“Ha… ha.” Cô nở nụ cười nhạt nhẽo rồi cùng hai bên binh sĩ bước vào trong phòng khách.

Băng Dạ đang ngồi uống trà bên trong.

Hai tên binh sĩ khom người bước vào: “Đại nhân, cô nương này đã thay xong y phục rồi ạ.” 

Băng Dạ đưa con mắt nhìn về phía Dao Dao đang đứng ngoài cửa, tách trà đang cầm trên tay bỗng nhiên rơi xuống đất. Cả người hắn bỗng dưng như một mũi tên rời cung đang lao đến trước mặt cô.

Con mắt hổ phách vô tình vô cảm của hắn ta dường như đã có chút ấm áp. Không để Dao Dao phản ứng gì, hắn liền ôm Dao Dao vào lòng.

“Anh… rất nhớ em.” 

Lời yêu thương phảng phất ma mị ấy khiến mọi cử chỉ của Dao Dao như dừng lại. Trong lúc này, tại sao giọng nói ấy lại giàu sức hút đến thế, tựa như tiếng nói của một người con trai dành cho người phụ nữ mà mình yêu thương, khiến người khác rung động.

Nhưng cô biết mình không phải người mà hắn đang tìm kiếm: “Tướng quân, ngài nhầm người rồi.”

“Hả.” Băng Dạ giật mình, hai tay không nỡ buông Dao Dao ra: “Trước khi chính phủ Nhật Bản cho người đến đón, hãy ở lại chỗ của tôi đi.” Giọng nói của nam nhân phảng phất chút cầu xin, đôi mắt hình hổ phách cũng trở nên thấm đượm tình cảm. 

Không thể…

Cô không thể ở lại đây được!

Theo như những gì hắn vừa làm, chắc hẳn cô đang giống với một người mà hắn đang mong nhớ trong kí ức. Có thể là em gái ruột, hoặc cũng có thể là… người hắn yêu sâu đậm. 

Nếu như em gái thì tốt.

Nhưng nếu là người yêu, cô ở lại đây, sớm muộn cũng gặp nguy hiểm.

Cô lạnh lùng lắc đầu. 

Ánh mắt ấm áp trên khuôn mặt kia cũng biến mất: “Đưa cô ấy đến phía tây.”

Hai tên binh sĩ nhìn nhau, rồi mỗi người một bên đưa Dao Dao rời khỏi đại sảnh.

Thế này chẳng phải giam cầm sao? 

Xem ra, tính cách của Băng Dạ chính là vô tình, hơn nữa hắn…

Chỉ có chút cảm xúc đối với nữ nhân trong hoài niệm mà thôi.

“Thả tôi ra.” “Thả tôi ra.” 

Hai bên binh sĩ đưa cô vào trong một căn phòng rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

“Này, mở cửa ra, mở cửa ra!” Cô dùng hết sức đập mạnh vào cửa, nhưng dường như chẳng có ai thèm để ý đến.

Ngoan ngoãn hợp tác? Cái gì mà ngoan ngoãn hợp tác chứ? 

Chẳng lẽ hắn yêu cầu làm gì, cô cũng phải làm theo sao?

Dao Dao giận giữ ngồi xuống bên mép giường. Cô đưa mắt nhìn khắp căn phòng rộng lớn, rồi chú ý đến chiếc tủ với biết bao quần áo của con gái thật đẹp.

Nếu như không nhầm, thì căn phòng này sẽ là do Băng Dạ chuẩn bị cho người con gái trong hoài niệm của hắn ta rồi. 

Đợi đã!

Cô tiến lại phía chiếc tủ, cẩn thận xem từng bộ quần áo.

Tủ này có bộ mới bộ cũ là do người con gái ấy đã rời đi khi còn rất nhỏ sao? 

Cho nên, những bộ cũ là cô ấy đã từng mặc, còn những bộ mới này là do Băng Dạ quá nhớ cô ấy mà mua về.

Nhưng từ đó cũng có thể thấy rằng, cô gái ấy…là em gái của hắn, chứ không phải người yêu?

Xem ra “Mình nhất định phải ngoan ngoãn hợp tác với Băng Dạ, mới có thể nịnh được hắn cho người đi tìm Ngự Ngạo Thiên được. Cũng không cần hắn phải tìm, chỉ cần cho ta thiết bị liên lạc với chính phủ Trung Quốc là được rồi!” 

Nghĩ đến đây, mọi âu lo của cô dường như đã tan cùng mây xanh. Cô vui vẻ xoay tròn một vòng, rồi nằm trên chiếc giường công chúa đầy hưởng thụ.

