“Có thể giống nhau được hay sao? Người phụ nữ đó ít nhất đã 20 tuổi, còn tôi phải gả cho một kẻ ít cũng đã ngoài 50 tuổi. Anh quá hời, có biết không?! Tôi đang giúp anh đấy!”

Ha, cô bé này cũng thật biết ăn nói, Ngự Ngạo Thiên cười thầm:

“Bảo bối, tôi cũng đang giúp em mà, người lớn tuổi thường rất tốt, rất thương người, lại có kinh nghiệm, không phải sao?” 

“! Nhưng anh nên biết tôi đã có chồng rồi!”

“Hứ?” Đôi mắt sâu thẳm của Ngự Ngạo Thiên bỗng trĩu xuống, cố tình mỉa mai: “Thì có liên quan gì? Dù sao, em cũng không phải vợ của anh.”

Dao Dao vừa nghe xong, lại càng tức giận vô cùng, nói như Ngự Ngạo Thiên, mình không phải vợ hắn, thì hắn có thể tùy ý gả mình cho người khác sao? Đúng là tư tưởng của một tên khốn! 

Cô tức giận ngoảnh mặt sang phía khác, đúng lúc đó…

“Cốc cốc cốc” “Tiên sinh, đại nhân chúng tôi muốn mời ngài đến gặp tiểu thư nhà chúng tôi.” Ngoài cửa vọng lại tiếng của tên thị vệ.

“Ừm, tôi biết rồi.” Ngự Ngạo Thiên cười tinh quái, khẽ vuốt má cô nói: “Bảo bối à, ba phải đi gặp mẹ kế tương lai của ba đây, con ở đây đợi ba nhé.” 

Trông bản mặt dày đáng ghét của hắn, Dao Dao phẫn nộ hất bỏ tay hắn ra, nói đầy ác ý: “Tôi nguyền rủa vợ tương lai của anh là một con khủng long!”

“Không vấn đề gì, tắt đèn rồi tất cả đều là mỹ nữ!” Nói xong, Ngự Ngạo Thiên theo chân thị vệ ra khỏi căn phòng.

Dao Dao dường như giận đến bốc hỏa, ném thẳng chén trà đang cầm trong tay xuống đất: “Ngự Ngạo Thiên, anh đúng là tên khốn nạn!” 

Trong sơn trại, Ngự Ngạo Thiên theo chân vài tên thị vệ chầm chậm bước tới, hắn liếc nhìn một vòng khu làng, rồi cười nói: “Các anh đã từng rời khỏi đảo này chưa?”

“Hử?” Hai tên thị vệ dẫn đường bỗng dừng bước, nhìn nhau ánh mắt hiếu kỳ, vội lắc đầu: “Chưa từng.”

“Vậy trong làng các anh có thiết bị nào tiên tiến không? Ví dụ như… tàu thủy?” 

“Tàu thủy? Đại nhân chúng tôi có vài con thuyền nhỏ. Có tính không?”

“Vậy các anh chưa từng thử rời xa hòn đảo này sao?”

“Rời khỏi nơi này làm gì? Người anh em, sao phải rời đi, thuyền chúng tôi nhiều nhất là ở xung quanh đây. Chúng tôi từ khi sinh ra đã ở đây, cũng chưa từng nghĩ đến việc rời đi.” 

“Ồ, ra vậy...” Ngự Ngạo Thiên gật đầu hiểu ra, một giây sau...

Khuôn mặt đểu cáng của hắn đã được che đậy bởi vẻ mặt ủ rũ. “Trò chơi... dừng tại đây!” Khóe miệng hiện lên nụ cười tựa như của thần chết.

Không đợi hai tên tiểu thị vệ kịp phản ứng, hắn dùng tay một trái một phải nắm chặt tóc của chúng rồi đập mạnh vào nhau. 

Hai tên tiểu thị vệ nhất thời ngất lịm.

“Anh đang làm gì vậy?!” Lúc này, mấy tên thị vệ đứng trong đại viện khác dường như quan sát được có điều gì không hay, nhanh chóng chạy về hướng Ngự Ngạo Thiên.

Đôi con ngươi sâu không thấy đáy lóe lên sát khí làm người ta khiếp sợ. 

