“Vậy thì làm phiền anh, Long phó tổng.”

“Nên làm.”

Sau khi hai người họ hỏi anh em kia về hang ổ của ma quỷ xong liền đem theo mười người của Ngự Long xã trèo đèo lội suối đi đến hang ổ ma quỷ mà những người nông dân nói. 

Đến nơi ở cửa không một bóng người, thậm chí là yên tĩnh đến đáng sợ.

Một nhóm người từ cửa lớn quang minh chính đại mà bước vào. Rơi vào tầm mắt là một công xưởng chế tạo rộng lớn.

Đi vào trong công xưởng, máy sản xuất vẫn đang vận hành như cũ, nhưng lại không tìm thấy bóng dáng của bất kì ai. 

“Đại Long tiên sinh, trong xưởng chúng tôi đã tìm một lượt rồi, không tìm thấy ai cả. Chỉ có mấy bộ thi thể, mà qua xác nhận thì không phải là Ngự lão đại và Lạc tiểu thư.”

“Ha, rời đi nhanh như vậy, xem ra nơi này chính là “hắc quân” của Tằng Giai Thụy.” Long Diệp cười xảo trá, người dựa vào tay vịn chăm chú nhìn máy móc đang hoạt động. Tìm thấy căn cứ quân sự tư nhân của Tằng Giai Thụy là thu hoạch ngoài ý muốn, nhưng tăm tích của Ngự Ngạo Thiên vẫn là quan trọng nhất.

Công cuộc tìm kiếm hết lần này đến lần khác rơi vào ngõ cụt. Phong Thần Dật đứng một bên lạnh lùng híp mắt lại, ánh mắt quét qua bốn phía. 

Bỗng nhiên, đôi mắt u lãnh của hắn nhìn vào cái cột, nhanh chân đi tới xem xét.

Trên cây cột đặt sẵn một quả bom, thời gian đếm ngược còn mười lăm giây: “Mau chạy đi.”

“Hử?” Long Diệp mơ hồ nhìn về phía Phong Thần Dật. 

“Có bom, mau chóng rời đi.” Dứt lời.

Sắc mặt Long Diệp trầm xuống, dắt theo người của Ngự Long xã theo Phong Thần Dật nhanh chóng chạy ra ngoài công xưởng.

Nhưng khi họ còn chưa bước ra khỏi cửa... 

“Bùm, bùm, bùm” tiếng bom liên tiếp nổ ra, cả hòn đảo rơi vào cảnh rung rinh sụp đổ, một đám mây hình nấm khổng lồ thẳng lên bầu trời.

Ở một nơi khác.

“Ngự Ngạo Thiên, bây giờ em có thể cảm nhận một cách rõ ràng, cuộc đời của em, có rất nhiều thứ anh biết nhưng em lại không biết. Trong lúc sống còn này có thể nói cho em biết không?” 

“Nếu đã quên rồi thì không cần phải nhớ lại. Em chỉ cần nhớ anh là kẻ thù giết mẹ của em. Em chỉ cần nhớ... báo thù anh là đủ rồi.”

“A!” một tiếng la sợ hãi. Dao Dao đột nhiên ngồi bật dậy, rơi vào tầm mắt là hình ảnh một căn phòng không quá lớn cùng với cảm giác choáng váng run rẩy.

Đây là đâu? 

Mơ hồ nhớ rằng Ngự Ngạo Thiên đã ôm mình nhảy xuống vách núi, cuối cùng rơi vào trong biển, lực tác động to lớn đã làm cô choáng váng trong nháy mắt.

Nhưng...

Một khắc nhảy vực kia, vấn đề mà cô đã hỏi Ngự Ngạo Thiên ngược lại chưa từng quên. Chỉ đáng tiếc cô cũng không đợi câu trả lời của người đàn ông đó... 

“Ha, thật không thể ngờ cảnh tượng này cách mười ba năm sau vẫn sẽ tái diễn trên người anh một lần nữa?!”

