Chỉ tại chiếc vại không quá to, khiến không khí trong chốc lát trở nên ngột ngạt, Dao Dao dần trở nên mê man. “Ư… ư, ư…” từng tiếng rên rỉ trong vô thức phát ra từ miệng cô.

Ngự Ngạo Thiên dường như đã đạt đến đỉnh.

Rồi bất chợt não cô như thấy lại lý trí: “Đừng! Đừng mà! Đừng!” đôi tay nhỏ liên tục đập vào ngực hắn, không ngừng run rẩy. 

“Bảo bối à, tôi không chịu đựng được nữa rồi.”

“Đừng!”

Ngay lúc đó, những giọt nước mắt không tài nào ngăn được, lăn xuống từ khóe mắt cô. Vì sao?! Tại sao lại thành ra như thế này?! 

“Ư…” Ngự Ngạo Thiên cũng không ngăn lại được mà phát ra một tiếng thở dài.

Chiếc mũi phút chốc lại sụt sịt, cô vùi đầu đặt lên vai hắn, nước mắt rơi xuống lã chã.

Ha, thật kì lạ, người con gái này bây giờ có còn là chính mình nữa không? 

Hồn phách dường như dần rời khỏi thân xác, cô cười lạnh lùng, cảm thấy thật buồn cười.

Rõ ràng cô vẫn là chính mình, nhưng tại sao, trong lúc hưởng thụ như vậy, lại như thể phải chịu dằn vặt?!

Đôi mắt mơ màng dần khép lại, bàn tay nhỏ nhắn của cô siết chặt nắm đấm: “Thoải mái…” 

“Ư?” Ngự Ngạo Thiên như phát hiện ra một châu lục mới, vội vã hỏi: “Bảo bối, em vừa nói gì cơ?!”

“Ư… thoải mái quá… Thần Dật!”

Đôi mắt đang chìm ngập trong sự thỏa mãn bỗng trầm xuống khi nghe hai từ cuối mà Dao Dao thốt lên: “Em vừa gọi tên ai?!” Một câu chất vấn đầy tội lỗi phát ra trong một không gian tối mịt thật khiến người ta sợ đến rợn người, Ngự Ngạo Thiên chợt dừng lại mọi hành động, chờ nghe câu trả lời từ cô. 

“Thần Dật, có sao không?” Dao Dao cất tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo nụ cuời lạ lùng dần ghé sát vào tai hắn: “Từ bây giờ, tôi sẽ tưởng tượng anh chính là Thần Dật!”

Lúc ấy, đôi mắt Ngự Ngạo Thiên như bốc hỏa vì giận dữ, đôi tay càng siết chặt lấy vòng eo cô: “Cưng à, vây để tôi cho em biết, tôi là ai!”

“Ư!” mặc dù phải chịu cơn đau dữ dội, nhưng miệng cô vẫn gọi cái tên mà Ngự Ngạo Thiên muốn phát điên: “Là, Phong… Thần… Dật!” 

Đôi tay lại một lần nữa siết chặt lấy cơ thể cô: “Là ai?!”

“Thần… ư!” không đợi cô nói hết, vùng trán cô nhễ nhại mồ hôi.

“Gọi tên tôi!” 

“Thần Dật!”

“Gọi tên của tôi!”

“Thần Dật!” 

Cô gái nhỏ thân hình yếu ớt dường như dần lịm đi, ngoài sự đau khổ, cô dường như chẳng còn cảm nhận được gì nữa, người mềm ra tưởng có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Mỗi lần cô gọi tên Thần Dật là một lần như dùng dao đâm thẳng vào trái tim Ngự Ngạo Thiên.

