Đã ba ngày kể từ sau lần gặp mặt ở phần mộ của bác gái.

Cuộc sống trong thôn vẫn như trước đây, trong những câu chuyện giản dị, chất phác của mọi người, dường như bác gái cùng hai người con trai của bà chưa từng xuất hiện trong ngôi làng này, chẳng có ai nhắc đến họ.

Nhưng đối với chuyện này, Dao Dao rất thông cảm cho tâm lý của mọi người, cô hiểu rằng, họ dường như đã quá quen với việc bọn ác bá trong thôn đến bắt bớ rồi. 

Muốn phản kháng nhưng không có cách nào phản kháng, giờ họ chỉ có thể lặng lẽ tiếp nhận tất cả.

So với họ, Dao Dao nhận ra rằng mình thật hạnh phúc, ít nhất trong lúc đối mặt với kẻ thù, cô vẫn có thể chọn cách phản kháng, vẫn có thể lựa chọn báo thù. Có điều, tất cả đều do Phong Thần Dật mà ra, nếu không có Phong Thần Dật, rất có thể cô sẽ giống như những người dân trong thôn kia, dần dần chấp nhận sự thật, từ từ quen với việc bị đàn áp, người thân sẽ bị cướp đoạt mạng sống một cách không thương tiếc!

Đến mức bé Tiểu Lị bảy tuổi, huyết thống duy nhất còn sót lại của bác gái... 

Cho dù Dao Dao cố lấy lòng đứa bé này thế nào đi nữa, trong mắt nó vĩnh viễn ánh lên tia oán hận. Nếu nhưng không phải vì cô và Ngự Ngạo Thiên, có lẽ hai người con trai của bác gái đã không bị bắt, có lẽ bác gái đã không chết, nếu thế Tiểu Lị sẽ không mất bố, mất chú, mất bà nội.

Mỗi sáng sớm, lúc trời vừa sáng, Dao Dao đều đi nửa giờ đường núi để ra bờ biển.

Nếu như không vì Ngự Ngạo Thiên rời đi, cô có thể sẽ mãi mãi không biết được nửa giờ đường núi khó đi đến thế này. Thế mà, ba ngày trước Ngự Ngạo Thiên lại hết lần này đến lần khác, không ngừng bế cô đi qua đoạn đường núi gập ghềnh khúc khuỷu này, chưa từng than mệt, chưa từng than khổ. Trên mặt người đàn ông đó luôn thường trực nụ cười ấm áp. 

Có những lúc, cô thực sự rất muốn biết, đâu mới là con người thật của Ngự Ngạo Thiên?!

Lẽ nào người đàn ông sống tại đô thị phồn hoa, có đôi mắt thâm sâu không đáy, ra tay tàn nhẫn, máu lạnh vô tình, luôn được phụ nữ đẹp vây quanh, nắm trong tay quyền lực vô hạn mới là con người thật của hắn?!

Hay là... 

Người đàn ông gặp nạn trên đảo hoang, có nụ cười mê người, bình dị thân thiện, đầy lòng nhẫn nại, có tình có nghĩa, hưởng thụ cuộc sống bình dị đơn giản mới là con người thật của hắn?!

Hoặc là...

Cả hai đều là con người thật của hắn! 

Ngồi trên bờ cát vàng, Dao Dao ngỡ ngàng nhìn mặt biển mênh mông, mỗi lần đến đây, tim cô đều bình thản vô cùng.

“Ừm...” hít mạnh một hơi, cô nằm thành một hình dài tên nền cát, ngước lên nhìn bầu trời xanh thẳm.

Kỳ thực, kể từ khi biết được quá khứ của Ngự Ngạo Thiên, có những chuyện... không dám hỏi, cũng không dám khơi sâu thêm! 

Đó là chuyện...

Mười ba năm trước, làm thế nào một Ngự Ngạo Thiên mới mười lăm tuổi có thể thích ứng được việc từ con trai cả một người thống trị trở thành tên côn đồ đầu đường xó chợ?

Cô vẫn nhớ có lần trong lúc họ cùng Long Diệp ăn cơm, khi mọi người nhắc đến quá trình quen biết Ngự Ngạo Thiên, có mơ hồ nói qua việc họ lột xác từ tầng lớp đáy cùng xã hội trở thành những người ưu tú, nói đến tất cả khó khăn mà họ đã trải qua. 