“Dao Dao, cảnh tượng này của mười ba năm trước em vì anh tạo nên kì tích, mà cảnh tượng này của mười ba năm sau, anh tin... em có thể vì anh tạo nên kì tích mới như lúc trước.”

Xem ra, trong sáu năm cô mất đi kí ức đã xảy ra rất nhiều chuyện. Xem ra quá khứ của cô và Ngự Ngạo Thiên có sự ràng buộc dây dưa không rõ. 

Nhưng người đàn ông kia vì cái gì không chịu nói? Mười ba năm trước cô và Ngự Ngạo Thiên rốt cuộc đã có quá khứ như thế nào?

Sau lúc lâu, một nụ cười quỷ dị nơi khóe môi “Ha, Ngự Ngạo Thiên, không phải anh thích chơi trò lòng dạ sao? Không sao, tôi sẽ dùng cách của mình... tìm lại kí ức sáu năm qua đã mất.”

Cho dù cô vẫn luôn không muốn tìm lại sáu năm kí ức đã mất nhưng ngày càng có nhiều bí mật đến với cô, giác quan thứ sáu nói cho cô biết, nếu lúc này cô đóng lại sáu năm đó, cô có thể sẽ bỏ qua rất nhiều, rất nhiều thứ... 

“Tiểu thư, cô tỉnh rồi?” Bỗng nhiên cửa phòng bị người từ bên ngoài mở ra, một người đàn ông châu Á nói tiếng Anh đi vào.

Cô đánh giá người đàn ông từ trên xuống dưới. Từ khí chất có thể thấy hắn không phải người bình thường. “Xin hỏi đây là đâu?”

“Đây là phạm vi vùng biển của Á Tư Lan Quốc, tôi là thượng tá Ni Mạc, vị trí mà cô đang ở là nơi tôi chỉ huy hạm đội.” 

Á Tư... Lan Quốc!

Đất nước của mẹ kế Phong Thần Dật và chị dâu sao?

Đối với đất nước thần kì này, sau khi Dao Dao đột nhập vào cục tình báo quốc gia phát hiện thủ tướng Kì Liên bắt cóc công chúa Lan Nghê San, đặc biệt hiểu rõ. 

Á Tư Lan Quốc nằm ở vùng tiếp giáp của châu Âu và châu Á, diện tích đất không lớn, dân số cũng không quá nhiều, nhưng lại là đất nước giàu có nhất thế giới. Chủng tộc người của bọn họ rất phức tạp, nhưng sáu mươi phần trăm đều là người Trung Quốc di dân sang, ngôn ngữ chủ yếu cũng là tiếng Anh và tiếng Trung Quốc.

Còn về đất nước này được xưng là nước giàu có nhất thế giới là vì chủ yếu họ có những mỏ khoáng sản dồi dào, hơn nữa còn là “kho vũ khí quân dụng” lớn nhất thế giới, có thể nói là đất nước quân hỏa. Vì vậy những nước lớn khác căn bản không dám gây sự với họ.

Mặt khác, đất nước này còn có rất nhiều đặc sắc. 

Ví dụ, bình quân chỉ số thông minh của người dân là khoảng một trăm mười, đây là chuyện không thể tin được.

Chẳng hạn như, phong cách tuyển chọn người đứng đầu quốc gia của đất nước này giống với phong cách của nước cô thời cổ đại, đều thuộc chế độ quân chủ lập hiến. Khác nhau là “hoàng đế” của họ lại là con gái, vương vị của họ cũng truyền từ đời này sang đời khác.

Vì vậy, phần tài liệu kia ghi lại vụ thủ tướng Kì Liên bắt cóc, được viết là người bị bắt cóc là Lan Bội San công chúa và người kế thừa tiếp theo ngôi vị nữ vương Á Tư Lan Quốc của con gái bà, cũng chính là cháu gái của nữ hoàng hiện tại. 

Mà họ Lan đều là tên họ của hoàng gia nước này, người khác không thể dùng. Phàm là họ Lan đều là hoàng thân quốc thích của đất nước.

Những điều mà Dao Dao hiểu biết nhiều như vậy, nhưng đối với đất nước kì diệu này vẫn rất tò mò, không ngờ sau đại nạn không chết lại trôi dạt đến đất nước này.