Màn đêm yên tĩnh buông xuống, Dao Dao chán nhìn lên trần nhà.

“Két.” 

Âm thanh từ cánh cửa phát ra, Dao Dao đang ngồi bỗng nhiên đứng dậy.

“Tiểu thư, tướng quân mời cô qua dùng bữa.”

Hay, cơ hội đến rồi! 

Dao Dao đi theo hai tên lính, cẩn trọng hỏi: “Tướng quân của các ngươi không phải rất tuân thủ thói ở sạch sẽ sao? Sao lại có phòng của con gái ở đây?”

Hai người họ chỉ nhìn nhau và không trả lời.

Dao Dao lại tiếp tục dò hỏi: “Đó không phải phòng của em gái tướng quân chứ?!” 

“Này, tiểu thư à, những lời này không nên nói tùy tiện!” Hai tên lính đứng lại, vội cắt lời Dao Dao: “Vẫn là những lời đó, chỉ cần cô ngoan ngoãn hợp tác cho đến khi đất nước của cô cho người đến đón cô về, những chuyên khác đừng nên tò mò, cũng đừng hỏi nữa.”

Người trong phủ tướng quân này thật lạ. Hình như họ chỉ quan tâm đến chuyện của hắn ta, ai nấy cũng khẩn trương vội vã. 

Không phải là đang nghe ngóng chuyện em gái của ông ta sao, có gì phải lo lắng thế chứ?

“Lời này không nên nói tùy tiện.”

Chẳng lẽ căn phòng kia không phải của em gái hắn ta sao? Theo như những bộ quần áo cũ, kia chỉ là của bé gái bốn năm tuổi, cũng không thể là người yêu của hắn ta được. 

Thôi, không nghĩ nữa, vẫn là đi một bước tính một bước, tùy cơ ứng biến vậy.

Đi theo sự dẫn dắt của hai tên lính, Dao Dao đến được đại sảnh.

Băng Dạ đã cởi bỏ bộ quân phục màu trắng, thay vào đó là bộ quần áo bình thường. Nhưng thật lạ, dường như bộ quần áo nào mặc trên người hắn cũng toát ra khí chất của một tướng quân. Khuôn mặt tuấn tú nhưng không chút cảm xúc, thật đáng sợ. 

“Băng… Băng Dạ tướng quân.” Dao Dao miễn cưỡng mỉm cười, tiến gần lại bàn ăn.

Băng Dạ chỉ lạnh lùng đáp: “Ngồi đi.”

Ngồi rồi, cô cẩn thận cầm đũa lên gắp những món ăn đang bày trước mặt. 

Căn phòng trở nên yên lặng. Yên lặng đến nỗi có thể nghe tiếng lách cách của đũa.

Mấy tên lính đứng bên cạnh bàn ăn cũng đeo khuôn mặt lạnh lùng vô cảm như thế.

Dao Dao lén đưa ánh mắt khẩn trương nhìn Băng Dạ, hắn đang cúi đầu gắp thức ăn một cách bình thản. Nếu như hắn cứ ngồi đó không động đậy thì chẳng khác nào một pho tượng cả. Cả đời Dao Dao cũng chưa từng nhìn thấy người đàn ông không hề có chút biểu cảm nào như hắn ta. 

Đột nhiên, Băng Dạ như phát hiện ra Dao Dao đang lén nhìn mình, bèn ngẩng đầu dậy.

Đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn khiến Dao Dao giật mình. Cô vội vã cúi đầu, nuốt miếng cơm đang trong miệng.

Thế rồi, Băng Dạ gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát cho cô: “Ăn nhiều một chút.” 

“Cảm… cảm ơn.” Ánh mắt vô cảm của bọn lính đứng bên cạnh bỗng hiện ra vẻ ngạc nhiên. Từ biểu cảm ấy Dao Dao nhận ra đây là lần đầu tiên tướng quân gắp thức ăn cho phụ nữ. Nhưng, miếng thức ăn ấy thực sự không giành cho cô.

Chương 428-2: Im lặng không nói gì (2)

"Tướng quân, canh của người. " người hầu nam đem một chén canh đưa vào trong tay Băng Dạ.

"Tiểu thư, canh của người. " sau đó, lại đưa qua cho Dao Dao một chén.

"Cảm ơn. " theo bản năng cô dùng tay trái đi đón, lại quên mất tay trái mình tổn thương còn chưa lành. "Ối... " một hồi đau đớn cảm giác kéo tới, chén canh thuận thế đổ xuống chiếc váy xinh đẹp trên người cô. 

"Á? Tiểu thư, tiểu thư, ngươi không sao chứ? " người hầu nam khẩn trương hỏi thăm.