Khi mấy tên thị vệ kia bắt gặp ánh mắt của Ngự Ngạo Thiên, không ngờ sợ đến nỗi đôi chân mềm nhũn, không cất nổi bước.

Đây, chính là dương khí của Ngự Ngạo Thiên!

Chỉ cần một đôi mắt thần cũng đủ để khiến đối thủ sợ đến ngất đi. 

“Ngươi, ngươi, đừng cử động…”

Ngự Ngạo Thiên tiến về phía trước một bước, đám thị vệ liền lùi về sau một bước, sợ đến nỗi ngay cả giọng nói cũng run lẩy bẩy.

“Ha.” Hắn nhếch mép, ánh mắt lại sâu hun hút: “Cút!” 

Vừa nói xong, đám thị vệ đã như trúng phải quỷ nguyền gì đó, chạy bán mạng …

Trong căn phòng.

Dao Dao ngồi trên ghế, mặt không cảm xúc, về tâm tư của Ngự Ngạo Thiên, hay là câu nói đó, cô đều không thể nuốt trôi. 

Nếu theo như Phong Thần Dật gặp phải chuyện này, với tính cách của hắn tuyệt đối không để diễn biến câu chuyện thành ra thế này, khi ác bá muốn đưa họ đi là Phong Thần Dật đã ra tay rồi. Còn Ngự Ngạo Thiên…

Haiz!

Hắn muốn đùa đến mức nào? Không phải là sẽ nhìn cô kết hôn với một lão già đó chứ? “Két” Tiếng cửa lớn mở ra. 

Dao Dao nhanh chóng nhìn về hướng cánh cửa.

“Bé con, ta đến rồi đây.” Chỉ thấy, tên ác bá đầu trâu mặt ngựa đang bước vào trong phòng.

“Ông, ông muốn làm gì?!” 

“Bé con, đừng sợ. Ta biết em còn nhỏ tuổi, có thể vẫn chưa chấp nhận được chuyện này, nhưng hãy tin ta, về sau ta nhất định sẽ đối xử tốt em. Nào… hãy để ta hôn một cái.” Vừa nói, ác bá vồ ngay đến trước mặt Dao Dao, nắm chặt lấy một tay cô. Khuôn mặt béo ụ dường như áp sát vào mặt cô.

“Không! Đừng!” Cô lắc đầu chống cự, tránh né mùi hôi thối bốc ra từ tên ác bá.

“Đừng có ngại, chúng ta sắp là phu thê rồi.” Tên ác bá cười nham hiểm, đôi môi dính đầy mỡ như muốn dính chặt lấy làn môi mỏng của cô. 

Làm cho cô sợ hãi đến mức nhắm tịt mắt.

Đúng lúc đó, cô đột nhiên cảm thấy tên ác bá nới lỏng cánh tay cô, sau đó là tiếng “ầm”.

Khi cô vừa mở mắt ra, đã thấy ác bá ngã xuống chân cô. Ngước lên nhìn…. 

Một luồng sáng lóe lên trước mặt chính là gương mặt giận dữ của Ngự Ngạo Thiên, chà, tên này cuối cùng cũng đã ra tay rồi?! Cô nghiến răng, tỏ vẻ giận dữ lắm: “Sao anh lại đánh chồng tôi đến ngất như vậy?!”

“Hử? Bảo bối à, em nhập vai nhanh quá đấy. Nào, chúng ta có thể đi rồi.” Ngự Ngạo Thiên mỉm cười đưa tay ra.

Đi? Đi đâu? Ái chà, đến giờ hắn đã muốn đi rồi sao? Còn lâu! Cô lạnh lùng buông tay hắn, đôi mắt chớp chớp, Dao Dao nói: “Giờ tôi đã thay đổi ý định rồi. tôi quyết định gả cho lão già này. Dựa vào vai vế mà nói, từ bây giờ tôi là mẹ vợ của anh rồi, đương nhiên, anh có thể gọi tôi là mẹ. Anh ấy à, chính là con rể của tôi, cũng như là con trai ta rồi. Nhanh! Còn không mau thỉnh an?!” 

Chương 423-2: Vĩnh viễn không thể rời khỏi (2)

“Ha, ha ha.” Ngự Ngạo Thiên cười lạnh lùng: “Bảo bối, tôi có thể hiểu được em đang trả đũa tôi đúng không?”

