“Chú có chuyện muốn nói với cháu.” Vẻ mặt tuấn tú kia đột nhiên trở nên vô cùng chân thành, hắn mỉm cười nhìn Tiểu Lị: “Mang chị ấy cùng đi có được không?”

“Dạ, được...” Tiểu Lị hiển nhiên không thích, ủ rũ bước đi.

“Chàng trai trẻ, muốn đi đâu vậy?” Vừa ra khỏi cửa liền gặp bác gái. 

“Bà nội.” Cô bé vui vẻ nhào vào lòng bác gái.

Đúng như Dao Dao nghĩ, Tiểu Lị chính là cháu của bác gái, nhưng tại sao Tiểu Lị lại ghét cô như vậy chứ?

“Ha ha, bác gái, tôi muốn dẫn Tiểu Lị đi chơi, nhân tiện đưa vợ tôi đi tắm nắng.” 

“Ừ, Tiểu Lị phải nghe lời chú và chị nhé, có biết không?”

“Tiểu Lị không thèm nghe lời chị gái độc ác kia đâu!”

“Tiểu Lị!” Bác gái không vui chau mày, áy náy nhìn Dao Dao: “Cô gái, thật xin lỗi, đứa nhỏ Tiểu Lị này là do chúng tôi cưng chiều nên sinh hư, chắc hẳn là do thấy cô mặc áo mới của nó, nên nó mới không vui.” 

À...

Thì ra là như vậy!

Những bé gái nhỏ dường như đều có tâm lý này, không thích người khác mặc đồ mới của mình. Dao Dao vội vàng thể hiện mình không để ý, lắc đầu: “Không sao đâu bác gái, là cháu phải xin lỗi vì đã mặc đồ mới của Tiểu Lị mới đúng.” Dao Dao mỉm cười nhìn gương mặt đầy tức giận của cô bé: “Tiểu Lị, sau khi về chị sẽ mua cho em cả bộ đồ mới luôn được không?” 

“Hừ!” Tiểu Lị tức giận, đi thẳng một mạch về phía trước.

Ngự Ngạo Thiên thấy vậy liền ôm Dao Dao đi theo.

Dưới chân núi, cảnh sắc tươi đẹp, một cô gái nhỏ đang đuổi bắt bướm không biết mệt. 

Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao ngồi trên bãi cỏ nhìn về nơi xa. Một hồi lâu sau, Dao Dao đánh vỡ sự im lặng: “Anh muốn nói gì với tôi?”

Đôi mắt thăm thẳm không thấy đáy quét qua một tia sáng trầm mặc, hắn thở nhẹ ra một hơi, thản nhiên lên tiếng: “Chúng ta có lẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi hòn đảo này.”

“Bộp!” 

Trái tim cô chùng xuống. Hôm qua cô chỉ lo tức giận với Ngự Ngao Thiên, căn bản quên mất hỏi thăm xem đây là nơi nào. “Tại sao? Tại sao chúng ta không thể rời khỏi? Bác gái là người Trung Quốc mà, chúng ta chắc hẳn chỉ lưu lạc đến một hòn đảo nào đó của Trung Quốc thôi đúng không?”

“Không. Hôm nay tôi đã dậy từ rất sớm, muốn xem thử xem nơi này rốt cuộc là nơi nào. Từ hôm qua lúc đến đây tôi đã phát hiện, ở đây người nước nào cũng có, nếu tôi đoán không nhầm, thì tổ tiên của họ đều là những người gặp nạn, nếu như thật sự có thể rời khỏi, vậy thì những người gặp nạn đã không ở lại nơi này, kết hôn sinh con đẻ cái, tồn tại đời này qua đời khác.”

Không, cô không muốn ở lại đây, Thần Dật sẽ thế nào? Cô đã từng hứa sẽ ở bên Thần Dật cả đời này! Vậy nên cô không thể ở lại nơi đây! “Vậy những người ở đây sống bằng gì? Làm sao để phát điện? Làm sao để ăn cơm? Làm sao để uống nước? Không thể nào không ra khỏi đây!” 

“Bọn họ đánh cá để sống, phát điện cũng là bọn họ tự chế, thậm chí nguồn nước cũng là do họ tự lọc.”

“Đánh cá để sống?” Ánh mắt cô xoay chuyển: “Nếu như đánh cá, thì phải có thuyền? Chúng ta ngồi thuyền của họ rời khỏi đây là được rồi?”