“Thượng tá Ni Mạc, tại sao tôi lại ở trong hạm đội của ngài?” 

“Lúc chúng tôi tuần tra tàu phát hiện cô trôi dạt trên mặt nước, thế là chúng tôi cứu cô lên đây.”

Vậy chính là... đôi mắt Dao Dao vừa chuyển, kích động hỏi: “Bạn tôi đâu?”

“Bạn cô? Chúng tôi chỉ phát hiện có một mình cô ở trên biển, không phát hiện ra bạn cô.” 

“Ù…” đầu óc bỗng rơi vào một khoảng trống không, sắc mặt Dao Dao tức thì trắng bệch, Ngự Ngạo Thiên đâu? Bọn họ không phải cùng nhảy xuống vách đá sao? Tại sao Ngự Ngạo Thiên cuối cùng lại không được cứu lên cùng với cô?

“Hừ... hừ...” Dao Dao bất an thở hổn hển, vội vàng cầu xin nói: “Ni... Ni Mạc thượng tá... cầu xin ngài, cầu xin ngài bảo quân hạm của ngài tìm kiếm bạn tôi đi, hắn có lẽ cũng trôi dạt trên vùng biển này!”

“Tiểu thư, đối với thỉnh cầu của cô tôi cũng rất muốn đáp ứng, nhưng rất xin lỗi, tướng quân của chúng tôi triệu tập chúng tôi trở về gấp, xin thứ lỗi chúng tôi bất lực.” 

Cô biết yêu cầu của bản thân thực sự là vô lễ, Ni Mạc tướng quân cứu mình đã là cảm kích vô cùng rồi, nhưng...

Cô thực sự không có cách nào ngồi yên không màng đến sự mất tích của Ngự Ngạo Thiên: “Ni Mạc tướng quân, ngài nghe tôi nói, người bạn kia của tôi là quan viên cấp cao của chính phủ Trung Quốc, ngài bất luận thế nào cũng phải phái người đi tìm hắn.”

“Cái gì?” Ni Mạc tướng quân vừa nghe lông mày đã dựng thẳng đứng: “Cô nói... người bạn kia của cô là quan viên cấp cao của chính phủ Trung Quốc? Chẳng lẽ là... lý sự Quốc Vụ viện Ngự Ngạo Thiên?” 

Ha. Ni Mạc thượng tá biết. “Đúng vậy. Là hắn. Ngài làm sao biết vậy?”

Chương 427-2: Cô Rất Giống Cô Ấy (2)

“Hiện tại toàn thế giới đang tham gia tìm kiếm ngài ấy. Nhưng xin lỗi, chúng tôi vẫn không có cách nào đi cứu ngài ấy cả.” Ni Mạc cúi đầu biểu thị sự áy náy.

Trong đôi mắt Dao Dao chứa đựng sự không hiểu: “Tại sao? Không phải một phương gặp nạn thì tám phương giúp đỡ sao? Tại sao Á Tư Lan Quốc các ngài có thể không quan tâm đến sự mất tích của lý sự Quốc Vụ viện?”

“Cô trước đừng hỏi tôi nguyên nhân. Tôi hỏi cô một vấn đề trước. Cô là người Trung Quốc phải không?” 

“Đúng.”

Ni Mạc nghe xong sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Bởi vì bọn họ vẫn luôn nói chuyện bằng tiếng Anh, hắn vẫn luôn cho rằng cô là người Nhật Bản. “Tiểu thư, tôi có lòng khuyên cô một câu, nếu cô không muốn vừa đến cảng biển đã bị xử tử thì đừng nói ra mình là người Trung Quốc.”

“Tại... tại sao? Không phải quan hệ của Á Tư Lan Quốc và Trung Quốc từ trước vẫn rất tốt sao?” Đây là khi cô tìm tư liệu về Á Tư Lan Quốc mà biết được. Bởi vì rất nhiều người dân Á Tư Lan Quốc là con cháu của người Trung Quốc nên sự giao lưu giúp đỡ giữa hai nước rất tốt. 