“Ban nãy không phải anh cũng muốn báo thù tôi sao? Hơn nữa, ban nãy không phải anh cũng tự xưng mình là bố tôi sao.”

“Được, được lắm. Vậy, tôi đi trước đây.” Quay người, hắn chầm chậm bước về phía cửa lớn, nhưng bước chưa được hai bước liền dừng lại. 

Hứ, cô biết ngay, tên này cho dù có vô tình vô nghĩa cỡ nào cũng không thể bỏ mặc mình được. Tay khoanh trước ngực, cô kiêu ngạo nghĩ mà tự đắc.

Vừa lúc Dao Dao còn cho rằng Ngự Ngạo Thiên sẽ quay lại đưa mình đi theo, ai ngờ…

“Bảo bối, em yên tâm, đợi tôi rời khỏi hòn đảo này nhất định sẽ nói rõ với Thần Dật một tiếng, em đã được gả đi trên đảo này rồi, đã trở thành phu nhân có quyền có tiếng của người khác rồi. Về phía Thần Dật, tôi sẽ giúp em sắp xếp ổn thỏa.” Nói xong, hắn không thèm ngoảnh lại mà rảo bước đi luôn. 

“Ơ! Ơ! Đợi, đợi tôi với!” Dao Dao cuối cùng đã hạ mình, chân thấp chân cao chạy đuổi theo. Uầy, cô sao đấu lại nổi Ngự Ngạo Thiên chứ! Cái tên này… thật gian xảo!

“Ngự Ngạo Thiên, mấy tên thị vệ ở sơn trại đâu?” Từ lúc rời khỏi khu làng, Dao Dao đã cảm thấy kì lạ, rõ ràng thôn này có đến mười mấy tên lính thị vệ, chẳng hiểu tại sao trong chốc lát đã chẳng thấy đâu?

“Có lẽ là trông thấy dung mạo của cô, bọn họ đã quyết định tản ra đi hết rồi?” 

“Tôi có thể hiểu, có phải anh đang khen tôi xinh đẹp quá, khiến cho họ ngượng ngùng đến vậy sao?”

“Bảo bối à, thật sự bây giờ em càng ngày càng không biết xấu hổ.”

“Ở cạnh anh thế này, tôi còn cần phải giữ thể diện sao?!” 

“À.” Ngự Ngạo Thiên cười bất đắc dĩ, cô gái này càng ngày càng mồm mép.

“Nói thật, Ngự Ngạo Thiên.” Bỗng biểu cảm của Dao Dao nghiêm túc trở lại: “Lý do anh quyết định đi theo ác bá vào làng, là muốn xem xem, ở chỗ ác bá có ai có thể chỉ cho chúng ta cách rời khỏi hòn đảo này sao?” Lúc cô chưa biết rõ thân phận của ác bá đích thực không thể hiểu dụng ý việc làm lần này của Ngự Ngạo Thiên, bây giờ biết được rồi, có thể hiểu được rõ ràng mục đích của hắn.

“Ừm.” 

“Thế sao phải đến khi vào tận trong làng anh mới ra tay?” Cần thiết phải lằng nhằng như vậy sao, với bản lĩnh của Ngự Ngạo Thiên thì vài tên lính kia vốn chẳng phải là đối thủ?

“Ha, không muốn ở cái chốn “sạch sẽ” này, làm ra những chuyện bẩn thỉu.”

Ngự Ngạo Thiên vừa nói dứt lời, Dao Dao bỗng chột dạ. 

Chốn “sạch sẽ”…

Hóa ra hắn không muốn ở trước mặt những người dân chất phát mà động thủ, không muốn làm hoen bẩn vùng đất thiêng liêng này. Chẳng trách biểu hiện hai ngày gần đây của hắn lại gần gũi thân thiện đến vậy. À…

Ánh mắt long lanh làm sáng ngời cả khuôn mặt. 

Đúng lúc đó, cô dường như nhìn ra được mặt lương thiện bên trong một con người như ma quỷ như hắn. Nhưng cô đồng thời cũng hiểu ra… Một khi rời khỏi hòn đảo này, mặt lương thiện của hắn cũng sẽ biến mất, cô cũng không thể dùng thái độ hiện tại để đối đãi với hắn nữa!