Dao Dao lắc đầu tỏ vẻ không có chuyện gì: "Tôi không sao."

Nhưng... 

Cặp mắt màu hổ phách sắc bén kia của Băng Dạ lại lướt qua: "Lôi hắn ra xử mười quân roi cho tôi! "

"Dạ. " hai tên lính đứng ở cách đó không xa đi nhanh đến đó bên cạnh người hầu nam, một người bên trái một người bên phải đỡ lấy cánh tay của hắn.

"Tướng quân! Tướng quân, cầu xin ngài tha thứ tôi, tôi không có cố ý, tướng quân. " 

Lúc này, Dao Dao hoàn toàn choáng váng, cô vốn dĩ không biết Băng Dạ tại sao muốn xử phạt người hầu nam này, cũng bởi vì chén kia canh sao? Nhưng... là do cô không cầm chắc, canh mới bị đổ lên người. "Băng... Băng Dạ tướng quân, chuyện này không phải lỗi của hắn, là do chính tôi cầm không chắc. "

Băng Dạ hoàn toàn không để ý đến lời Dao Dao nói, đi nhanh đến trước mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới chiếc váy bị vấy bẩn. "Mang cô tôi trở về phòng thay quần áo, lập tức cầm chiếc váy này đi giặt sạch cho tôi, nếu như giặt không sạch, tất cả mọi người phải bị phạt!" ánh mắt sắc bén nhìn về phía Dao Dao, hắn lạnh nhạt nói: "Kể cả ngươi!"

À. 

Một luồng khí lạnh từ ngực kéo lên, nhìn ánh mắt màu hổ phách đầy phẫn nộ của Băng Dạ, cô thực sự không hiểu.

Chiếc váy này rốt cuộc quý giá đến bao nhiêu? Không phải là làm dơ sao? Đến mức tất cả mọi người cùng nhau bị phạt sao?

Xem ra, hẳn vấn đề không phải chiếc váy này quý giá như thế nào, mà vấn đề là chủ nhân lúc trước của chiếc váy này ở trong lòng Băng Dạ quý báu ra sao! 

Về tới gian phòng, Dao Dao lại mặc lại quần áo ban đầu, mặc dù đã nát nhìn không ra gì nữa, bắt chước lời Hắc Viêm Long nói, đồ gì cứ như ăn mày, nhưng cũng không dám mặc một bộ trang phục đẹp đẽ treo trong tủ quần áo nào nữa.

Quá nguy hiểm!

“Két” cửa phòng từ bên ngoài mở ra. 

Dao Dao cho rằng lại là sĩ binh trong phủ tướng quân, vừa muốn mở miệng hỏi, lúc quay đầu lại, hình ảnh đập vào trước mắt mình lại là khuôn mặt lạnh băng của Băng Dạ.

A...

Hít vào một ngụm khí lạnh, cô khẩn trương đứng lên khỏi ghế: "Băng, Băng Dạ tướng quân. " 

"Vì sao cô lại mặc lại quần áo lúc trước? " một câu hỏi lạnh nhạt được đặt ra.

Cô cúi đầu xuống, khẩn trương đáp trả: "Tôi, tôi sợ dơ...làm dơ bộ này. "

"Mặc lại đi! " 

"Dạ? " ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt màu hổ phách kia của người đàn ông này, cô lập tức buông xuống." Tôi nói cô mặc bộ đồ treo trong tủ quần áo, có nghe được hay không?!" Băng Dạ nhanh chóng tiến lên phía trước, nắm giữ lấy cánh tay trái của cô.

"Á... " Dao Dao rên một tiếng kêu đau đớn.

Băng Dạ lập tức cảm thấy có cái gì đó không đúng, lạnh lùng nới lỏng tay ra, quay lưng rời khỏi. 

Uầy?! Dao Dao tay đỡ lấy cánh tay trái, quan sát thấy Băng Dạ biến mất ở trước mắt mình, vẻ mặt lộ ra nghi vấn, xảy ra... chuyện gì rồi?

Lúc cô đang chưa hiểu cái gì cả, đã có một vài quân y cầm trong tay hộp thuốc đi theo Băng Dạ lần nữa quay trở lại bên trong phòng.

Bọn họ không cần nói những lời vô ích, vén tay áo Dao Dao lên, kiểm tra cẩn thận cánh tay trái của cô. 

"Chắc hẳn nứt xương rồi. "

"Thấy tình hình là như vậy. " hai quân y nhiều lần xác nhận đi xác nhận lại chính xác bệnh tình của Dao Dao, chỉ chốc lát sau chỉ mang tới các loại phương tiện khám và chữa bệnh giúp cô.