“Tiểu thư, về quan hệ giữa đất nước chúng tôi và nước Trung Quốc tôi không tiện nói. Nhưng tôi có thể chắc chắn nói cho cô biết tướng quân của chúng tôi Băng Dạ đại nhân cực kì ghét người Trung Quốc.”

Băng Dạ đại nhân.

Cực kì ghét người Trung Quốc?! 

Khuôn mặt nhỏ trắng bệch không biết thế nào xuất hiện một tầng sợ hãi, cũng không biết vì cái gì khi Dao Dao nghe thấy cái tên Băng Dạ trong lòng dường như cực kì bất an.

“Cốc, cốc, cốc.” “Ni Mạc thượng tá!” Một người đàn ông mặc quân phục nhanh chóng bước vào, thân hình thẳng tắp chào theo nghi thức quân đội. “Tàu chiến còn ba phút nữa thì đến cảng biển, Băng Dạ tướng quân đã đến cảng biển chuẩn bị kiểm duyệt.”

“Đã biết. Mệnh lệnh tất cả mọi người tập trung ở boong tàu chờ Băng Dạ tướng quân kiểm duyệt.” 

“Vâng.”

Ni Mạc sắp xếp xong tất cả, nhanh chóng nhìn về phía Dao Dao “Cùng tôi đi đến boong tàu.”

“Vâng...” Đi theo Ni Mạc thượng tá xuống boong tàu. 

Đầu tiên, rơi vào tầm mắt Dao Dao là từng người từng người binh lính mặc quân trang. Bọn họ đứng thẳng tắp thành hàng, mặt hướng về phía cảng biển.

Nhìn theo hướng nhìn của bọn họ, có càng nhiều binh lính đang đứng thành một mặt trận ngay ngắn ở cảng biển đón chào họ.

Tàu chiến dựa vào cảng biển, từ từ thả cầu thang xuống, Ni Mạc đi đầu, Dao Dao rón rén đi phía sau hắn. 

“Ni Mạc thượng tá.” Tiếng hô đinh tai nhức óc truyền đến. Các binh lính ở cảng biển đồng loạt chào theo nghi thức quân đội.

Ni Mạc bỗng chốc dừng lại, một mặt trận chào đón ở cảng biển mở ra một lối đi.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc quân trang màu trắng đang từ từ tiến về phía bọn họ. 

Nhìn từ xa, người đàn ông này và Ngự Ngạo Thiên ít nhất cũng phải cao khoảng 1m9. Thân hình cân đối làm cho bộ quân trang màu trắng hoàn toàn vừa vặn, lộ ra người đàn ông này khác hẳn với những người khác, bộ dạng đầy khí chất.

Trong vài nghìn binh lính, dường như liếc mắt một cái liền có thể nhận ra hắn địa vị phi phàm. Cái này, có lẽ chính là cái được gọi là thần thái. Ngự Ngạo Thiên không phải cũng như vậy ư? Ở chỗ nào cũng đều xuất chúng.

Nhưng người đàn ông càng đến gần, Dao Dao bỗng dưng không thể tự chủ mà lùi về phía sau, cả người không hiểu sao phát run. 

Da người đàn ông này rất trắng, là một khuôn mặt góc cạnh, dưới chiếc mũi thẳng tắp là đôi môi dày vừa phải.

Mà thứ khiến Dao Dao sợ hãi chính là cặp mắt màu hổ phách kia, thật lạnh lùng, sắc bén giống như một con chim ưng, không tìm thấy được một chút tình cảm và sự ấm áp nào.

Càng làm cô sợ hãi là hơi thở nguy hiểm tỏa ra từ trên người hắn, băng lãnh, không thể đến gần. Mà sự lạnh lùng của hắn so với Hàn Ly Thương lại không giống nhau. 

Cô ít nhất có thể tìm thấy chút ấm áp trên người Hàn Ly Thương, nhưng trên người đàn ông này một chút ấm ấp mà con người nên có cũng không thể nhìn ra. Như kiểu hắn không thuộc về thế giới này. Có lẽ từ âm lãnh này có thể miêu tả được tính cách của hắn.

