Nhìn vào cái còng trên cổ tay Ngự Ngạo Thiên, cô vội vàng gật đầu, nhanh chóng lục lọi trong tủ: “Có rồi.”

“Em điều khiển vô lăng đi, anh mở còng trước”. Ngự Ngạo Thiên dùng miệng ngậm chặt chiếc kim bạc mà Dao Dao tìm thấy, cắm chuẩn xác vào lỗ khóa trên còng tay.

“Pằng, pằng, pằng”. Chính vào lúc này chiếc xe Jeep truy bắt đằng sau vang lên tiếng súng. 

Dao Dao nhanh chóng nhìn vào gương chiếu hậu, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào đằng sau đã xuất hiện thêm bốn chiếc xe Jeep quân dụng nữa.

Cũng vào lúc này chiếc còng trên tay Ngự Ngạo Thiên được mở, hắn tiếp nhận vô lăng và đặt người Dao Dao trên đùi mình.

Đối với tư thế này cô ít nhiều có chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng cô hiểu được nỗi khổ tâm của Ngự Ngạo Thiên. 

“Ngự Ngạo Thiên, anh ở trong căn cứ quân sự này nhiều ngày như vậy có biết bọn họ muốn làm gì không? Tại sao phải bắt những người nông dân đó chứ?”

“Dùng làm thí nghiệm.”

“Làm thí nghiệm?” Dao Dao sững người, không hiểu hỏi: “Thí nghiệm cơ thể người?” 

“Đúng.” Ngày đầu tiên Ngự Ngạo Thiên bí mật xâm nhập vào căn cứ quân sự này là để điều tra công dụng của nó. Sau đó hắn phát hiện căn cứ quân sự này nghiên cứu rất nhiều loại vũ khí độc hại mới mà những người nông dân bất hạnh lại chính là đối tượng nghiên cứu của bọn chúng.

“Trời ạ. Từ sau thế chiến thứ hai em không còn nghe qua có nước nào dám dùng cơ thể người làm thí nghiệm nữa, Liên Hợp Quốc đáng nhẽ không cho phép loại chuyện như thế này xảy ra chứ?”

“Hờ.” Ngự Ngạo Thiên cười khinh thường, cúi đầu nhìn chằm vào Dao Dao đang nằm trên đùi mình “Em xem qua nhiều sách quân sự như thế, vậy có nghe qua “quân sự hắc ám” chưa?” 

Cái này... Cô nghe qua rồi.

Quân sự hắc ám chịu sự quản lí của những nhà lãnh đạo cấp cao, những người có ý đồ phát triển cuộc binh biến, không thuộc vào phạm vi giám sát quản lí của Liên Hợp Quốc. Tất cả đều là lén lút tiến hành và chế tạo. “Vậy anh có biết quân đội hắc ám này thuộc quốc gia nào không?”

“Ờ... nước Anh.” Hai từ lạnh lùng. 

Dao Dao lập tức mở to mắt “Không thể nào! Rõ ràng sĩ quan là người nước ngoài mà!”

“Người ngoại quốc thì sao? Chẳng lẽ những người lãnh đạo chính trị của nước Anh không thể liên thủ với các quốc gia khác phát động binh biến ư?”

“Thịch, thịch, thịch” trái tim bỗng nhiên đập dữ dội. Nếu đúng như lời Ngự Ngạo Thiên nói... là lãnh đạo nước mình cùng với các nước khác liên thủ tiến hành binh biến, nếu không ngăn cản ắt sẽ diễn biến thành đại chiến thế giới thứ ba! 

“Là ai... Ai mà to gan như vậy?” Lông mày cau thành vòng tròn, Dao Dao lo lắng hỏi.

“Chính là Phó Thủ tướng vĩ đại của chúng ta... Tằng Giai Thụy.”

Nghe được câu này, Dao Dao nhanh chóng ngồi thẳng dậy, Ngự Ngạo Thiên có ý hắt nước bẩn lên người Phó Thủ tướng Tằng? 

Không! Không có lí nào! Anh ta không có lí do gì để nói dối mình, rốt cuộc cho dù biết được chân tướng cô cũng không làm được gì cả. Nhưng mà... “Năm đó không phải Phó Thủ tướng Tằng vẫn ngăn cản ba anh phát động binh biến sao? Tại sao bây giờ ông ấy ngược lại...”