“Em chưa nhìn thấy thuyền của họ, chỉ có thể đi được mười hải lý, như vậy cũng coi như vận khí đã tốt lắm rồi. Ngoài ra, tôi đã quan sát kỹ, xung quanh mười hải lý không có bất cứ thuyền bè nào, cũng không có những hòn đảo khác, ngoại trừ hoang đảo mà chúng ta đáp xuống lần đầu!” 

Nói như vậy, bọn họ thật sự vĩnh viễn không thể trở về sao?

Không! Không! Không! Nhất định có cách, nhất định có cách!

Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Dao Dao, Ngự Ngạo Thiên vươn tay đến trước mặt cô, dịu dàng nói: “Bảo bối, em có đồng ý sống cùng anh ở đây cả đời không?” 

“Không đồng ý!” Không cần suy nghĩ, Dao Dao quả quyết phun ra ba chữ.

Nếu như thật thì không thể trở về thì cũng chịu! Nhưng cô không thể cùng Ngự Ngạo Thiên sống ở đây cả đời! Nếu không nơi này sẽ trở thành chiến trường thứ hai của bọn họ!

“Phụt!” Lúc này, Ngự Ngạo Thiên không nhịn được bật cười. 

Dao Dao sau một phút liền nhận ra mình đang bị đùa: “Tôi biết nhất định có cách rời khỏi đây. Khi nào chúng ta đi? Một lát nữa liền đi ngay, có được không?”

“Xem ra em rất gấp.” Ngự Ngạo Thiên cười xấu xa, vỗ vỗ bên cạnh cô: “Gấp gáp trở về như vậy để làm gì? Vội về gặp Phong Thần Dật? Hay là muốn báo thù tôi?”

Hai nguyên nhân đều đúng. 

Không biết từ lúc máy bay gặp nạn đến bây giờ đã bao nhiêu ngày rồi, không biết tình hình bên Phong Thần Dật thế nào rồi?

Quan trọng nhất là, cô không thể nào dùng bầu không khí “hòa bình” để tiếp tục lãng phí thời gian cùng với Ngự Ngạo Thiên.

Thật sự rất sợ... 

Thời gian tiếp xúc càng lâu, sẽ nhận càng nhiều ân huệ của hắn, hận ý tồn tại trong lòng cũng sẽ theo thời gian từng chút từng chút một bị mai một, đến cuối cùng sẽ không thể ra tay...

Đôi mắt to tròn long lanh nhìn mặt biển tĩnh lặng trước mặt, đối diện với câu hỏi của Ngự Ngạo Thiên, cô lựa chọn im lặng.

“Dao Dao, kỳ thực lời tôi vừa nói không phải là nói dối.” 

Cô quay đầu, nhìn vẻ mặt chân thành của Ngự Ngạo Thiên, trong lòng căng thẳng cất tiếng hỏi: “Vậy vừa nãy tại sao lại cười? Ngự Ngạo Thiên! Rốt cuộc thì lời nào của anh là thật? Lời nào của anh là giả?”

Từ lúc quen người đàn ông này, cô đã biết cả đời này cô cũng không thể nào hiểu được hắn.

Có thể một giây trước là thế này, nhưng một giây sau liền biến thành thế khác. 

Giống như từ lúc cô mở mắt ra trên hòn đảo này đến bây giờ, hình tượng của Ngự Ngạo Thiên đang phơi bày ra chính là hình tượng mà đó giờ cực kỳ hiếm thấy.

Cưng chiều trẻ nhỏ, kính trọng người già, bộ dạng lại luôn luôn khiêm tốn, gần gũi. Ngự Ngạo Thiên cao cao tại thượng của ngày trước chỉ có vẻ uy nghiêm, nhưng Ngự Ngạo Thiên của hiện giờ lại chẳng hề có chút uy nghiêm nào.

Cô luôn cảm thấy rất kỳ quái, rốt cuộc thì tính cách nào mới là tính cách thật sự của hắn? 

Dường như, chưa kịp hiểu nhau, thì bọn họ đã trở thành kẻ địch rồi.

“Nói thế nào nhỉ, chúng ta muốn nhờ vào thôn dân ở đây để rời khỏi, chắc chắn không thể được, nếu muốn nhờ vào đội cứu hộ, thì hoàn toàn không có hy vọng. Nhưng hôm nay tôi đi kiểm tra địa hình của hòn đảo, vô tình phát hiện ra...” Đôi mắt sâu không đáy thoáng trầm xuống, sau đó liền nhìn sang Dao Dao: “Có một con đường nhỏ có dấu vết bánh xe!”