Phải mất đến nửa tiếng đồng hồ họ mới trở về đến trong thôn xóm, rõ ràng lúc họ đi thôn xóm vẫn mang hình ảnh phồn vinh, mới có mấy tiếng đồng hồ, toàn bộ thôn xóm lại biến từ một mảnh đất bình thường trở thành nơi vắng vẻ hoang tàn.

Dao Dao và Ngự Ngạo Thiên đưa mắt nhìn nhau. 

Hòn đảo này không phải vùng đất linh thiêng đó chứ? Dân làng nơi đây chỉ vài người là vương vấn hồn ở nơi đây thôi chứ? Vậy… thật đáng sợ?! Nghĩ mà, mồ hôi cô lại ứa ra như mưa.

“Thanh niên, anh về rồi đó hả?” Bỗng nhiên, một tiếng nói vọng lại từ phía sau họ.

Không chờ Ngự Ngạo Thiên trả lời, bác gái kia đã kéo cánh tay hắn: “Mau lên! Mau theo ta!” 

Bác gái như hồn bay phách lạc lối họ vào trong phòng, đóng chặt cửa.

“Cô, có chuyện gì vậy?”

“Không kịp giải thích nhiều đâu. Cô cậu nhanh chóng trốn trong này đi, hãy nhớ cho dù nghe thấy gì đều không được phát ra tiếng động, biết chưa?!” Vừa nói, bác gái mở nắp một chiếc vại lớn. 

Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao nghe theo lời bác gái trốn vào bên trong.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải bọn ác bá đã tìm ra được gì không? Không thể nào, Dao Dao rõ ràng cảm nhận được rằng lúc này trong ánh mắt hoảng sợ của người bác này hoàn toàn không giống như trông thấy ánh mắt của ác bá.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến bác hoảng sợ như vậy, khiến cả một ngôi làng cũng chìm trong không khí ảm đảm hệt như một vùng đất chết? 

Đang dòng suy nghĩ.

Đột nhiên…

“Này!” 

Khi Dao Dao vừa mới định hét lên, Ngự Ngạo Nhiên đã nhanh chóng ngăn lại: “Này, bảo bối à, bác gái đã dặn chúng ta không được gây ra tiếng động, em quên rồi sao?” Hắn có ý gì đây? Nhân lúc bác gái không thể gây ra tiếng động liền lộng hành sao?

Cô cau mày, nhanh chóng yên vị trong vòng tay hắn.

Trong cái vại tối om này, dù cho cô đã cố gắng ngăn chặn đôi tay lộng hành kia, nhưng… 

Một cảm giác tê liệt khó chịu dậy lên, cô bặm chặt môi. “Ư…” giữa hai làn môi vẫn vang lên những tiếng rên rỉ.

Ngự Ngạo Thiên cười nham hiểm…

Áp sát lưng vào cô… 

“Thật là kích thích.” Ngự Ngạo Thiên dùng một tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của cô, rồi cứ thế hôn ngấu nghiến.

Ngọn lửa tình dường như cháy lên hừng hực, “Đủ rồi! Hu… đừng… ư… đừng như vậy!”

“Bảo bối à, em thở mạnh như vậy, chẳng lẽ…” 

“Đừng!” Giờ đây cô chỉ còn một tay có thể cử động! “Dừng tay lại!”

Ngự Ngạo Thiên cười nhếch mép…

“Ư a…” 

Phải nắm bắt thời cơ này…

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo bỗng đỏ bừng thẹn thùng, cô vốn chẳng có cách nào cưỡng lại được. “Đủ rồi!”

“Không thích sao?” 

“Không thích!”

“Hử?” Ngự Ngạo Nhiên cười khoái chí, lại tiếp tục làm trò xấu xa…

“Ư…” Dao Dao cắn chặt môi, cơ thể nhỏ không thể tự chủ được mà cứ cong lên về phía trước: “Đừng, đừng!” 

Ngự Ngạo Thiên không hề quan tâm đến lời van xin của cô.

Dao Dao dần dần rơi vào trạng thái mất đi ý thức…

“Bảo bối…” dường như bị phản ứng của Dao Dao tác động vào, hơi thở của Ngự Ngạo Thiên cũng dần dồn dập

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play