“Bảo bối à.” Ánh mắt Ngự Ngạo Thiên bỗng chốc tối đi, hắn nắm lấy cổ tay Dao Dao “Đây là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng anh nói với em. Ba anh chưa từng phản bội Tổ quốc. Từ trước đến nay chưa từng có ý đồ phát động binh biến.”

Lúc này ánh sáng chứa trong đôi mắt người đàn ông này là sự giận dữ, như thể hắn bị người ta vu oan lại muốn nhanh chóng giải thích. 

Nhưng mà... nếu Thủ tướng Kì Liên bị oan? Vậy chính là... ba cô liên hợp với Tằng Giai Thụy hại chết ba của Ngự Ngạo Thiên?

Không, không thể nào. Trước khi chết ba có thể đẩy mình vào xe như vậy, sao có thể là người hiểm ác được? “Tập án bí mật đó rõ ràng ghi lại là ba anh bắt cóc công chúa và phò mã của Á Tư Lan Quốc, lại còn bắt cóc cả người thừa kế tiếp theo của Á Tư Lan Quốc.”

“Chả lẽ em không biết có thứ gọi là làm giả sao? Kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc. Ba anh trong trận đấu chính trị là kẻ bại, vậy thì kẻ thắng muốn thay đổi lịch sử như nào cũng được thôi.” Tâm trạng Ngự Ngạo Thiên kích động dị thường, tiếng gào không ngừng lấp đầy lỗ tai Dao Dao. 

Cô không thể phủ nhận sự thật mà Ngự Ngạo Thiên đã nói. Đừng nói đến xã hội bây giờ, những ví dụ về việc giả mạo lịch sử từ xưa cũng không còn mới mẻ.

Nếu đúng là Tằng Giai Thụy có ý bôi nhọ Thủ tướng Kì Liên... vậy thì...

“Ngự Ngạo Thiên, anh muốn giả vờ cái gì? Ba anh là kẻ dã tâm. Ba anh âm mưu phát động chính biến, bị quốc gia phát hiện, bị xử chết là đúng. Anh có tư cách gì đi báo thù. Đấy là kết cục ba anh đáng có được, đáng bị như vậy!” 

Cô đã từng nói những lời quá đáng như vậy với Ngự Ngạo Thiên.

Chả trách, lúc đấy hắn lại tức giận như thế, chả trách phản ứng của hắn lại kích động như thế.

Thử nghĩ, nếu là ba cô bị người ta sỉ nhục như thế, có lẽ phản ứng của cô còn mãnh liệt hơn hắn gấp trăm lần. 

“Pằng pằng...” tiếng súng chói tai bắn xuyên qua kính chắn gió phía sau.

Ngự Ngạo Thiên nhanh chóng ấn Dao Dao trên đùi mình, tăng tốc ga.

Nằm sấp trên đùi hắn, cô vùi đầu xuống, trên mặt không có bất kì biểu cảm gì. 

Cô thực sự muốn nói với bản thân rằng Ngự Ngạo Thiên sai rồi, rằng hắn chỉ đang nói dối mà thôi, thật sự là ba hắn mưu đồ binh biến bị Phó Thủ tướng Tằng Giai Thụy phát hiện rồi xử tử, nhưng...

Lời nói của những người nông dân đủ chứng minh rằng người phát động binh biến 13 năm trước là Tằng Giai Thụy.

Bởi vì người nông dân nói căn cứ quân sự ở hòn đảo phía sau núi được dựng đúng vào 13 năm trước. 

“Két...” chiếc xe đang lái nhanh bỗng chốc dừng lại.

“Làm sao vậy?” Dao Dao tò mò quay đầu lại, nhìn Ngự Ngaọ Thiên ở trên đỉnh đầu.

“Chúng ta..” mí mắt rũ xuống “Không còn đường đi nữa”. Nói xong, đôi mắt sâu thẳm tối lại, ôm Dao Dao nhảy khỏi xe. 

Lúc này Dao Dao mới phát hiện phía trước con đường là vách đá, mà phía sau lại là vô số binh sĩ trang bị súng đặc cơ.