Thì ra trời vừa sáng Ngự Ngạo Thiên liền chạy đi tìm đường thoát? Vậy hắn còn hỏi cô có muốn cùng hắn ở lại đây không làm gì? Dường như hắn còn gấp gáp rời khỏi đây hơn cả cô? “Có dấu bánh xe cho thấy nơi này có thiết bị tiên tiến, dù cho không có thuyền để rời khỏi, thì chúng ta cũng có thể tìm một số thiết bị phát tín hiệu cầu cứu đúng không?” 

“Đúng vậy!”

“Hừ, vậy anh sao anh nói không thể nhờ vào thôn dân ở đây? Chúng ta hỏi họ có thiết bị phát tín hiệu không là được rồi không phải sao?”

Ngự Ngạo Thiên im lặng lắc đầu. 

“Tôi nói có gì sai sao?”

Đôi mắt sâu thẳm của Ngự Ngạo Thiên chậm rãi nhìn về mặt biển bao la không thấy bờ, hắn dường như có điều suy nghĩ: “Thôn dân nơi này thật sự đang giữ nguyên trạng thái nguyên thủy. Nhưng dấu vết bánh xe kia, nếu tôi đoán không nhầm thì chính là... dấu tích xe việt dã quân dụng!”

Thân thể nhỏ bé chợt run lên, những lời này của Ngự Ngạo Thiên ý là... “Đây là cứ điểm quân sự bí mật?” 

Ngự Ngạo Thiên hơi sững sờ, ánh mắt nhìn sang Dao Dao: “Bảo bối nhỏ, ngay cả những thứ này em cũng hiểu sao?”

Chương 422-2: Vĩnh viễn không thể rời khỏi (2)

“Hiểu chứ, tôi lúc học cấp hai đã xem tài liệu về phương diện quân sự, rất nhiều quốc gian đều xây dựng căn cứ địa quân sự bí mật, dùng nghiên cứu vũ khí hạt nhân hoặc là những loại vũ khí bí mật không muốn cho người khác biết. Anh nói vết tích kia là của xe việt dã quân dụng, như vậy có thể thấy đây chính là căn cứ quân sự bí mật.”

Ha ha, hắn thật không ngờ bảo bối nhỏ lại có kiến thức uyên bác đến vậy! “Bảo bối, em đừng nói với tôi, hầu hết thời gian học cấp hai em đều dùng để đọc sách?”

“Không chỉ là cấp hai, cấp ba tôi cũng luôn xem sách.” 

Ha ha ha, lúc này, Ngự Ngạo Thiên đột nhiên cảm thấy Phong Thần Dật thật có chút thê lương, có một người bạn gái bác học, cảm giác nhất định không dễ chịu gì? Chẳng trách hắn lại lạc lối! “Nếu như em đã đọc sách ở phương diện này, thì chắc em cũng hiểu, căn cứ địa bí mật không thể để cho người khác biết?”

Ừ... đúng là như vậy. Một khi căn cứ địa bí mật bại lộ thì rất có khả năng sẽ dẫn đến chiến tranh thế giới, vậy nên những căn cứ địa quân sự bí mật đều không được lộ ra ánh sáng, cũng có nghĩa là... “Anh nói với họ, anh là người lãnh đạo của Quốc Vụ viện, bọn họ sẽ đưa chúng ta rời khỏi?”

“Ài...” Ngự Ngạo Thiên bất đắc dĩ đứng lên, hắn thật sự phục bảo bối nhỏ này, có lúc thì rất thông minh, nhưng có lúc lại rất ngốc nghếch. 

“Thế nào? Không được sao?”

Ngự Ngạo Thiên nghiêm mặt, ôm cô vào lòng, bất đắc dĩ nói: “Bảo bối, em mong tôi chết sớm sao? Nếu em không nói với họ thân phận của tôi, thì có thể chúng ta sẽ được sống lâu thêm một chút, nhưng nếu em nói với họ.... thì chúng ta lập tức sẽ bị bắn chết!”

Cô rùng mình, đúng vậy. Sao cô lại không nghĩ đến điểm này, căn cứ quân sự vốn dĩ không thể để lộ ra, nếu như nói với họ Ngự Ngạo Thiên là lãnh đạo cao cấp, họ nghe xong nhất định sẽ giết người diệt khẩu! “Vậy phải làm thế nào? Chúng ta làm sao mới có thể rời khỏi?” 