Nhưng cô tin rằng họ mới chỉ nói ra một phần nhỏ mà thôi, vết thương trên lưng Ngự Ngạo Thiên có thể cho thấy, trong quá trình nỗ lực phấn đấu, người đàn ông này thực sự đã phải trả giá bằng rất nhiều công sức lẫn xương máu.

Lúc đó cô không thể nào liên tưởng một Ngự Ngạo Thiên vô pháp với người con trai của Thủ tướng được, trong sự ghép nối này...

Cô dần dần hiểu ra lý do Ngự Ngạo Thiên từng bước từng bước báo thù cho cha! 

Dù sao hắn cũng đã vì con đường này mà phải trả giá rất nhiều, rất nhiều rồi!

Vừa nghĩ đến đây, trái tim Dao Dao bất giác trỗi dậy một cảm giác đau đớn.

Đây chính là chuyện mà cô không muốn khơi sâu thêm vào, không muốn đối mặt với lý do trong quá khứ của Ngự Ngạo Thiên. 

Cho dù trong quá khứ Ngự Ngạo Thiên đã phải trả giá nhiều đi nữa, dù hắn vô tội, thế còn mẹ cô thì sao?

Không phải mẹ cô cũng vô tội như vậy sao?!

Ngồi dậy, Dao Dao thở dài một hơi, ngửa đầu lên, nhìn ánh mặt trời chói chang. Nên ra về rồi... xem ra, sẽ không có thuyền đến đón cô rồi! 

Ba ngày này, thứ mà cô ngồi trên bờ biển không ngừng chờ đợi chính là con thuyền tới đón mình rời đi.

Có lẽ là do lạc quan, cũng có thể do ý niệm muốn sống tiếp, cô luôn luôn tự nhủ rằng, Ngự Ngạo Thiên đã thoát khỏi đảo hoang này thành công rồi, đã trở về nước thành công rồi, hắn chắc đã nói cho Phong Thần Dật việc cô ở trên đảo hoang này rồi.

Có điều... bây giờ xem ra, cô đành phải chờ đợi tiếp rồi, lặng lẽ chờ đợi... 

“Ha ha, bố ơi... bố ơi...bố ơi bế cơ!”

Vừa về đến thôn, điều đầu tiên đập vào mắt chính là... vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của Tiểu Lị đã trở lại! Vẫn còn một điều nữa là... “Đại ca! Các anh làm sao lại...” Hai người con trai của bác gái... lại có thể bình an vô sự trở về ư?

Dao Dao vô cùng kích động chạy đến trước mặt bọn họ, khóe mắt ngấn lệ, bao nhiêu áy náy nặng nề trong tim cuối cùng đã tan ra như mây khói. 

Mặc dù bác gái đã mất rồi, nhưng hai người con trai của thẩm vẫn quay về, đối với Dao Dao mà nói, điều này cũng đủ làm vơi đi cảm giác day dứt trong lòng.

“Cô gái, chúng tôi có thể bình an trở về, đây đều phải cảm ơn chồng cô, nếu như không có anh ta, có lẽ chúng tôi đã… mất mạng rồi.”

“Hồi hộp.” 

Tâm tình, nặng nề trùng xuống.

Là Ngự Ngạo Thiên?! Ngự Ngạo Thiên vẫn chưa rời khỏi hòn đảo hoang này sao? Hắn thực sự thực hiện lời hứa cứu hai người con trai của bác gái ra sao?! Lẽ nào là hắn? Hắn hiện tại đang ở đâu?

“Cô gái à, đối với chúng tôi mà nói, cô và chồng cô có thể đến được thôn này chính là duyên số, chúng tôi chưa từng quan tâm đến thân phận của hai vợ chồng cô, bởi vì ánh mắt của hai người nói cho chúng tôi biết, hai người là người tốt. Nhưng đồng thời, chúng tôi cũng biết rằng cô và chồng cô nhất định không phải nhân vật đơn giản. 

“Hai người chỉ sống cùng chúng tôi ba ngày, nhưng năng lực phát ra từ người của chồng cô, chúng tôi không thể xem thường, có những lúc chúng tôi rất muốn hỏi chồng cô rốt cuộc là người như thế nào, tại sao cái gì cũng biết, nhưng chúng tôi biết, cho dù có hỏi, hai người cũng sẽ không hiểu.”