“A. Thật không ngờ chuyện này mười ba năm sau lại một lần nữa tái diễn trên người anh.” Ngự Ngạo Thiên nhìn từng người từng người sĩ quan hung thần ác sát, tự cười chế giễu, con mắt sau thẳm từ từ nhìn vào người con gái trong lòng “sợ chết sao?”

Cô không hiểu câu nói trước đó của Ngự Ngạo Thiên là có ý gì, nhưng một câu này cô ngược lại rất rõ ràng: “không sợ” một lời khiên định. 

Hắn xoa xoa đầu Dao Dao một cách cưng chiều, chậm rãi bước về phía vách đá: “Mười ba năm trước cảnh tượng này em vì anh mà tạo nên kì tích, mà cũng cảnh tượng này của mười ba năm sau, anh tin... em vẫn như xưa có thể vì anh tạo nên một kì tích mới.” Nói xong hắn quay lại nhìn những sĩ quan đang có ý định nổ súng, ôm chặt Dao Dao, lăn mình xuống dưới vách đá vạn trượng.

“Phong tiên sinh, vừa nãy có binh lính đến báo bọn họ nhìn thấy có dấu tích của nguời sinh sống trên hòn đảo cách mười dặm ngoài biển. Theo như hướng của dòng chảy cùng tọa độ mà Bartholomew tiên sinh đưa ra, Ngự tiên sinh và vợ của ngài rất có khả năng lưu lạc đến hòn đảo thần bí.”

Phong Thần Dật ngồi trong cabin vừa nghe thấy lời nói của thượng tá Drew, cả người giống như cung tên rời khỏi dây cung, vén chăn phóng ra ngoài. 

“Phong tổng. Ây Phong tổng...” Lisa thấy vậy cũng đuổi theo ra ngoài.

Phong Thần Dật cầm lấy chiếc ống nhòm, nhìn theo tọa độ mà thượng tá Drew đã đưa ra. Ở nơi không xa lắm thực sự có từng hộ thôn trang.

Chương 426-2: Lãnh thổ mới (2)

Trên hải vực hoàn toàn không có điểm đến nào, Phong Thần Dật đã lênh đênh gần mười ngày. Bọn họ đã lên vô số hòn đảo không tên, cũng hết lần này đến lần khác hi vọng, chỉ mong cơ hội lần này sẽ không giống những lần trước đều rơi vào hư không.

“Phong tổng, quần áo của ngài...” Lisa theo sát bên cạnh, đua chiếc áo gió cho Phong Thần Dật.

Hắn nhận lấy chiếc áo mặc lên người. Nhờ có sự áp chế của thuốc mà bệnh sốt cao của hắn đã chuyển thành sốt nhẹ. Nhưng cơ thể vẫn không thể hồi phục như cũ. Khuôn mặt tuấn mỹ giờ này trắng như một tờ giấy. Bộ râu cũng dài ra trông càng thảm bại. 

Lúc sau tàu chiến đã đến bên bờ, Phong Thần Dật là người đầu tiên bước chân lên hòn đảo thần bí không biết tên.

“Phong tiên sinh, bây giờ chúng ta vẫn chưa thể xác định người dân trên đảo có phải dân bản địa hay không, vì vậy ngài cứ đi đằng sau thì tốt hơn.”

“Cảm ơn cậu thượng tá Drew, không sao đâu.” Đã có lần, hắn đã nói, bất kể Dao Dao gặp phải khó khăn gì hắn sẽ là người đàn ông đầu tiên xuất hiện bên cạnh cô. Nhưng hiện nay... máy bay của Dao Dao gặp nạn hắn không có cách nào ở bên cô. Gặp nạn hơn 10 ngày nhưng hắn chỉ có thể tìm kiếm một cách không mục đích. Không thể giữ lời hứa đối với hắn mà nói là buồn phiền lớn nhất. 

“Thượng tá Drew, có một chiếc tàu Trung Quốc đang hướng vào bờ.” Một binh sĩ chạy đến trước mặt bọn họ vội vàng hồi báo.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều hướng về phía con tàu treo cờ Trung Quốc đang dần dần tiến vào bờ.

Cùng với con tàu tiến vào Phong Thần Dật càng nhìn rõ người đang đứng trên đầu tàu là Long Diệp, tin chắc Long Diệp cũng đã nhìn thấy Phong Thần Dật. 