“Lát nữa về tôi sẽ hỏi thêm bác gái tình hình của hòn đảo này.”

“Ừ ừ, vậy anh mau đi hỏi đi, mau đi đi.”

Nhìn dáng vẻ gấp gáp của Dao Dao, Ngự Ngạo Thiên cười khẽ, trong đáy mắt vụt qua một tia sáng mất mát. 

Kỳ thực, hắn cũng rất muốn rời khỏi nơi này, hắn vẫn còn sứ mệnh chưa hoàn thành, nhưng nghe thấy Dao Dao quyết đoán từ chối đề nghị ở lại nơi này của mình, trái tim hắn...

Có một loại đau đớn không tên chợt dấy lên!

“Thật không biết xấu hổ, lớn như vậy rồi còn để người khác ẵm!” Trên con đường xuống núi, Tiểu Lị nhìn Ngự Ngạo Thiên ôm Dao Dao mà hai mắt không ngừng trừng lên. 

Cô ngượng ngùng vỗ vỗ lên cánh tay của Ngự Ngạo Thiên, ý muốn bảo hắn bỏ cô xuống.

“Ha ha.” Ngự Ngạo Thiên cười không để ý, dừng chân lại, dịu dàng nói: “Tiểu Lị, có phải cháu cũng muốn chú ẵm không?”

“Vâng vâng!” Ngay lập tức Tiểu Lị cười vui vẻ như một đóa hoa mới nở. 

Ngự Ngạo Thiên tạm thời đặt Dao Dao xuống bên đường, ngồi xổm xuống, đặt Tiểu Lị lên cổ mình: “Tiểu Lị, ôm cho chặt nhé!”

“Vâng!”

Thu xếp ổn thỏa cho người bạn nhỏ, Ngự Ngạo Thiên mỉm cười đi đến trước mặt người bạn lớn: “Nào, bảo bối, chú ẵm cháu nào.” 

Gương mặt nhỏ nhắn của Dao Dao lập tức đỏ lên: “Rõ... rõ ràng chỉ kém chín tuổi thôi, vậy mà đòi làm chú, không biết xấu hổ!”

“Hửm? Vậy ai ngay hôm qua cứ mở miệng là nói tôi già? Hôm nay sao lại cảm thấy cách nhau chín tuổi không thành vấn đề?” Vừa nói Ngự Ngạo Thiên vừa ôm cô vào lòng: “Đi nào, về nhà thôi!”

Một đường về nhà, cô bé cưỡi trên cổ Ngự Ngạo Thiên luôn giữ nụ cười xán lạn, Dao Dao ngây người nhìn cảnh này, nhìn người đàn ông tràn đầy tình yêu và kiên nhẫn kia, lại nhìn sang cô bé đang cười vui vẻ. 

Thật không thể tưởng tượng nổi, Ngự Ngạo Thiên sao có thể hiểu lòng người như vậy? Chỉ trong chốc lát liền có thể dỗ cho Tiểu Lị vui vẻ.

Cô lờ mờ cảm nhận được, nụ cười hiện tại ở trên môi Ngự Ngạo Thiên đơn thuần là nụ cười để dỗ dành đứa trẻ, hắn thật sự rất thật tâm.

Xem ra, không thể nào dùng vẻ ngoài để phán đoán sự việc. 

Cô cho rằng, người như Ngự Ngạo Thiên chỉ có thể làm một người yêu hoàn mỹ, không thể nào làm một người chồng chân chính, một người cha hiền từ, nhưng bây giờ hắn lại chứng minh tương lai hắn có thể trở thành một người chồng chuẩn mực, một người cha ưu tú.

Cô cũng cho rằng người đàn ông khí thế mạnh mẽ như hắc long kia không thể nào là một người đàn ông tốt, nhưng sau khi tiếp xúc, từng chút từng chút một đều chứng minh suy nghĩ của hắn rất tinh tế, rất chu đáo, rất biết quan tâm người khác.

Đàn ông... thật sự là một loại sinh vật thần kỳ, luôn không ngừng biến hóa. 

Thật sự không biết, Thần Dật sau này có thể trở thành một người cha ưu tú không?

“Ây da, ba người cuối cùng cũng về rồi, mọi người đều đang đợi đó.”

Về đến thôn, trước cửa nhà bác gái đã có hai mươi mấy người đứng sẵn, thật đúng như những gì Ngự Ngạo Thiên nói, màu da nào cũng có, da đen, da vàng, da trắng đều đủ cả. 