Sự cứng đầu của Dao Dao dường như đã khiến Ngự Ngạo Thiên mất đi sự kiên nhẫn, hắn buông cô ra một cách vô tình… 

“Bụp” một tiếng, thân thể tưởng như vỡ vụn ra từng mảnh thủy tinh đập mạnh vào thành vại, nhưng miệng cô vẫn nhoẻn lên nụ cười chiến thắng. Thắng rồi! Xem ra Hắc Viêm Long đã nói đúng, cô càng thể hiện sự ân ái với Thần Dật lúc này, càng có thể ngăn chặn được sự ác quỷ trong hắn!

Trong chiếc chum bóng tối ngày càng bao trùm, lúc này, hai người không ai nhìn thấy biểu cảm của đối phương, càng không thể cảm nhận được cảm xúc của đối phương.

Nhưng… 

Không gian chật hẹp này dần dần bởi một bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta đau lòng…

“Hu… bà ơi! Bà ơi!” không biết mất bao lâu, tiếng khóc nức nở của Tiểu Lị mới xóa tan bầu không khí u ám.

Dao Dao hoảng hốt bất an liền nâng nhẹ nắp chum lên, lén thăm dò tình hình trong nhà. 

Trong phòng, vắng tanh không một bóng người.

Tiếng khóc của Tiểu Lị là từ bên ngoài truyền vào.

Cô cẩn thận bước nhẹ nhàng ra khỏi chum, vừa đặt chân xuống đất, mắt cá chân của cô đau như thể bị kim đâm vào. Cô đã quên mất chuyện chân mình bị xoắn, thật đấy! 

Cô bước khập khiễng tiến về phía cửa, khẽ mở một khe nhỏ…

Khi cảnh tượng ngoài kia thu vào mắt Dao Dao… “Ôi…” cô dồn sức thở một hơi thật mạnh, chẳng màng tới đôi chân đang bị thương, chạy vụt ra khỏi cửa: “Bác gái, bác gái.”

Trên nền đất, bác gái nằm dãy giụa trong vũng máu, tiếng khóc của Tiểu Lị dường như đã khàn đi rồi. 

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì rồi?!

Đầu óc cô ù đi không còn nghĩ được gì. “Bác gái! Bác gái, bác gái tỉnh lại đi, bác gái à.”

Những giọt nước mắt không thể kìm được cứ thế lăn xuống đôi gò má. 

Ngoảnh lại, cô chạy nhanh vào phòng.

Lúc này, Ngự Ngạo Thiên cũng đã bước ra từ trong chiếc chum lớn, trông khuôn mặt giàn giụa nước mắt của Dao Dao, nhưng phản ứng của hắn vẫn rất lạnh nhạt.

Cô gạt đi giọt nước mắt trên khóe mắt, hốt hoảng nói: “Nhanh, anh nhanh ra ngoài xem, bác gái ấy, bác gái ấy…” 

Không thể đợi Dao Dao nói hết câu, Ngự Ngạo Thiên vụt chạy đi: “Bác gái?” đặt nhẹ ngón tay lên mũi bác gái, hắn khẽ nhắm nghiền mắt, gằn lên một tiếng đầy đau đớn.

“Hu… đều là các người! Đều là do hai tên sao chổi các người đã hại chết bà tôi, hại ba tôi bị bắt, đều tại các người.” Tiểu Lị vừa khóc, vừa ra sức đánh đập Ngự Ngạo Thiên lúc này đang quỳ sụp xuống bên đường.

Hắn mở mắt, nắm chặt bàn tay của cô bé: “Tiểu Lị, đừng khóc, nói cho chú biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” 

“Đều do các người, đều là do các người, các người trả lại bà cho con, trả lại bố cho con đi.” Cô gái bé nhỏ không biết phải nói thế nào, chỉ nhất quyết đổ lỗi cho Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao.

Lúc này, hai, ba người dân trốn trong phòng bước ra.

Nhìn thấy bác gái đã qua đời, họ chỉ lắc đầu buồn bã. 

“Các anh có biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?” Ngự Ngạo Thiên kìm nén sự kích động của Tiểu Lị, bình tĩnh hỏi mấy dân làng đó.