Thật là... một người đáng sợ!

“Băng Dạ tướng quân” chính vào lúc này, Ni Mạc thượng tá quỳ xuống cúi người cung kính trước mặt người đàn ông. 

Nhìn lại tất cả các binh lính, từ tàu chiến lên đến cảng biển, đều đồng loạt quỳ gối.

Thì ra người đàn ông vừa nguy hiểm vừa âm lãnh này chính là Băng Dạ tướng quân.

Dao Dao bất an nhìn xung quanh. 

Lúc này cặp mắt màu hổ phách lạnh lùng kia dần dần chuyển hướng sang cô.

Dao Dao bàng hoàng thở ra một hơi lạnh, theo bản năng cúi thấp đầu xuống. Nhưng cô đã xem nhẹ rồi...

Khi Băng Dạ nhìn thấy cô, lướt qua đôi mắt là sự kinh hãi và khiếp sợ. 

“Ni Mạc thượng tá, cô ta... là ai?” BăngDạ âm lãnh hỏi.

Nhưng khoảnh khắc cô nghe thấy hắn nói chuyện, khuôn mặt Dao Dao trầm xuống, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn không chút biểu tình của người đàn ông.

Giọng nói này... 

Rất... giọng nói rất quen thuộc.

Dường như giống với giọng nói đến từ địa ngục trong trí nhớ của cô, đều khiến người ta khó mà quên được, khiến người ta phát run.

Tại sao, tại sao giọng nói của Băng Dạ hết lần này đến lần khác xuất hiện trong trí nhớ của cô? Là trùng hợp? Hay là... 

“Băng Dạ tướng quân, cô gái này là tôi cứu từ trên biển trong lúc tuần tra tàu.”

Cặp mắt màu hổ phách kia lại lần nữa nhìn về phía Dao Dao: “Người Trung Quốc?”

Cô khẩn trương nuốt nước bọt, lắc đầu, dùng một giọng tiếng Nhật lưu loát nói: “Hồi, hồi tướng quân, tôi... tôi là người Nhật Bản.” 

Băng Dạ nheo mắt lại, đột nhiên quay người lại.

Nhìn bóng dáng người đàn ông dần dần rời đi, cô thở phào nhẹ nhõm, nói thật lòng, ngoài Ngự Ngạo Thiên, đây là người đàn ông thứ hai khiến cô cảm thấy sợ hãi vô cùng ngay từ lần đầu gặp mặt.

Đúng lúc Dao Dao đang căng thẳng lau mồ hôi trên chán, Băng Dạ đang dần đi xa lại mở miệng: “Ni Mạc thượng tá, đưa cô gái ấy đến phủ tướng quân của tôi.” 

Ni Mạc và Dao Dao dường như cùng lúc nhìn nhau. “Vâng... vâng... Băng Dạ tướng quân.”

“Ni Mạc thượng tá, vì sao Băng Dạ tướng quân gọi tôi đến phủ tướng quân?” Cô không muốn tiếp xúc với người đàn ông toàn thân đều toát ra khí tức nguy hiểm, không muốn...

“Xin lỗi, tôi cũng không biết. Tôi ngày trước ở trên biển cũng cứu qua rất nhiều người gặp nạn, Băng Dạ tướng quân nhìn thấy đến hỏi cũng không hỏi. Đây là lần đầu tiên hỏi tôi cô là ai, lại muốn cô đi đến phủ tướng quân. Phải biết rằng Băng Dạ tướng quân mắc bệnh sạch sẽ dị thường, căn bản không cho phép bất kì người con gái nào vào phủ của ngài.” 

Bệnh sạch sẽ? Là chỉ hắn không có cách nào gần gũi phụ nữ?

Vậy tại sao còn gọi cô đến phủ của hắn? Lẽ nào hắn nhìn ra cô là người Trung Quốc?

“Ni... Ni Mạc tướng quân, ngài có thể nói cho tôi biết Băng Dạ tướng quân là người như thế nào, như vậy tôi cũng dễ ứng phó hơn!” 