“Lúc tôi cùng em trai bị bọn ma quỷ kia bắt, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải rời bỏ thế giới này rồi, mãi đến ngày thứ ba chúng tôi bị bắt, cũng chính là ngày hôm nay, bọn quỷ dữ đó nói cho chúng tôi biết, chúng tôi được thả đi.”

“Tôi và em trai đều rất tò mò tại sao được thả ra, bởi vì chưa có ai bị bắt lại sống sót quay về thôn cả. Vì thế, bọn quỷ đó nói với chúng tôi, có người nguyện lấy tính mạng chính mình ra đổi lấy sinh mạng hai anh em tôi. Giác quan thứ sáu nói cho chúng tôi biết, người chúng nói đến chính là chồng cô. 

Trong đầu cô, hết lần này đến lần khác lặp lại lời hai người con bác gái nói, khi đã nghe hết tất cả, Dao Dao quỳ sụp xuống đất, không ngừng cầu xin hai anh em họ đưa mình đến hang ổ của bọn quỷ dữ kia.

Hai anh em họ bị những lời khẩn nài của Dao Dao làm cho cảm động, mặc dù họ thực lòng rất sợ phải quay lại nơi đó, nhưng vì muốn báo đáp ân tình, nên vẫn đưa Dao Dao quay trở lại đó.

“Đại ca, cảm ơn các anh, cảm ơn các anh, các anh mau đi về đi.” Núp sau một gò đất, Dao Dao hướng về phía hai anh em, cảm ơn họ đã giúp đỡ mình. 

Hai anh em họ ái ngại nhìn cô: “Cô gái à, tôi biết cô lo cho chồng cô, nhưng trong hang ổ của bọn chúng có đến mấy trăm người, cô mà vào đó... cũng là tự tìm đến cái chết đấy.”

Chương 425-2: Nhún người nhảy xuống (2)

“Tôi biết. Nhưng... thực sự tôi không thể ngồi chờ đợi được nữa.”

“Ôi.” Hai anh em họ thở dài, đưa cho Dao Dao cây lao dùng để xiên cá trong tay: “Vũ khí này đem so với bản lĩnh của lũ quỷ dữ kia thì thực tình quá yếu, nhưng hy vọng nó có thể giúp cô một tay.”

“Cảm ơn... các anh.” Ánh mắt tiễn theo bóng dáng hai anh em khuất dần, Dao Dao khom lưng xuống thật sâu. 

Họ chưa từng trách cứ rằng chính hai người hại chết mẹ của hai anh em; họ cũng chưa từng oán hận, vì hai người mà họ mới bị bắt.

Khi cô khăng khăng đòi đến căn cứ này, hai anh em họ dù rất sợ hãi, nhưng vẫn đưa cô đến, lòng khoan dung và sự dũng cảm của họ thật sự lớn tới cỡ nào?

Có lẽ cô cũng nên học tập phẩm chất tốt đẹp này của những người dân chất phác nơi đây. 

Nhưng hơn hết là...

Nên học cách làm thế nào thấu hiểu được Ngự Ngạo Thiên; làm thế nào hiểu được người đàn ông lòng dạ sâu sắc không thể đo lường này!

Sau khi hai anh em nhà họ nói về việc Ngự Ngạo Thiên làm xong, phản ứng đầu tiên của Dao Dao chính là... 

Vẻ lạnh nhạt vô tình trước khi dời đi của Ngự Ngạo Thiên, chỉ vì muốn ngăn lại hành động của cô mà thôi, chỉ vì không muốn cô tham gia vào trận chiến vĩnh viễn không có cơ hội chiến thắng này mà thôi.

Là như vậy sao? Ngự Ngạo Thiên?!

Ôi. 

Lòng dạ của anh thâm sâu đến vậy sao?

Anh thực sự cho rằng mình là đấng cứu thế sao? Đem tất cả thù hận quy về một mình bản thân mình, một mình gánh vác tất cả?!

Anh cho rằng mình là ai chứ? Là thần thánh chắc?! 

Nếu anh đã vĩ đại đến vậy, tại sao lại không thể tha thứ cho sự thật rằng bố tôi đã sát hại bố anh?

Nếu anh đã vĩ đại đến thế, tại sao lại đem tất cả căm hận quy kết lên người mẹ tôi?! Tại sao lại muốn giết mẹ của tôi?!