Mà Băng Dạ vẫn lạnh lùng ngồi cách đó không xa, mặt không chút biểu cảm quan sát hết thảy tất cả. 

Chỉ trong chốc lát, nhóm quân y đã xử lý tốt tất cả. "Tướng quân, cánh tay trái vị tiểu thư này không còn chuyện gì nữa rồi. "

"Ừ." Băng Dạ lạnh lùng khoát tay.

Bên trong căn phòng từng người cúi đầu một cái, người này rồi đến người kia rời khỏi phòng. 

Nhưng điều này khiến cho Dao Dao ngỡ ngàng, những người này thật giống như xem cô là không khí, chỉ là chẩn bệnh cánh tay của cô nhưng chẳng có ai trao đổi bệnh tình với cô cả.

Những quân y này cũng là do Băng Dạ dẫn đến hay sao? Mỗi một người cũng đều không có tình cảm như vậy?

Nhưng đáng sợ hơn vẫn là Băng Dạ, xem ra vừa rồi hắn đột nhiên biến mất nhất định đã phát hiện tay xương cánh tay của mình bị nứt nên đi tìm quân y rồi. 

À, thật đúng là một người đàn ông không thích nói nhiều lời vô dụng, mạnh mẽ hành động, nói là nói, đi là đi ngay.

Cô lạnh lùng nhìn về phía Băng Dạ ngồi cách đó không xa.

Băng Dạ cũng lạnh lùng quan sát cô. 

Một lúc lâu sau, hắn đứng lên, đi tới đứng trước tủ lấy ra một bộ trang phục đặt lên trên người Dao Dao: "Mặc vào. Mặc xong, gọi tôi là! " không để cho cô có bất cứ cơ hội nói chuyện nào, hắn sải bước đi đứng ở cửa.

Cho đến bây giờ, Băng Dạ thậm chí vẫn không quên kêu cô mặc trang phục của “cô gái kia” để lại sao?!

Quên đi, về sau thận trọng đối xử những bộ trang phục này là xong rồi, ai kêu cô “đòi hỏi” với Băng Dạ làm chi? 

"Băng Dạ tướng quân, tôi mặc xong rồi."

Vừa nghe Dao Dao nói, Băng Dạ liền trở vào trong phòng, mắt màu hổ phách liếc nhìn quan sát khắp người cô, đôi mắt lạnh lùng kia lập tức dần ấm áp lên.

Cô cũng biết thế nào cũng vậy mà! 

Chỉ có mặc vào trang phục cô gái kia để lại mới có thể dỗ dành Băng Dạ khiến hắn hài lòng được một chút! Ây da...

Căn phòng màu hồng nhạt cực kỳ yên tĩnh, Dao Dao mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn Băng Dạ, cô không phải đã mặc lại quần áo cô gái kia để lại rồi sao, tại sao Băng Dạ còn chưa chịu đi?

"Phía trong cái... Băng Dạ tướng quân, anh... " 

"Sau đó chơi cờ gì? "

Bị ngắt lời, dù sao Dao Dao cũng hơi khó chịu nhưng vẫn lễ phép cười hỏi: "Chơi cờ gì? "

"Cờ vây. " 

"Ừ, biết. "

“Bộp, bộp” Băng Dạ liền vỗ tay.

Chỉ thấy, hai tên lính đẩy cửa đi đến: "Tướng quân, ngài có điều gì dặn dò?" 

"Đi, mang bộ cờ của tôi đến đây. "

"Dạ. "

Uầy... 

Đại tướng quân này thực sự nghĩ tới là mang ra liền mà, nói đánh cờ là đánh cờ ngày, sao mà hắn chẳng hỏi mình có đồng ý chơi cờ cùng hắn hay không? Dao Dao ngồi bên giường âm thầm đảo mắt xem thường.

Chỉ chốc lát sau, hai tên lính đã đem một bộ cờ vây cầm đi vào trong phòng.

“Cạch” 

“Cạch”

Âm thanh quân cờ đặt ở bàn cờ vô cùng vang dội, Dao Dao và Băng Dạ ngồi đối diện, thỉnh thoảng liếc trộm người đàn ông không có chút tình cảm này.

Ngay cả lúc đánh cờ gương mặt hắn cũng không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng động tác đưa quân cờ lại rất ưu nhã. 

Xong một lượt, Dao Dao mỉm cười ngước mắt lên cho hay: "Tướng quân, ngài thắng."

"Tiếp tục." hai chữ lạnh lùng, Băng Dạ không nhìn thấy Dao Dao liếc mắt nhìn, tự mình dọn sạch bàn cờ lại bắt đầu ván đánh thứ hai.