“Lên xe trước đi, tôi sẽ từ từ nói với cô.”

“Vâng.”

Á Tư Lan Quốc là nước lớn mạnh về quân hỏa cũng như quân sự. Quản lí của họ khác với Trung Quốc, phân một cấp thủ tướng, hai cấp thủ tướng, ba cấp Quốc Vụ viện vân vân. Bọn họ chính là hai tuyến đường, một người văn, một người võ. Võ lại ở trên văn. 

Mà Băng Dạ là người đứng đầu lớn nhất quan chức chính trị “võ”, đại tướng quân thống lĩnh ngàn quân vạn mã. Có thể nói là dưới một người trên vạn người. Quyền lực tương đương với Phó Thủ tướng của Trung Quốc.

Mà Băng Dạ xuất thân không mang huyết thống hoàng tộc, nhưng lại là long phụng trong số bách tính bình thường. Mười tuổi đã ở Á Tư Lan Quốc bộc lộ tài hoa, hai mươi tuổi đảm nhận chức vụ thượng tá, mới hai mươi tám tuổi đã là đại tướng quân, năm nay ba mươi mốt đã có thể nói là nhân vật truyền kì của Á Tư Lan Quốc.

Chương 427-3: Cô Rất Giống Cô Ấy (3)

Còn về tính cách của hắn, cũng giống như cái tên, lạnh lùng, thần bí. Ni Mạc thượng tá nói từ trước đến nay chưa từng có ai nhìn thấy nụ cười của Băng Dạ, cũng chưa từng nhìn thấy hắn có biểu cảm dư thừa nào, vĩnh viễn là gương mặt ít nói cười, không chút biểu cảm. Thậm chí đến lời nói cũng ít, cực kì ít.

Ni Mạc thượng tá tiết lộ cho Dao Dao chỉ có bấy nhiêu, rốt cuộc hắn và Băng Dạ cũng tiếp xúc không nhiều. Ngoài lúc duyệt binh có tiếp xúc ngắn ngủi ra, còn lại đều là cộng sự.

Ngồi trong xe, Dao Dao xuyên qua cửa kính xe ngắm nhìn phong cảnh, diện mạo đất nước của Á Tư Lan Quốc. 

Kì lạ...

Cô lại có cảm giác quen thuộc.

“Ni Mạc thượng tá, nơi đó là trung tâm thương mại quốc tế phải không?” 

Ni Mạc nhìn theo hướng Dao Dao chỉ, kinh ngạc gật đầu: “Sao cô biết? Cô từng đến nước chúng tôi rồi à?”

Ha.

Đây mới là điểm bi ai của cô. Rõ ràng cô chưa từng đặt chân đến Á Tư Lan Quốc, nhưng đối với một số công trình ở nơi này lại rất quen thuộc. Tại sao lại như vậy? 

Trong lòng bí ẩn xuất hiện cảm giác khó chịu, Dao Dao dứt khoát không đi xem Á Tư Lan Quốc thần kì này nữa.

Một lúc sau chiếc xe công vụ từ từ đỗ ở cổng của một ngôi nhà cổ uy nghiêm.

Nơi đây nằm dưới chân hoàng cung Á Tư Lan Quốc, tòa nhà uy nghiêm này chính là phủ tướng quân của Băng Dạ. 

Đứng ngoài cổng nhìn vào tòa kiến trúc hùng vĩ này, quả là kiến trúc thuộc về tính cách của Băng Dạ tướng quân, đều là có bài có bản, không tùy tiện.

Ni Mạc thượng tá nói chuyện đơn giản cùng thủ vệ của phủ tướng quân một lúc liền đưa Dao Dao vào trong phủ.

Trong dinh phủ, là một người lính nam trong nước. Khi họ nhìn thấy Dao Dao đi vào trong tòa nhà lần lượt ném ra những ánh mắt kinh ngạc. 

Có thể thấy, Băng Dạ thực sự mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, nếu không trong nhà không thể đến hình ảnh một người phụ nữ cũng không tìm thấy.

