tôi muốn đi nhà vệ sinh.” 

“Tôi đưa em đi.”

“Không cần!” Cô đẩy tay Ngự Ngạo Thiên ra, vừa muốn đứng lên thì từ dưới chân liền truyền đến cảm giác đau đớn. Đáng chết, cô quên mất chuyện chân mình đang bị trẹo!

“Ha ha, vẫn nên để tôi đưa em đi đi!” Nhìn dáng vẻ hung hăng của cô, Ngự Ngạo Thiên liền bế cô lên, mang cô đến phía sau gian nhà tranh. 

“Tôi muốn đi nhà vệ sinh, anh đưa tôi đến đây làm gì?”

“Bảo bối, em biết chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào không? Em muốn đi đâu tìm nhà vệ sinh? Giải quyết ở đây đi!”

“Không phải chứ? Ở đây ngay cả nhà vệ sinh cũng không có? Đây rốt cuộc là nơi nào vậy? 

Cô còn đang suy nghĩ thì quần đã bị Ngự Ngạo Thiên kéo xuống.

“Anh làm cái gì vậy?”

“Không phải chân em bị trẹo sao? Em làm thế nào để “giải quyết” đây?” 

Đúng rồi, ở đây không có bệ ngồi, cô cũng không thể nào ngồi xổm xuống, vậy phải làm sao?

“Ài.” Ngự Ngạo Thiên thở ra một hơi, bất đắc dĩ lắc đầu, tay từ từ vòng qua ôm ấy hai chân cô.

“Không cần!” 

Trời ơi thật là hết sức xấu hổ luôn mà! Cứ như là ông bố ôm đứa con hai tuổi vậy. Nhưng vấn đề là cô hiện tại đã mười chín tuổi, hơn nữa, trí nhớ trước năm sáu tuổi đều mất, cô căn bản chưa bao giờ bị người ta làm như vậy!

“Bảo bối, nhanh lên!”

“Đừng như vậy có được không?” Cô thà rằng cả đời này không đi nhà vệ sinh còn hơn phải dùng cái tư thế này... 

“Xuy... xuy...”

Nghe thấy tiếng Ngự Ngạo Thiên hút gió, Dao Dao phẫn nộ trừng mắt: “Anh đang làm gì vậy?”

“Trong ti vi người ta không phải đều diễn như vậy sao, người lớn cho bạn nhỏ đi vệ sinh đều như vậy.” 

Nói lại một lần nữa, cô không phải là bạn nhỏ có được không?

Cuối cùng cũng giải quyết xong, về lại gian nhà tranh, Dao Dao từ đầu đến cuối không dám nhìn vào mắt Ngự Ngạo Thiên, hai má trắng nõn của cô bây giờ đang nóng hừng hực.

Nếu như có thể, cô thật sự muốn cầu xin ông trời giúp cô xóa đi đoạn ký ức này! 

“Nào, mang cái này lên.” Ngự Ngạo Thiên nhặt lấy hai miếng gỗ vừa nãy mới đem về.

“Đây là?”

“Tạm thời dùng để cố định tay của em.” Nói xong, hắn thuần thục dùng hai tấm ván gỗ nẹp cánh tay Dao Dao, sau đó dùng dải băng cố định. 

Không thể nói, tay nghề của Ngự Ngạo Thiên rất tốt, có lẽ điều này có liên quan đến quá khứ của hắn. Từ con trai trưởng của thủ tướng lưu lạc thành du côn đầu đường, những thứ hắn đã trải qua trong đó không cần nghĩ cũng biết.

Cũng chẳng trách hắn lại có đôi mắt ẩn chứa vô số câu chuyện như vậy.

Lúc này, những chuyện quá khứ không ai biết của Ngự Ngạo Thiên kích thích sự tò mò của cô: “Anh...” 

“Chú ơi, sao chú vẫn chưa đi chơi cùng Tiểu Lị?”

“Ừ, chú đến ngay.” Ngự Ngạo Thiên ôm Dao Dao: “Cùng đi nào, bảo bối.”

Cô lén nhìn ánh mắt tức giận của Tiểu Lị, vội vàng lắc đầu: “Không, không đi.” 

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play