Ha ha, tổ tiên của họ gặp nạn ở đây, nhưng bọn họ lại nhặt được vùng đất thế ngoại đào nguyên, cũng xem như trong họa có phúc rồi?

“Oa, chàng trai trẻ thật là tuấn tú, cô gái cũng thật xinh đẹp, đúng là trời sinh một cặp.” Một người da đen dùng tiếng Trung Quốc không được lưu loát lắm khen ngợi hai người họ.

“Bảo bối, nhìn thấy chưa, người ta đều nói chúng ta trời sinh một cặp.” Ngự Ngạo Thiên cười xấu xa, nói bên tai Dao Dao. 

Dao Dao trợn mắt coi thường, lạnh lùng nói: “Phí lời, anh nói với người ta chúng ta là vợ chồng, thì người ta còn có thể nói gì chứ? Có thể nói chúng ta không xứng đôi sao?”

“Hừ, đúng là bảo bối nhỏ nhanh mồm nhanh miệng!” Ngự Ngạo Thiên đặt cô xuống đất, hung hăng chỉ vào trán cô.

Vốn dĩ chính là như vậy mà, bọn họ lúc trước không phải chưa từng ở chung, có ai từng nói họ xứng đôi chưa? Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy mình không xứng với Ngự Ngạo Thiên, phụ nữ có thể đứng bên cạnh Ngự Ngạo Thiên đều là mỹ nữ như hoa như ngọc, đều là những nhân vật cấp nữ thần! 

“Nào nào nào, mọi người nói là muốn tổ chức một buổi tiệc chào mừng hai người, vậy nên hai người không cần câu nệ, ăn uống thoải mái là được rồi.” Bác gái nhiệt tình tiếp đãi.

Những người khác trong thôn cũng đều như vậy, biểu hiện vô cùng nhiệt tình.

Họ như vậy khiến Dao Dao vô cùng ngại ngùng, nghĩ đến bản thân sẽ không ở đây lâu, họ lại nhiệt tình như thế, đến ngày chia tay họ nhất định sẽ rất đau lòng đúng không? 

Nhưng Ngự Ngạo Thiên lại thích nghi rất nhanh, nhanh chóng hòa vào sự nhiệt tình kia, cùng mọi người hát múa.

Ha ha, cô lại một lần nữa nhìn thấy một mặt khác của Ngự Ngạo Thiên, chính là một mặt rất đời thường!

“Cô gái nhỏ, chồng của cô thật sự rất yêu thương cô.” Bác gái mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Dao Dao: “Ài, từ hôm qua lúc cậu ấy đưa cô đến đây, cậu ấy không hề quan tâm đến vết thương trên người, kiên quyết ôm cô đi hết chỗ này đến chỗ khác, tôi chưa từng thấy cậu ấy than mệt, cũng chưa từng thấy cậu ấy không vui. Người đàn ông kiên cường nhẫn nại như vậy thật hiếm thấy.” 

Ài, đúng là rất hiếm thấy. Cô rất muốn nói cho bác gái biết, Ngự Ngạo Thiên chỉ là hiện tại mới như vậy thôi, nếu như bác gái nhìn thấy những mặt khác của Ngự Ngạo Thiên, nhất định sẽ không dám nói ra những lời như vậy.

“Nhưng mà cũng phải nói, chính là do cháu có mắt nhìn người!” Bác gái vỗ vỗ lên mu bàn tay Dao Dao: “Tìm một người chồng lớn hơn mình một chút, ngày ngày đều được thương yêu, ngày nào cũng được cưng chiều.”

“Hả?” Dao Dao có chút không hiểu ý của bác gái. 

“Cháu vừa ý chàng trai đó không phải vì cậu ấy lớn tuổi hơn cháu sao?”

Chương 422-3: Vĩnh viễn không thể rời khỏi (3)

"Ơ? Không phải... Không phải đâu bác gái à."

"Ha ha ha, đó là do con có vận may. Tiểu cô nương, bác cho con biết, đàn ông tuổi tác cao đáng tin, biết bao dung, có thể khoan nhượng con tất cả, càng biết cưng chiều người làm sao, cho nên, thằng này, thật sự còn tìm đúng người rồi!"

Là vậy sao? 

Hình như... thật là như vậy.

Cô khi đó cãi nhau với Phong Thần Dật, mỗi lần cũng phải ầm ĩ đến mặt đỏ tới mang tai, kết quả sau cùng không phải buồn bã chia tay mà là hòa thuận như lúc ban đầu.