“Chao ôi….” Mấy người dân chỉ thở dài. “Thật ra, đảo chúng tôi vốn rất yên tĩnh. Mãi cho đến khoảng thời gian cách đây 13 năm…”

Phía sau chân núi đột nhiên xuất hiện một nhóm người bí ẩn, bọn họ cứ 3 ngày, 5 ngày lại đến vùng đất xinh đẹp này để bắt đi 2, 3 thanh niên. Những người bị bắt đi là những người một đi không trở lại. Cứ như vậy, mọi người dần đoán ra những người bị bắt đi 80% là đã bị giết. 

Bọn họ không phải không từng phản kháng lại, nhưng ác quỷ còn có bản lĩnh hơn người, bọn họ vốn không phải đối thủ, vì vậy họ chỉ có thể giương mắt nhìn những tên ác quỷ không ngừng đến bắt người dân làng họ đi.

Chồng và người con dâu cả của bác gái cũng bị bắt đi năm đó rồi biệt tích.

Đến lần này, người mà bọn ác quỷ bắt đi lại chính là hai người con trai của bác gái. 

Bác gái đã mất đi chồng và con dâu, bà không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn hai đứa con trai của mình rơi vào tay lũ ác quỷ, vì vậy đã ra sức liều với chúng một phen. Kết quả… bị lũ ác quỷ vô nhân tính hại chết.

Chương 424-2: Thần Dật (2)

Thực ra…

Hai người con trai của bà vốn dĩ sẽ không bị bắt đi, bởi vì chiếc chum với sức chứa hai người kia chính là chiếc chum mà bà đã chuẩn bị để hai đứa con mình trốn vào.

Thế mà… 

Bác gái mang trái tim nhân hậu ấy lại vì bảo vệ Dao Dao và Ngự Ngạo Thiên mà lôi chỗ trốn thân bảo bối kia ra. Có thể nói, chính bọn họ đã gián tiếp hại chết người nhà của bà. Chẳng trách Tiểu Lị lại oán hận họ đến vậy.

Sau khi mấy người dân kể hết toàn bộ câu chuyện, Ngự Ngạo Thiên chẳng có bất cứ phản ứng gì, chỉ khẽ đưa Tiểu Lị sang mấy người hàng xóm rồi khẽ ôm lấy bác gái, chôn bác gái xuống một vùng đất yên tĩnh.

Đứng trước phần mộ, Dao Dao dường như khóc cạn nước mắt. Tuy mới chỉ quen người dì này mới được hai, ba ngày, nhưng trong hai, ba ngày đó, cô đã được chứng kiến sự ấm áp của tình người trên thế gian này. 

Từ lúc họ xuất hiện, bác gái thậm chí còn không hỏi về lai lịch của họ mà đã giúp họ có cái ăn, trốn ở, đối đãi họ như người nhà mình.

Ân tình này cả đời này họ trả cũng không hết.

Thế nhưng, bác gái còn làm một hành động cao cả hơn vạn lần, đó chính là đã để chỗ ở an toàn nhất cho hai người lạ là họ, trong lúc không nhìn thấy, bác gái đã hy sinh tính mạng hai đứa con trai của mình, hy sinh cả tính mạng của mình. 

Nên gọi đây là gì? Cái ân, cái tình này, họ phải bồi đắp như thế nào mới phải?

“Lũ ác quỷ mà dân làng nói đến có phải là người ở căn cứ quân sư thần bí không?” Gạt đi giọt nước mắt, Dao Dao quay sang nhìn Ngự Ngạo Thiên.

“Ừm.” Hắn gật đầu vô cảm, ánh mắt sâu hun hút của hắn nhìn chằm chằm vào phần mộ của bác gái. 

“Sức mạnh cực đại mà dân làng nói thực chất chính là thứ mà chúng đang nắm giữ?”

“Ừm.”

Dao Dao đứng dậy, lau sạch nước mắt, cô nhìn Ngự Ngạo Thiên, cô biết, sự bình tĩnh của hắn lúc này lại là sự đấu tranh khốc liệt trong lòng! “Anh, định sẽ làm gì?” 