"Tướng quân, ngài lại thắng rồi." 

Lúc này đây, Băng Dạ ngay cả hai chữ “tiếp tục” cũng lười nói, dọn sạch bàn cờ, cầm lấy một con quân cờ đen chỉ đặt lên trên.

Đổ mồ hôi, Dao Dao đành phải kiên trì bắt đầu ván thứ ba.

Kế tiếp ván thứ tư, ván thứ năm, kim đồng hồ chầm chậm chỉ hướng điểm ngay 12 giờ khuya. 

Mí mắt trên dưới của Dao Dao nặng nề khép lại, nhưng mà Băng Dạ vẫn không có ý muốn dừng tay, rốt cuộc người đàn ông này muốn chơi tới khi nào đây? "Tướng quân... Tôi đánh cờ với ngài 7 ván rồi, thua hết 7 ván, kỹ thuật này của tôi thực sự không còn cách nào đọ sức với ngài, không bằng chúng ta cứ... "

"Chờ cô dùng thực lực thật sự của mình, chúng ta sẽ ngừng lại ngay! " Đôi mắt chim ưng nhìn lên, trực tiếp đối diện ánh mắt như nước long lanh của Dao Dao kia.

Con ngươi lấp lánh của cô mở to hẳn lên, người đàn ông này... 

Chương 428-3: Im Lặng Không Nói Gì (3)

Đã nhìn ra rồi sao?!

Đúng vậy, từ ván cờ thứ nhất bắt đầu Dao Dao đã không chăm chú, mong người đàn ông này thắng hai ván thì có thể hắn sẽ dừng tay thôi. Ai biết, cô vẫn làm cho ván cờ vẫn cứ chơi suốt, rồi lại nhường thế là vẫn chơi tiếp. Mãi đến khi Băng Dạ vạch trần âm mưu đen tối của cô. Dao Dao mới biết, bản thân mình ngu xuẩn đến mức độ nào!

Dù sao Băng Dạ người ta cũng là đại tướng quân dưới một người trên vạn người, hơn nữa cũng đã 31 tuổi, mình chơi trò trí tuệ với người ta đâu có thể đùa được đâu. Thực sự là thông minh quá sẽ bị thông minh hại. “À... Ha ha.” cô cười xấu hổ, cúi đầu, vẻ mặt tỏ ra rất chăm chú. 

Ván này, Dao Dao lấy chút ưu thế nhỏ nhoi để giành được thắng lợi, hồi hộp liếc trộm Băng Dạ một cái.

Mới phát hiện, khuôn mặt nam nhân sắc vào thời khắc này u ám cực kỳ.

Không phải chứ, cô đúng là dựa theo Băng Dạ nói mới phát huy toàn bộ thực lực, xem ra giành thắng lợi cũng là sai sao? Cuối cùng hắn muốn thế nào vậy, thắng cũng sai, bại cũng sai, lẽ nào nhất định phải lôi kéo cô chơi suốt đêm? 

Đang trong lúc Dao Dao phát điên tột độ, ai biết... mây đen thui vừa chuyển một cái, gương mặt Băng Dạ thay đổi “Ây da...” thở dài một tiếng, chậm rãi ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Không ngờ cô vẫn thích lười biếng như vậy.”

Mặc dù, biểu cảm của người đàn ông vẫn lạnh như cũ, nhưng trong ánh mắt chim ưng sắc bén lại thoáng qua nụ cười thản nhiên.

Cô biết, xem ra người đàn ông này lại lấy mình làm... “cô gái kia” rồi. “Tướng quân, tôi... không phải “cô ấy” đâu.” 

“Cô cũng không xứng đâu!” lạnh lùng vài phun ra.

Chân mày lá liễu của Dao Dao hơi động, nhẫn nại! Nhẫn nại! Bây giờ nhiệm vụ là lấy lòng hắn, khiến hắn vui vẻ, hắn nguyện ý nói như thế nào thì cứ nói thế đó đi. Im lặng không nói gục đầu xuống.

“Ra đây.” Băng Dạ chợt đứng lên. 

Không đợi Dao Dao phản ứng kịp, hắn bước nhanh đi ra khỏi phòng.

Băng Dạ này lại muốn làm cái gì nữa?! Giờ này mấy giờ rồi, còn gọi cô đi ra ngoài để làm gì?

Dao Dao nhắm mắt ỉu xìu đi theo Băng Dạ phía sau. 

Chỉ chốc lát sau, Băng Dạ dừng bước, đẩy một cánh cửa phòng cuối hành lang ra sải bước vào.