Bàn tay nhỏ bé, siết chặt thành nắm đấm, không hiểu vì sao nước mắt đã tràn ngập khắp đôi má. 

Dao Dao thật hy vọng đại ân đại nghĩa mà Ngự Ngạo Thiên đối với hai người con trai của vị đại thẩm cũng có thể dành cho mẹ cô một phần, dù chỉ là một phần nhân từ nhỏ thôi cũng tốt rồi.

Như vậy, cô sẽ không phải coi anh như kẻ địch, cũng không cần mệt mỏi đến mức không bằng chết như thế này.

Lau khô nước mắt, Dao Dao nắm thật chặt cây lao xiên cá, lặng lẽ bò sau gò đất. 

Ngắm chừng xa hơn 40 mét, đó là nơi mà dân làng gọi là sào huyệt căn cứ quân sự của bọn ma quỷ.

Ngoài cửa có ít nhất mười mấy người mặc quân phục không biết thuộc nước nào đứng bảo vệ, thật đúng như lời hai anh em họ nói, muốn chống lại lũ ma quỷ nơi đây, căn bản là không có chút khả năng nào.

Đúng! 

Chính là không thể nào!

Nếu không tiến được vào bên trong căn cứ quân sự này thì nghĩa là cả đời này cô cũng không có cách nào rời khỏi hòn đảo hoang này được, phải ở lại nơi này, so với phải mất mạng, có gì khác nhau đâu?!

Nếu đã như vậy, sao không liều mạng một phen. Có thể sống tiếp, sống càng quang minh; nếu phải chết, cũng không hối hận!” Ngự Ngạo Thiên, chắc anh cũng nghĩ vậy phải không? 

Đôi mắt ngấn nước ánh lên tia sắc lạnh, cô cắn mạnh môi dưới: “Da...” Trong lúc đang định dùng tiếng hét để thu hút sự chú ý của kẻ địch lại bất ngờ phát hiện có hai chiếc xe Jeep đi từ bên trong chầm chậm tiến ra, cô nhanh chóng ngồi sụp trở xuống.

Hừm...

Quá kích động! Quả thực việc này so với việc xem phim bom tấn về gián điệp chiến tranh còn kích động hơn nhiều! 

“Thình thịch, thình thịch” tiếng trống ngực liên hồi, Dao Dao nuốt nước bọt, ngóc đầu lên thăm dò thêm lần nữa.

Hai chiếc xe Jeep đi từ trong căn cứ quân sự ra chầm chậm hướng dần về phía tầm mắt cô, trong lúc bọn chúng đang truyền lệnh thi hành mệnh lệnh, Dao Dao nhìn thấy rõ ràng...

Ngự Ngạo Thiên đang ngồi trong chiếc xe Jeep đầu tiên! 

Hả, anh ta... tại sao vẫn còn sống?!

Trong lòng kích động không nói lên lời, nhưng lý trí dần dần nén xuống cảm xúc kích động kia.

Tên sỹ quan kia muốn đem Ngự Ngạo Thiên đi đâu? Lẽ nào muốn trục xuất anh ta về nước?! 

Đương nhiên, đây chính là điều Dao Dao muốn thấy, nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô biết tên sỹ quan kia đời nào lại tốt bụng đến thế!

Do có bụi cỏ bao quanh chỗ Dao Dao đứng, nên cô có thể dễ dàng theo sát đường đi của hai chiếc xe Jeep kia.

Hai chiếc xe Jeep hướng về đường lên núi mà chạy, nếu như bọn chúng thực sự muốn trục xuất Ngự Ngạo Thiên về nước, lẽ ra phải chọn đường đến bến tàu dưới núi chứ không phải là lên núi, trừ phi trên núi có phi cơ trực thăng đang chờ đợi bọn họ. 

Đang suy nghĩ, Dao Dao đột nhiên nhìn thấy đường chạy của chiếc xe Jeep đầu tiên trở nên hỗn loạn, đầu xe không ngừng lắc lư trái phải.

“A, Ngự Ngạo Thiên phản động rồi!” Cô nở nụ cười quỷ quyệt, chạy nhanh ra khỏi bụi cỏ.

“Ngự tiên sinh, nếu ngài còn tiếp tục có ý đồ phản kháng, chúng tôi sẽ nổ súng!” Người ngoại quốc ngồi trên chiếc xe Jeep đầu tiên nói một tràng tiếng Anh lưu loát xong liền rút khẩu súng trong túi ra. 