“Tiểu thư, cô ở đây đợi Băng Dạ tướng quân, tôi rời đi trước.” Ni Mạc đưa Dao Dao đến một căn phòng trang hoàng tao nhã.

Cô mỉm cười gật đầu: “Ni Mạc thượng tá, làm phiền ngài rồi, ngoài ra cũng cảm ơn ân cứu mạng của ngài.” 

“Nên làm mà.” Nói xong Ni Mạc thượng tá liền rời đi.

Một mình yên lặng đứng ở trong phòng, Dao Dao thỉnh thoảng nhìn thấy một vài binh sĩ qua đường ném đến những ánh mắt kinh ngạc. Lẽ nào mình là người con gái đầu tiên vào phủ tướng quân? Bọn họ lại kinh ngạc như thế!

“Băng Dạ tướng quân.” 

“Băng Dạ tướng quân.” Bỗng chốc trên hành lang truyền đến tiếng chào hỏi của các binh sĩ.

Tim Dao Dao trong nháy mắt nhảy khỏi lồng ngực. Băng Dạ đã về rồi sao? Nên dùng thái độ gì đối với hắn ta? Mỉm cười? Hay bất động thanh sắc?

Đang lúc do dự, Băng Dạ một tay kẹp quân mũ bước vào trong phòng, một đầu tóc ngắn màu cọ dưới ánh nắng mặt trời rất mê người. 

Dao Dao khẩn trương đánh giá Băng Dạ từ trên xuống dưới.

Nhưng mà, từ lúc vào trong phòng, Băng Dạ mắt nhìn thẳng, thậm chí lúc đi qua người Dao Dao cũng không có bất kì biểu cảm nào. Mãi cho đến lúc ngồi vào chỗ, hắn dùng tiếng Nhật, âm lãnh hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

“À” vừa nghe thấy giọng nói của Băng Dạ lông tơ trên toàn thân Dao Dao dựng thẳng đứng: “Tôi... mười chín tuổi.” 

“Biết nói tiếng Anh không?”

“Biết.”

Có lẽ Băng Dạ không thích nói tiếng Nhật, trực tiếp đổi thành tiếng Anh: “Bố mẹ?” 

“Ý gì chứ?” Dao Dao không hiểu chớp chớp mắt.

“Bố mẹ cô vẫn còn chứ?”

Dạ?! Lời nói của Băng Dạ đúng là ít đến đáng thương. Nhưng... sao lại có người trực tiếp hỏi bố mẹ nhà người ta còn hay không chứ? Không cảm thấy kì quái sao? Thế này so với trực tiếp hỏi bố mẹ người khác vẫn còn sống phải không có gì khác biệt?! “Bố mẹ tôi mất rồi.” 

Khi Dao Dao trả lời xong câu hỏi này, đôi đồng tử màu hổ phách của Băng Dạ mở to gấp bội. “Mất lúc nào? Cô chắc chắn mình sinh ra ở Nhật Bản? Cô dám khẳng định mình mười chín tuổi?”

Người đàn ông vốn dĩ tiếc lời như vàng này ngay lập tức “vượt, vượt” hỏi nhiều vấn đề như thế, thực làm cho Dao Dao có chút chống đỡ không được. Băng Dạ điều tra hộ khẩu ư? Thật là một người đàn ông tính cách kì quái. “Mẹ tôi qua đời không lâu, bố tôi thì sớm đã mất rồi. Tôi chắc chắn mình sinh ra ở Nhật Bản, hơn nữa đích thực mười chín tuổi.”

Sự hứng thú của Băng Dạ phảng phất tiêu tán không còn nữa, đôi mắt hổ phách kia của hắn cũng mất đi ít nhiều ánh sáng: “Tôi đã thông báo cho người của chính phủ Nhật Bản rồi. Họ sẽ phái người tới đón cô.” 

Ý?! Cái này thực sự không ổn rồi, cô lại không phải là người Nhật Bản. “Băng Dạ đại nhân, tôi tự mình về nước là được rồi.”