“Em cứ ở đây đợi tôi.” Hắn chỉ nói một câu đơn giản như vậy, rồi lạnh lùng quay người đi, khuôn mặt vẫn không hề có một chút biểu cảm.

“Vậy anh thì sao?”

Hắn dừng bước… “Đưa hai người con trai của dì quay về.” 

Trông theo bóng của Ngự Ngạo Thiên, nghe thấy những tiếng thở bình thản như tiếng nước chảy, Dao Dao không thể hiểu nổi: “Anh đưa về kiểu gì? Bọn chúng có bao nhiêu người, bao nhiêu vũ khí, anh đều biết sao? Đều rõ sao? Bọn chúng biết được thân phận của anh thì phải làm sao? Hay là…”

“Tôi có cách của tôi!” Ngự Ngạo Thiên lạnh lùng ngắt lời.

“Cái gì mà anh có cách của anh? Ngự Ngạo Thiên! Anh không cảm thấy rằng chúng ta nên lập tức rời khỏi nơi này, lập tức nên tìm đến lực lượng quân đội giúp ta giải quyết chuyện này sao?!” Cô cũng rất muốn đưa hai người con trai của bác gái quay về, nhưng… còn con đường phía trước nguy hiểm nhường nào cô đã quá rõ! 

“Căn cứ quân sự đó chính là lý do duy nhất để chúng ta rời khỏi nơi này. Vì vậy…” Khẽ quay đầu, ánh mắt sâu hun hút của hắn khiến người ta ngỡ ngàng: “Phiền em, hãy chăm sóc tốt cho Tiểu Lị.”

“Phiền tôi?! Chăm sóc tốt cho Tiểu Lị chính là trách nhiệm của tôi. Ngự Ngạo Thiên, anh đừng có vô tình đặt tôi ngoài cuộc như vậy chứ?! Tôi, nói không chừng, tôi có thể giúp được anh!”

“Ha.” Ngự Ngạo Thiên cười lạnh nhạt, quay người về phía Dao Dao. 

Chính lúc đó, cô mới nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh lạnh lùng đến cỡ nào, đôi mắt sâu thẳm của hắn toát lên ánh nhìn lạ lẫm.

“Lạc Dao Dao, em có thể dùng cách của em đi cứu hai người con của dì, hoặc chạy trốn khỏi nơi này, nhưng đừng liên lụy đến tôi. Em là em, tôi là tôi. Nếu tôi rời đi trước, em có thể gọi cho Phong Thần Dật đến đón em.” Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, bóng dần khuất khỏi tầm nhìn của Dao Dao.

Ha… ha ha. 

Nhìn theo bóng người dần khuất khỏi tầm mắt của mình, Dao Dao bỗng bật cười.

Hóa ra, Ngự Ngạo Thiên trước đây cô từng biết không phải là người vô tình nhất, hắn ngay lúc này đây mới là vô tình nhất.

Chỉ trong vòng vài tiếng ngắn ngủi, hắn thực sự có thể gạt khỏi tâm trí của mình hình bóng một người sao?! 

Xem ra…

Cô cũng nên học hỏi Ngự Ngạo Thiên kỹ năng xóa tên một người ra khỏi ký ức rồi.

Có lẽ, trạng thái lạ lùng nhất ngay bây giờ mới là lập trường mà họ nên có, không phải sao? 

Có điều, chiêu thức của Hắc Viêm Long quả thực rất hữu dụng, giá như có biết đến nó sớm hơn thì đã không phải dây dưa quá lâu với kẻ thủ ám sát mẹ mình…

Thái Bình Dương…

Nhóm cứu hộ do Ngự Long xã tổ chức đã dò tìm trên vùng biển Thái Bình Dương đến nay cũng gần một tuần rồi nhưng vẫn không tìm ra bất cứ vết tích nào của chiếc máy bay. Ngay cả tập đoàn Sandel cũng không thể đưa ra tọa độ chính xác vị trí chiếc máy bay rơi, chỉ nói số hiệu chiếc máy bay mất tích rồi cũng bặt vô âm tín. 