Mà cãi nhau với Ngự Ngạo Thiên, trừ chuyện đặc biệt nghiêm trọng này, bằng không dười tình huống bình thường, hẵn cũng chọn lui bước. 

Nếu không phải bác gái nói ra, cô cũng thật không chú ý tới những chi tiết này, càng không hiểu, Ngự Ngạo Thiên này bao dung...

À, hiện tại đã biết rõ cũng vô ích, có chút kết cục đời này vẫn không thể thay đổi.

"Bộp, bộp, bộp" "Ây da, ây da, ta nghe nói thông chúng ta có người mới tới không ngờ là thật à?!" Trong lúc mọi người đang đùa thật vui, một thanh âm bất hòa đột nhiên truyền tới! 

Mọi người nhanh chóng nhìn theo hướng âm thanh đó.

Chỉ thấy, một người đàn ông mập mạp chừng năm mươi mấy tuổi mang theo vài giương nanh múa vuốt rồi chầm chậm đi tới chỗ bọn họ.

Không khí hiện trường lập tức im ắng hẳn, vẻ mặt cười đùa mọi người tan biến. 

Người này là ai vậy? Sao mọi người trông thật giống như sợ hắn vậy?!

"Lại đây, lại đây, réo lên ta nghe một chút ai là người mới tới vậy?" Người đàn ông mập mạp kia chắp hai tay sau lưng, ánh mắt thô bỉ dò xét xung quanh, cuối cùng ngừng lại trên người Ngự Ngạo Thiên. "Ái chà, tiểu tử, ngươi là người mới à!? Dáng vẻ thật nhanh nhẹn mà?"

Người đàn ông mập mạp cà lơ phất phơ đi tới trước mặt Ngự Ngạo Thiên, nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Cao thật." Đàn ông này vừa đến trước mặt Ngự Ngạo Thiên một mét chín mươi mấy cứ như một người lùn. 

"Chào ông." Ngự Ngạo Thiên nho nhã mỉm cười, thái độ hoàn toàn khiêm tốn.

"Được, được, thật biết lễ phép." Ánh mắt người đàn ông thô bỉ tiếp tục nhìn...

Lúc này, bác gái bước lên phía trước, cố ý che chắn trước người Dao Dao. 

"Này, bà già. Người đứng phía sau bà là ai?" Nhưng vẫn bị người đàn ông này phát hiện Dao Dao.

Người bác gái run lên, vội vàng nở khuôn mặt tươi cười: "Ây da, đại nhân, tiểu nha đầu này cũng là vị khách mới tới thôn ta. là con gái của tên tiểu tử kia, chỉ mới 14 tuổi."

"Ái chà? Cậu mới bây lớn mà đã có một cô con nhóc rồi?" Người đàn ông khó tin nhìn Ngự Ngạo Thiên. 

"Ha ha, 32." Ngự Ngạo Thiên tiếp lời nói dối của bác gái bịa đặt thêm.

Người đàn ông nghe xong lại càng khó tin hơn, chàng trai này trông chẳng giống 32 tuổi gì cả. "Lại đây, cho ta nhìn xem, bé gái kia của cậu nhìn có giống vẻ nhanh nhẹn của cậu hay không." Người đàn ông đi nhanh đến trước mặt bác gái.

Bác gái chậm chạp không chịu nhường đường cho, người đàn ông này thấy vậy liền đẩy bác gái ra: "Bà già này thật vướng víu." Có thể lúc ánh mắt của hắn đối diện với gương mặt của Dao Dao không khỏi nuốt ực nước bọt một cái: "Ái chà, tiểu nha đầu này, dáng vẻ thật xinh đẹp. Ây da, sao lại xinh đẹp dữ vậy? Mặt mũi này có vẻ như véo ra được nước đấy." Ý người đàn ông này nựng nịu gò má Dao Dao. 

Mặt cô không thay đổi ngồi ở chỗ kia, mất hứng nhíu mày.

Thôn dân xung quanh thấy vậy, trong ánh mắt tràn đầy bất an.

"Lại đây, mang bé gái này đi cho ta. Ngoài ra, tiểu tử này cũng mang đi luôn." 

"Đại nhân! Đại nhân!" Bác gái vội vàng chạy tới bên cạnh người đàn ông này: "Người xem, bé gái này chỉ có 14 tuổi, tính như là xong rồi."