Cô cũng đi vào theo, nhưng mà đập vào mắt là từng bản đồ địa hình mô phỏng, căn phòng này chắc Băng Dạ dùng để làm phòng diễn luyện mô phỏng mà, hắn dẫn mình tới đây làm chi?

“Á Tư Lan Quốc chiếm diện tích còn chưa được một nửa nước Nhật Bản to lớn kia, binh lực cũng không hơn một nửa Nhật Bản, nhưng lại là quốc gia giàu có nhất trên toàn thế giới, Liên minh châu Âu đã nhiều lần mơ ước Á Tư Lan Quốc tôi, cô có biết vì sao... bọn họ chẳng bao giờ dám tuyên chiến với Á Tư Lan Quốc không?” 

Tư duy của Băng Dạ nhảy cũng quá nhanh đi mà!? Từ chơi cờ vây mà sao lập tức biến thành đàm luận vấn đề quốc tế được hay vậy??? “Bởi vì quốc gia các anh là cường quốc đầy súng ống đạn dược.”

Băng Dạ lắc đầu.

“Bởi vì nhân dân các anh thông minh.” 

Băng Dạ lại lắc đầu.

Rõ ràng những thứ này đều nằm trong tài liệu viết, nếu như Băng Dạ bác bỏ từng cái một như vậy, cô... “đoán không được rồi.”

Băng Dạ xoay người cầm lấy một cây gậy, ngón tay xích lại bản đồ địa hình mô phỏng gần mình nhất: “Đây là bản đồ địa hình Á Tư Lan Quốc tôi.” 

Quan sát bản đồ địa hình rất thật kia, Dao Dao nhỏ bé nhíu mày lại: “Bốn phía là biển?” vầng sáng thoáng hiện: “Bởi vì Á Tư Lan Quốc chú trọng đào tạo hải quân?!”

“Không chỉ vậy mà còn có không quân.” Băng Dạ buông cây gậy trong tay xuống, đôi mắt chim ưng sắc bén chậm rãi nhìn về phía Dao Dao: “Tôi hỏi cô, nếu như bây giờ có 100 lục soát quân hạm lấy bốn phương tám hướng vây quét Á Tư Lan Quốc tôi, cô là tổng chỉ huy, cô có biết trước tiên phải bảo vệ hướng nào không?”

“Hả?” đợi một chút... Có chỗ nào không đúng đây mà? “Băng... Băng Dạ tướng quân, tôi... tôi không hiểu quân sự.” 

“Không sao, cô cứ đem vấn đề của tôi liên tưởng thành ván cờ chúng ta vừa mới chơi, công là con đen; thủ là con trắng, cô chỉ có một chút hi vọng sống biết giữ lại tinh vị nào để lật đổ ván cờ chứ?”

“Tướng, tướng quân, quân sự không phải chơi cờ, nếu như anh hỏi tôi về cờ vây biết giữ lại tinh vị nào, đáp án của tôi là giữ lại chủ tinh vị. Nhưng về quân sự phải bảo vệ ở phương hướng nào, tôi thật không biết rồi.”

“Cô cho rằng, chủ tinh vị Á Tư Lan Quốc là cái nào?!” 

Haiz, cảm tình Băng Dạ cứ không nghe cô nói là sao vậy? Cô nói là chuyện của cô, Băng Dạ nói là chuyện của Băng Dạ, thực sự là... người đàn ông khiến người ta buồn bực! Răng Dao Dao thầm cắn nát, thuận tay chỉ phía đông bản đồ địa hình mô phỏng: “Bảo vệ ở nơi này!”

“Lý do.”

“Dựa theo lời tướng quân anh vừa mới nói, vua Á Tư Lan Quốc phải lấy hải quân và không quân làm chủ. Nếu khu vực biển đã bị người vây quanh, vậy thì phải bảo vệ không quân. Phía đông là căn cứ quân sự không quân Á Tư Lan Quốc, cho nên, phía nam, phía tây, phía bắc đều có thể thất thủ. Duy nhất chỉ có không nên để phía đông phương thất thủ. Như vậy ít ra còn có thể dựa vào lấy không quân lật đổ!” 

Có thể sao?

Không nói đáp án, người đàn ông này nhất định sẽ không buông tha cho mình, cô chỉ có thể tùy tiện cho đáp án. Mặt không chút cảm xúc quan sát nét mặt Băng Dạ, cô lẳng lặng đang mong đợi Băng Dạ có thể cứ như thế mà buông tha chính mình, kêu mình đi ngủ.

Dần dần, khuôn mặt tuấn tú kia của Băng Dạ không chút cảm xúc trở nên có chút âm trầm, con ngươi màu hổ phách của hắn vừa chuyển: “Cô thực sự sinh ra ở Nhật Bản sao?!” 