“Ngài Đại Long, điện thoại của ngài Hàn!” Trong cabin, một người nào đó đưa tay xuống truyền điện thoại cho Long Diệp.

“Chuyện gì vậy, Ly Thương?!”

“Chuyện là thế này, tôi vừa nhận được tin từ chính phủ Mỹ, họ nói đã tìm thấy một trong những nạn nhân gặp nạn là ngài Bartholomew, ngài ấy nói máy bay gặp nạn trên vùng biển Ấn Độ Dương. Hạm đội Mỹ đang dẫn đầu trong việc tiếp tục tìm kiếm tọa độ rơi trên biển Ấn Độ Dương. Ngoài ra, Phong Thần Dật cũng đang ở trong hạm đội Mỹ.” 

“Được rồi. Tôi biết rồi.” Long Diệp liền vỗ tay ra lệnh: “Lập tức thông báo đến toàn bộ hạm đội, tiến về phía Ấn Độ Dương!”

“Rõ.”

“Long Diệp.” Đợi đến lúc Long Diệp sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Hàn Ly Thương ở bên kia đầu dây mới thở phào nhẹ nhõm: “Sau khi chính phủ Mỹ xác định rõ tọa độ chiếc máy bay gặp nạn ở Ấn Độ Dương, một hạm đội bí mật đã tiến đến Ấn Độ Dương dò la!” 

“Ừm. Hạm đội bí mật?” Hiện nay ngoài hạm đội quốc gia của một vài quốc gia thì còn có quân đội tư nhân nào tham gia vào cuộc tìm kiếm?”

“Phong gia, Hắc gia, Âu Dương gia, tập đoàn Sandel, còn có chúng ta nữa. Nhưng sau khi tìm thấy ngài Bartholomew, hạm đội tư nhân của tập đoàn Sandel đã phản kháng rồi.”

“Vậy hạm đội được coi là bí mật kia không nằm trong số các gia tộc kia đúng không?” 

“Đúng! Có thể là một đội ngũ khác, nếu không nằm ngoài dự tính… tôi nghi ngờ…”

Không đợi Hàn Ly Thương nói hết, Long Diệp vội vàng nói: “Hạm đội tư nhân của Tằng Giai Thụy sao?!”

“Ừm… anh có còn nhớ Ngạo Thiên cách đây không lâu đã từng nói với chúng ta, sau khi lên nắm quyền đã phát hiện ra Tằng Giai Thuỵ có một căn cứ quân sự bí mất trên Ấn Độ Dương. Bây giờ tọa độ mà Bartholomew tiết lộ cũng ở Ấn Độ Dương, sẽ có lượng lớn hạm đội quốc gia đổ vào Ấn Độ Dương, rất có khả năng sẽ phát hiện ra căn cứ quân sự bí mật của Tằng Giai Thụy, bởi vậy…” 

Long Diệp chớp mắt, “Vậy mục đích của hắn là bảo vệ căn cứ quân sự chứ không phải phái thêm nhiều người để ám hại Ngạo Thiên? Không sao đấy chứ?”

“Thật khó nói. Giờ phải tìm Ngạo Thiên trước đã.”

“Ừm.” Gác máy, sắc mặt của Long Diệp bắt đầu trầm xuống, nói trắng ra, hắn thực sự rất muốn mượn thời cơ này để tìm ra căn cứ quân sự bí mật của Tằng Giai Thụy, nhưng Ngạo Thiên luôn để mắt tới, những chuyện chính trị họ không được phép can thiệp. Giờ hắn chỉ có thể lấy việc tìm ra Ngự Ngạo Thiên làm mục đích chính. 

Ở đảo thần bí nhỏ.

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play