“Phong tiên sinh, là người của ngài sao?” Thượng tá Drew tò mò hỏi.

Phong Thần Dật lắc đầu, chậm rãi bước lại về phía bờ “Long phó tổng”.

Tàu của Long Diệp vào bờ, hắn nhanh chóng bước xuống boong tàu bắt tay với Phong Thần Dật: “Phong tổng, tình hình bên này của ngài thế nào rồi?” 

“Vẫn không có bất kì tin tức gì, xem ra phía bên anh cũng là bặt vô âm tín?”

“Ừm” Long Diệp gật đầu một cách nặng nề. Ánh mắt từ từ nhìn về phía thôn trang cách đó không xa “Ở đây các anh tìm qua chưa?”

“Đang chuẩn bị đi tìm. Đây… có lẽ là niềm hi vọng duy nhất.” 

Đối với người đàn ông luôn nhớ đến bạn và người yêu, niềm hi vọng duy nhất có nghĩa là gì bọn họ đều rất rõ ràng.

Một vùng đại dương bao la rộng lớn không bến bờ, những loại cá không biết tên lại là vô số. Dao Dao và Ngự Ngạo Thiên cũng chỉ là người bằng da bằng thịt, có thể sống tiếp là phúc của họ, chết đi thực ra lại hợp lí, đạo lí này ai cũng hiểu, bọn họ cũng hiểu. Chỉ vì bọn họ đối với bạn bè, người yêu không rời không bỏ mới có thể kiên trì tìm kiếm đến tận bây giờ.

Long Diệp và Phong Thần Dật theo một nhóm người đi vào trong thôn. Những người nông dân nhìn thấy bọn họ đều chạy trốn. 

“Các vị, mọi người không cần phải sợ, chúng tôi không có ý gì làm hại mọi người. Chúng tôi đến đây để tìm hai người gặp nạn rơi máy bay.” Thượng tá Drew thấy tâm trạng của những người nông dân có chút mất khống chế vội vàng an ủi họ.

Những người nông dân trốn trong nhà vẫn trốn không dám ra, sợ hãi sẽ gây ra phiền phức gì.

Thượng tá Drew thấy hiện tại không có cách nào, chỉ có thể phân phó thủ hạ “Các cậu cầm ảnh đi từng nhà hỏi thăm, nhớ là phải khách sáo một chút.” 

“Vâng”. Các binh sĩ bắt đầu hành động.

Phong Thần Dật và Long Diệp đứng ở chỗ cũ nhẫn nại chờ đợi.

Lúc sau, một binh sĩ vội vàng chạy quay lại: “Thượng tá, có một đôi anh em nói đã từng nhìn thấy hai người trong ảnh.” 

Ngay tức khắc, hai người đàn ông mặt không cảm xúc như nắm được cơ hội sống, theo người lính kia nhanh chóng đến nhà hai người anh em sinh đôi.

“Tiên sinh, hai người nói nhìn thấy người trong bức ảnh phải không?” Phong Thần Dật kích động hỏi.

Có lẽ tâm trạng của hắn đã dọa hai anh em kia, bọn họ căng thẳng lùi về phía sau “Các người... các người là ai?” 

“Tiên sinh, anh đừng sợ, người con gái trong ảnh là vợ của tôi, mười ngày trước cô ấy ngồi cùng máy bay với người đàn ông trong ảnh rồi máy bay bị rơi xuống, sau đó mất tích. Chúng tôi đến để cứu bọn họ.”

Hai người anh em nghe xong hoài nghi nhìn nhau: “Anh nói anh là chồng của cô gái ấy?”

“Đúng thế.” 

“Không thể nào. Chồng cô gái ấy là người đàn ông trong bức ảnh. Các người rốt cuộc là ai?”

Lộp cộp. Khi Phong Thần Dật nghe xong lời này lòng bỗng chùng xuống. Hắn nhìn vào hai bức ảnh trong tay. À... bọn họ những ngày này sống với nhau như vợ chồng sao?

Mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng Phong Thần Dật vẫn giữ được lí trí, hắn biết bây giờ cái gì là quan trọng hàng đầu. “Các anh đừng nghĩ nhiều, chúng tôi không có ý làm hại bọn họ. Chúng tôi thực sự là bạn của họ.” 