"Tính gì mà tính?! Người trong thôn chúng ta có ai không 16 mà kết hôn sinh con? 14 tuổi sao vậy? Mang đi!"

"Dạ. Đại nhân." Vài tên đứng hai bên đỡ Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao đi. 

Cho đến bây giờ gương mặt cô mờ mịt, người đàn ông này là ai? Vì sao thôn dân nhìn thấy hắn là khẩn trương như vậy? Tại sao bác gái muốn nói mình là con gái Ngụ Ngạo Thiên rồi nói dối cả tuổi của mình?!

Có thể nhìn thấy phản ứng bình thản của Ngự Ngạo Thiên, cô cũng chỉ có thể ung dung thản nhiên đi theo bên cạnh hắn bị tay của người đàn ông mập mạp kia mang đi.

"Đại nhân, con gái của tôi bị gãy chân rồi, cho bế bé đi có được không?" 

"Tùy ngươi." Người đàn ông mập mạp không ngại khoát tay áo.

Ngự Ngạo Thiên thấy vậy một tay ôm ngang Dao Dao vào trong lòng cười khẩy nói: "Bảo bối, ba ba đối xử tốt với con không? Còn không mau cảm ơn ba đi.

Cô lạnh lùng liếc mắt lên nhìn, Ngự Ngạo Thiên cố ý lợi dụng sao? Lại còn ba ba? Không cảm thấy ghê tởm sao? "Này, tên kia rốt cuộc là người gì vậy?" 

"Hử? Chắc là ác bá trong thôn này? Suối nước nóng ngày hôm qua em ngâm mình chính là của hắn cai thị."

"Ác bá?!" Choáng váng, cô nên đoán được sớm, thôn dân nhìn thấy hắn đã phản ứng dữ dội như vậy, vừa nhìn thì phải biết là phản ứng đối mặt với ác bá chứ. "Vậy tại sao anh còn đi theo hắn?!" Dao Dao thầm hỏi dò.

Chỉ thấy Ngự Ngạo Thiên không để bụng nhún vai: "Bọn họ là ác bá, dữ lắm. Không đi với hắn, chắc chắn sẽ bị đánh cho coi." 

Nếu là người khác nói ra lời này, Dao Dao có thể hiểu được, nhưng những lời này nói ra từ chính miệng của Ngự Ngạo Thiên mà! QUả thực... xạo lắm rồi nha?! "Anh rõ ràng còn hung dữ hơn tên ác bá kia, anh mà biết sợ bọn họ à?!"

Ngự Ngạo Thiên làm lão đại xã hội đen toàn bộ Nhật Bản lại còn đứng trong ba vị trí đầu xã hội đen Trung Hoa Trung Quốc mà biết sợ một tên ác bá trong thôn à? Ha ha ha, hắn lại muốn làm cái trò gì đây?!

"Em so sánh hắn với anh sao?!" Đôi mắt Ngự Ngạo Thiên lướt qua một tia u ám. 

"À, à à..." Dao Dao lạnh lùng ngậm miệng, thật muốn nói cho hắn biết, người đàn ông mập mạp kia có chỗ nào hơn được hắn mà, hắn chính là ác bá trong máy bay chiến đấu thì sao!

Chỉ trong chốc lát, bọn họ đã tới nhà ác bá kia. Chỗ sơn trại ằm ở giữa lưng đồi.

Từ vẻ ngoài thấy có chút đơn giản, bên trong trang hoàng phong cách rất cổ xưa. Toàn bộ hàng rào trên dưới cũng tàm tạm có hai mươi mấy người rồi. 

Ác bá trực tiếp mang bọn họ đi tới phòng khách. "Tiểu tử, ta đem cha con các ngươi tới nơi này dù sao cũng không có ý gì khác, thật sự ta muốn nói với ngươi về chuyện hôn sự."

Uầy... Làm mai sao?! Dao Dao mờ mịt nhìn về phía Ngự Ngạo Thiên.

"Hôn sự gì chứ?" Hắn mỉm cười hỏi. 

À à, ta đó, có cô con gái, năm nay 23 tuổi, đã kết hôn một lần rồi, nhưng chồng con bé kết hôn mới ba ngày đã chết rồi. Ta thấy dáng vẻ tiểu tử nhà ngươi nhanh nhẹn, mặc dù có mang theo cô con gái, ta cũng không ghét bỏ ngươi. Ta tính gả con gái cho ngươi, ngươi thấy như thế nào?!"

Òa...