Ngự Ngạo Thiên bị còng hai tay, ánh mắt tối sầm lại, một cước đá vào cánh tay tên đó, sau đó quay người, tay trái tay phải cùng lúc chiến đấu với hai tên giám sát ngồi hai bên.

Mặc dù mấy người bọn chúng thân hình to lớn, nhưng tiếc rằng không phải địch thủ của hắn.

Đứng dậy, hai tay ép chặt cổ tên lái xe. 

Tên lái xe đau đớn lái chiếc xe đi loạng choạng, cuối cùng chọn cách mạnh mẽ phanh xe lại.

Do tác dụng lực, Ngự Ngạo Thiên suýt nữa nhào ra khỏi xe, hắn kêu lên một tiếng, nhanh chóng đá văng tên người Anh vướng víu ra, chạy thoát khỏi xe.

“Đứng im!” Lúc này mấy người từ phía sau chiếc xe Jeep chạy lại, họ cầm súng lục nhắm thẳng vào sau gáy Ngự Ngạo Thiên. 

“A.” Khóe miệng đưa một nụ cười quỷ quyệt, hắn từ từ quay người lại.

“Giơ hai tay ngươi lên!” Mấy tên ngoại quốc mặt không biểu cảm, ra lệnh.

Ngự Ngạo Thiên làm theo yêu cầu của bọn chúng, giơ hai tay lên. 

Một tên ngoại quốc trong số đó thấy vậy, chậm rãi bước lại gần hắn.

Ngay lúc tên ngoại quốc kia chỉ còn vài mét nữa là đến chỗ Ngự Ngạo Thiên, đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn sẫm lại, đang định thực hiện hành động tiếp theo...

Chỉ thấy, một chiếc lao xiên cá từ trong bụi cây bay ra, không lệch không chính, vừa vặn đánh trúng người mấy tên sỹ quan. 

Ngự Ngạo Thiên nắm lấy cơ hội, một cước đá vào tên sỹ quan gần mình nhất, theo bản năng, lao về phía bụi cỏ. Lúc nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn đang thở hổn hển, hắn không nén được nụ cười: “Cô vẫn đến sao?”

Vẫn? Đến?

Xem ra, Dao Dao đoán không sai, Ngự Ngạo Thiên thật sự hy vọng cô không đến đây, vậy mới nói ra mấy lời đó lúc chia tay! 

Ổn định lại hơi thở gấp gáp, cô từ từ bước ra khỏi bụi cỏ, lơ đễnh nghiêng đầu: “Nhỡ đâu anh bỏ chạy một mình rồi, lại không nói cho người khác biết tôi đang ở đây thì phải làm thế nào?”

“À. Vậy cô hãy an ổn ở lại đây tiếp tục làm áp trại phu nhân của lão già kia đi nhé.”

Hắn một tiếng, cô một tiếng, cuộc nói chuyện vừa thoải mái vừa hài hước dường như biến sự tồn tại của ba ngày vừa rồi tan thành mây khói. 

Quả đúng như Dao Dao suy đoán, Ngự Ngạo Thiên dùng thái độ lạnh nhạt hôm đó với cô, chỉ vì mong rằng bảo bối nhỏ sẽ không tự mình lén vào chiến trường nguy hiểm này.

Nhưng mà xem ra...

Dụng tâm lương khổ của hắn cũng thành thừa rồi. 

Thấp thoáng thấy mấy tên sỹ quan bị Dao Dao dùng xiên cá đánh đang đứng dậy. Ngự Ngạo Thiên bước một bước dài, vọt tới trước mặt cô, một tay ôm ngang người cô, hóm hỉnh nói: “Hồi em còn đi học chắc chơi giáo rất lợi hại phải không? Tỷ lệ ném trúng mục tiêu thực sự rất cao.”

Được khen ngợi, Dao Dao đắc ý cười: “Là vì, lúc tôi còn đi học, tất cả các môn thể dục đều rất khá.”

Ồ, hắn phát hiện ra bảo bối nhỏ ngày càng không biết xấu hổ, một tay ôm cô vẫn còn đang trong chỗ phó lái xe Jeep. Ngự Ngạo Thiên nhanh chóng chạy đến chỗ tay lái, khởi động xe: “Bảo bối, tìm cho anh tên có thể mở khóa chiếc xe này.” 

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play