“Đúng đấy.” Lúc này Long Diệp bên cạnh ít nhiều cũng nhìn ra được cái gì đó, vội vàng mở miệng “Vị tiên sinh này đúng là chồng của cô gái trong ảnh, còn người đàn ông trong ảnh là người nhà của tôi. Tôi nghĩ bọn họ không muốn gây phiền phức cho mọi người nên mới nói họ là vợ chồng.”

Long Diệp từ trước chính là nhà ngoại giao tốt nhất của Ngự Long xã và Bác Sâm. Hắn sinh ra đã có khuôn mặt khiến người khác tín nhiệm, đặc biệt là nụ cười thân thiện khả ái ngay lập tức xóa bỏ cảm giác căng thẳng của hai anh em kia. “Là vậy sao? Nhưng mà... bọn họ... bị ma quỷ bắt đi rồi.”

“Ma quỷ?” Long Diệp và Phong Thần Dật không thể tin được nhìn nhau. Bọn họ căn bản không tin trên thế giới này có cái gì là ma quỷ. 

Hai người anh em nhẫn nại đem chuyện của mấy ngày gần đây kể lại cho Long Diệp và Phong Thần Dật.

“Phong tổng, ngài thấy chuyện này thế nào?” Rời khỏi nhà của hai anh em kia, hai người họ mang một thần thái chết chóc.

Mỗi lần đều như vậy, vừa đợi hi vọng đến liền bị phá vỡ. Bây giờ bọn họ thực sự có thể xác nhận Dao Dao và Ngự Ngạo Thiên đã từng sống trên hòn đảo này. Ai biết được hai người anh em kia lại nói bọn họ sáu ngày trước Ngự Ngạo Thiên bị ma quỷ bắt đi, ba ngày sau Dao Dao vì đi cứu Ngự Ngạo Thiên đã đến hang ổ của ma quỷ, bọn họ sau này không còn trở lại nữa. 

Điều này có nghĩa là gì Long Diệp và Phong Thần Dật đều biết rõ.

“Chà, trên thế giới này vẫn còn ma quỷ sao? Tám phần là căn cứ quân sự của quốc gia nào đó.”

“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Hơn nữa Long Diệp còn mơ hồ cảm giác căn cứ quân sự này trực thuộc “hắc quân” của Tằng Giai Thụy. 

Hai người rơi vào một mảnh trầm mặc, giống như mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Theo lí mà nói, nếu là căn cứ quân sự nào đó bắt bọn họ đi, sớm nên có liên lạc với nước này đến đón họ, nhưng đến bây giờ vẫn không có tin tức gì, có thể thấy...

“Long phó tổng, anh có tin Ngự tổng sẽ đi sớm như vậy không?” 

“Hờ, không tin. Ngạo Thiên không giống người sẽ ra đi sớm.”

“Tôi cũng vậy.” Phong Thần Dật đứng thẳng lưng, đôi mắt yên lặng nhìn vào đại dương không thấy bến bờ kia. “Tôi cũng không tin Dao Dao sẽ bỏ tôi đi sớm như vậy.” Thu lại tầm mắt, hắn lạnh lùng nói: “Tôi quyết định đi đến căn cứ quân sự kia.”

“Ừm. Tôi cũng có dự định như vậy. Có điều...” hắn nhìn về phía thượng tá Drew đứng cách đó không xa “Ở đây liên quan đến rất nhiều quốc gia và vấn đề chính trị giữa các quốc gia, tôi tin thượng tá Drew sẽ không đi cùng chúng ta.” 

“Không sao, tôi tự mình đi được.” Nói rồi liền muốn rời đi.

Long Diệp thực ngưỡng mộ lòng dũng cảm của Phong Thần Dật, vì vậy hắn cũng nhìn ra người đàn ông lạnh lùng kia yêu Dao Dao nhiều đến nhường nào. “Phong tổng, dù cho không có thượng tá Drew, anh chẳng lẽ quên rồi, tôi còn có người của Ngự Long xã, nếu người của đối phương không phải là ngàn quân vạn mã thì người của “nhà” chúng tôi vẫn có thể đối phó được!”

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play