Sao? Cô bại lộ chỗ nào rồi sao? Sao Băng Dạ đang yên đang lành lại hỏi đến vấn đề này?

Không có mà, thật sự không có điểm nào bại lộ mình là người Trung Quốc mà, chẳng lẽ?!

Vị đại tướng quân này trời sinh ra đã là người bị bệnh thần kinh? 

Ngoại trừ lý do này, cô thực sự không thể giải thích được gì thêm, từ chơi cờ đột nhiên chuyển sang vấn đề quân sự; lại đến vấn đề chuyện tòng quân chuyển sang chuyện quốc tịch của cô nữa, kiểu này chẳng có dấu hiệu nào tư duy nhảy vọt cả, xin lỗi, cô theo không kịp tư duy của Băng Dạ. “Tướng quân... tôi... tôi buồn ngủ. Có thể, cho tôi đi ngủ không?”

“Tôi hỏi cô một lần nữa, cô cứ xác nhận cô thực sự sinh ra ở Nhật Bản như vậy sao?! Cũng như xác nhận tuổi của mình đúng là vậy sao?!”

Không được sinh ra ở Nhật Bản, cô khẳng định không thể xác nhận mà. Nhưng tuổi tác... cô đương nhiên có thể... 

Đợi đã! Dao Dao chợt nhớ ra cái gì đó.

Nhớ lại ký ức từ đầu mình có, là mẹ nói cho cô biết, hiện tại cô đã 6 tuổi, nhưng thực tế cuối cùng thực sự lớn bao nhiêu không thể nào tìm hiểu. Nếu không phải là Băng Dạ đàm luận bắt đầu vấn đề này, từ nhỏ đến lớn thực sự cô cũng không từng hoài nghi tới tuổi của mình!

Nhưng... 

Băng Dạ lặp đi lặp lại nhiều lần hỏi quốc tịch và tuổi tác mình, rốt cuộc có mục đích gì sao? “Tướng quân, cuối cùng ngài muốn hỏi cái gì?”

“Cô từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng mất đi ký ức sao?” Hỏi một đằng lại trả lời một nẻo, nhưng trong mắt sắc sảo của Băng Dạ lại tràn đầy khát vọng.

Giờ khắc này... 

Cô lần thứ hai cảm nhận được Băng Dạ hoài niệm với “cô gái kia”.

Cũng rõ ràng mà, vì sao suốt đêm nay tư duy Băng Dạ biết nhún nhảy nhanh như vậy. Đại khái là...

Lại có liên quan tới cô gái kia có quan hệ mà!? 

“Tướng quân, tôi đích thực sinh ra ở Nhật Bản, 19 tuổi, hơn nữa chẳng bao giờ mất trí nhớ. Xin lỗi, tôi thật sự cần nghỉ ngơi rồi.” Lần này, Dao Dao chưa cho Băng Dạ có bất kỳ cơ hội đặt câu hỏi gì đã quay lưng đi ra khỏi căn phòng mô phỏng quân sự này.

Trái tim “thình thịch” xuất hiện phập phồng dữ dội, Dao Dao đi bộ càng nhanh hơn.

Vì sao, vì sao phải đột nhiên khẩn trương, hoảng sợ như vậy? 

Sao mỗi lời thắc mắc của Băng Dạ lại có thể nói trúng tim đen như vậy chứ?!

Mất trí nhớ, tuổi tác, quốc tịch!

Băng Dạ không thể nghi ngờ hắn đang khát vọng tìm cô gái kia, nhưng... tại sao cô phải sợ hãi như vậy?! 

Suốt cả đêm, Dao Dao không ngừng bị suy nghĩ của mình chạy rong ruổi, cố gắng ngừng nghĩ, không nên miệt mài theo đuổi quá khứ của mình.

Chương 428-4: Im Lặng Không Nói Gì (4)

Ngự Ngạo Thiên đã khơi dậy khát vọng tìm quá khứ của cô, nhưng cô chỉ hiếu kỳ trong quá khứ mình và Ngự Ngạo Thiên đã xảy ra chuyện gì mà thôi, cũng không muốn biết thêm nhiều chuyện quá khứ. Nhưng Băng Dạ xuất hiện lại cứ như một chiếc chìa khóa không ngừng nỗ lực, không ngừng cố gắng mở ra, cô cũng chẳng muốn nhớ lại hồi ức...

“Băng Dạ! Ngươi đi ra đây cho ta! Ngươi không ra đây, ta kêu người san bằng phủ tướng quân nhà ngươi!”

Sáng sớm, mặt trời chỉ vừa ló dạng, một âm thanh chói tai đã bao phủ toàn bộ phủ tướng quân. 