“Cô có hộ chiếu?”

Ha, cái này cô thực không có, dù cho có cô cũng không dám lấy ra, bỏ đi, đợi chính phủ Nhật Bản phái người tới, cô trở về cùng họ. Đến lúc đó ngồi máy bay trở về Trung Quốc cũng được. 

Vậy phía Ngự Ngạo Thiên thì làm thế nào? Cô nên liên hệ thế nào với chính phủ Trung Quốc đi cứu Ngự Ngạo Thiên đây?

Dao Dao chần chừ suy nghĩ, ngược lại không chú ý đến con mắt Băng Dạ vẫn chưa từng rời khỏi mặt của cô.

“Bộp, bộp.” “ Người đâu?” Băng Dạ u ám vỗ vỗ tay. 

Hai người lính vội vàng bước vào “Băng Dạ đại nhân, có chuyện gì ạ?”

“Đưa cô ấy đi đến phòng phía tây thay quần áo.”

“Ủa?!” Hai người lính đại kinh thất sắc liếc mắt nhìn nhau, khẩn trương cúi đầu “Biết... biết rồi. Tiểu... tiểu thư đi theo chúng tôi.” 

Uầy, thay quần áo?

Dao Dao cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người đã rách nát, thật sự phải đổi một bộ khác rồi. Không ngờ Băng Dạ tướng quân này nhìn thì không có chút ấm áp, không chút tình cảm nào mà cũng thật cẩn thận.

Nhưng mà?! Hai người lính kia vừa nghe thấy thay quần áo sao lại căng thẳng như thế chứ?” 

Cô mơ hồ cùng hai người lính đi đến gian phòng phía tây.

Hai người lính run rẩy mở khóa cửa “Tiểu thư, mời. Quần áo ở bên trong, cô thích bộ nào thì mặc bộ đấy.”

“Biết rồi.” Bước vào trong phòng, phản vào ánh mắt của Dao Dao là một căn phòng màu hồng cực kì đáng yêu, một tấm màn công chúa cao cao vây quanh, một đống búp bê đồ chơi ở góc trong. 

Mở ra chiếc tủ đứng to đùng màu hồng, bên trong treo dày đặc những bộ quần áo vừa đẹp vừa đáng yêu.

Có vài bộ quần áo xem ra là của lúc sơ sinh, cũng có quần áo lúc một hai tuổi, dù sao thì mỗi giai đoạn tuổi đều có. Có điều, những bộ quần áo cho trẻ con mặc đều là đồ cũ, có lẽ có người mặc qua rồi. Mà đối với quần áo của người lớn hơn một chút hoàn toàn đều là đồ mới.

Kì quái? Băng Dạ không phải mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng sao? Tại sao trong nhà lại có phòng của con gái, quần áo của con gái? Cô cho rằng Băng Dạ bảo cô đổi quần áo là đổi quần áo nam chứ. 

Lẽ nào bệnh sạch sẽ của Băng Dạ chỉ là đối với phụ nữ, hoặc là...

Hắn... thích trẻ con?

Vậy cô há chẳng phải dê vào miệng cọp sao?! 

Khẩn trương nuốt nước bọt, Dao Dao nhìn bộ quần áo trên người đã rách nát, vẫn miễn cưỡng lấy ra trong tủ một bộ váy công chúa mặc lên người.

Đi đến trước gương, xoay một vòng “Wow, bộ váy này thật dễ thương.” Bộ váy bồng bềnh màu hồng nhạt phồng lên cao cao, ống tay mềm mềm đáng yêu, toát ra khí chất hoàng tộc. Những bộ quần áo này là ai mua? Thật là có mắt nhìn.

“Cốc, cốc, cốc” “Tiểu thư, cô thay xong quần áo chưa? Tướng quân mời cô trở về phòng khách.” 

“Ừm, tôi biết rồi.” Dao Dao mỉm cười bước ra khỏi phòng.

Hai binh lính đứng ở cửa vừa nhìn, hai tròng mắt lập tức sáng lên “Tiểu thư, cô thật dễ thương.”

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play