Hóa ra tên ác bá này muốn gả con gái cho Ngự Ngạo Thiên mà, tình cảm tốt đẹp kia mà, đơn giản chỉ là đoàn kết mạnh mẽ hơn. Ác ba lại thêm ác bá trong máy bay chiến đấu, đó chính là ác bá vô địch à. Trong lòng Dao Dao âm thầm nghĩ thế, lên tiếng cười ác ý. 

Lúc này, Ngự Ngạo Thiên trầm tư chốc lát rồi chầm chậm nhìn về phía Dao Dao: "Bảo bối, con có đồng ý không?"

"Đồng ý mà!" Sao cô lại không đồng ý chứ, dù sao xem cũng náo nhiệt à nha. "Cưới đi! Cưới đi!"

"Vậy thì sau này con có thêm một mẹ kế nữa nha." 

"Không có sao! Con! Không! Để! Ý!" Từng câu từng chữ Dao Dao nói xong, con mắt sáng rực lên, cô muốn nhìn thấy trò cười Ngự Ngạo Thiên từ rất lâu rồi, thật vất vả mới có được một cơ hội, nàng xác định đã tóm lấy được rồi.

"Tiểu tử, ngươi xem con bé ngươi hiểu chuyện quá mà."

"Đúng vậy, con bé từ trước đến giờ lúc nào cũng "hiểu chuyện"!" Lúc Ngự Ngạo Thiên nói ra hai chữ cuối cùng với giọng điệu cực kỳ giận dữ mà nói. 

"Như vậy, nói cách khác, ngươi đồng ý cưới con gái của ta rồi đúng không?"

"Vâng. Đồng ý."

"Tốt lắm, tốt lắm. Vậy sau này chúng ta chính là người một nhà. Bên trong... tiểu tử." Nói đến đây, gương mặt ác bá nở ra nụ cười bỉ ổi, chậm rãi đi tới trước mặt Ngự Ngạo Thiên: "Nếu chúng ta đều là người một nhà, sao không tăng tình thân lên thêm một chút nhỉ?" 

"Tăng tình thân lên như thế nào chứ?" Ngự Ngạo Thiên giả vờ không hiểu hỏi.

"Ngươi cũng biết, ngươi 32 tuổi, con gái của ta chỉ có 23 tuổi, ngươi còn có một đứa con gái, con gái của ta lại là một người độc thân. Ta cũng đâu có ghét bỏ ngươi đâu?"

"Dạ, dạ, đúng." 

"Ha ha, vậy ngươi xem, có thể cân nhắc một chút không, đem con bé của ngươi gả cho ta, làm thê tử của ta thì sao?"

Một khi yêu cầu ác bá đã đưa ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Dao Dao cũng xụ xuống.

Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ vì sao những thôn dân kia cố ý che giấu tuổi của mình rồi, cảm tình của bọn họ đã sớm biết mưu đồ gây rồi của tên ác bá này rồi? 

Cầu khẩn nhìn về phía Ngự Ngạo Thiên, ngàn vạn lần anh đừng bằng lòng nha! Tuyệt đối đừng bằng lòng mà!

Lúc cô đang yên lặng cầu khẩn, ai biết được rằng Ngự Ngạo Thiên lại sảng khoải trả lời: "Không thành vấn đề, đại nhân có thể coi trọng đứa con gái của con quả thực là vinh hành mà!"

"Ây da! Ây da! Tiểu tử, ngươi thực sự thông tình đạt lý, vậy sau này chúng ta lại càng thân thiết nhiều hơn rồi. Người đâu, thu xếp trước cho bọn họ chỗ ở tốt, sau đó mang tiểu tử này đi gặp con gái của ta một chút!" 

"Dạ!" Vài tên thị vệ dẫn Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao rời khỏi phòng khách.

Trong suốt đường đi, mắt cô tối sầm lại, Ngự Ngạo Thiên đang trả thù đúng không? Hắn đang trả thù lại chuyện mình vừa mới xem màn kịch hay của hắn, bắn đứng hắn? Có phải vậy không? Tên khốn kiếp này!

Vài tên thị vệ dẫn bọn họ đi tới một gian thiên phòng, đợi bọn chúng ra khỏi cửa, Dao Dao tức giận quát: "Tại sao anh bằng lòng đem tôi gả cho tên lão đầu kia?!" 

"Bảo bối, không phải em cũng bằng lòng anh đi cưới phụ nữ đã ly dị kia rồi sao?"

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play