Dao Dao khổ sở dụi đôi mắt buồn ngủ, cô mơ hồ nhớ được bản thân trở về phòng đều khoảng hơn 1 giờ sáng, có lẽ mới ngủ được hơn 6 tiếng, rốt cuộc lại bị đánh thức, bực mình thật mà.

Người đứng không vững kéo cửa phòng ra.

“Tiểu thư.” hai sĩ binh thủ hộ ở cửa thấy Dao Dao đi ra cung kính cúi thấp đầu xuống. 

Cô ngáp một cái: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“À, là Lan Nặc điện hạ lại tới náo loạn.”

Lan Nặc?! Họ Lan Nặc, cũng chính là hoàng thân quốc thích của Á Tư Lan Quốc đây mà? Không biết cô và Lan Nặc Lăng có phải cùng một nhà hay không? 

Xuất phát từ tính tò mò, Dao Dao lén lút chuồn ra khỏi phòng, tránh né sau một cây cột gỗ to liếc trộm tới chỗ cửa chính.

Chỗ cánh cửa, mười mấy thủ vệ đứng ngang ở trước cửa, trước mặt bọn họ một tiểu cô nương mười bốn tuổi rưỡi đang đứng tại chỗ chửi bới.

Cô bé này để đầu tóc ngắn lá sen, cô cao chừng 1 mét 5 xinh xắn đáng yêu, một đôi mắt to long lánh nước rất xinh đẹp. Dưới sống mũi thẳng tắp là một cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào. 

Liếc mắt, Dao Dao còn cho rằng mình xuyên không tới rồi hay sao. Luôn cảm thấy bộ dáng bé gái bây giờ rất giống cô năm đó và Phong Thần Dật lần đầu tiên gặp mặt. Chỉ có điều, cô bé này có một bộ tóc ngắn, so sánh kỹ lưỡng thì ngũ quan cũng có rất nhiều điểm bất đồng.

“Lan Nặc! Cô có chừng có mực lại cho tôi!”

Bỗng một tiếng rống to, dọa Dao Dao giật mình, cô lộ ra nửa cái đầu từ cây cột sau. 

Chỉ thấy, vẻ mặt Băng Dạ không thay đổi đi về phía cửa, mà vẻ mặt tức giận cô bé lại đột nhiên lộ ra một cái khuôn mặt tươi cười: “Băng Dạ, cuối cùng anh cũng chịu đi ra rồi à. Mau mau nói cho ta biết, chừng nào ngươi mới chịu làm hộ vệ của ta?”

Lan Nặc điện hạ này chạy tới náo loạn chính là muốn Băng Dạ làm hộ vệ cho cô sao?

Dao Dao nghĩ cũng biết Băng Dạ không có khả năng đáp ứng rồi, hắn hiện tại đường đường là đại tướng quân, sao có thể tự hạ giá trị con người mình đi làm một tên hộ vệ chứ? 

“Lan Nặc, vấn đề này ta đã trả lời cô trăm ngàn lần, mỗi tháng cô đều tới gây náo loạn một lần, không cảm thấy phiền sao?!”

“Hừ, ngươi không cảm thấy phiền, thì ta phiền cái gì chứ? Ta không quan tâm! Bây giờ ngươi cho ta một câu trả lời, cuối cùng ngươi bằng lòng, hay vẫn không bằng lòng đây.” Đứng ở cửa, Lan Nặc bực mình giãy dụa, cảm thấy bé gái có phần làm nũng rất đáng yêu.

Băng Dạ đứng ở bên trong cửa vẫn mang gương mặt lạnh lùng, không trả lời bất cứ câu nào. 

Lan Nặc nhìn lên, khóe miệng cong nhẹ lên, cao ngạo ôm hai tay trước người: “Hứ, còn không đến một năm nữa ta được 18 tuổi, như vậy ta được sở hữu quyền kế thừa ngôi vua rồi, đến lúc đó ngươi muốn cự tuyệt cũng không cự tuyệt được. Ta khuyên ngươi, bây giờ ngươi vẫn nên ngoan ngoãn đi theo ta đi!”

Dao Dao nghe lời này, mắt to long Lan Nặch lập tức trợn tròn. Cô bé này hiện tại cũng đã 17 tuổi rồi sao? Thoạt nhìn thật nhỏ. Nhưng lời cô nói?!

Ngoan ngoãn đi theo ta?! 

Sao nghe cứ cảm thấy như con gái nhà lành trắng trợn cướp đoạt quá vậy?

Đợi, đợi đã.

Vấn đề này dường như không phải vấn đề chính, cô vừa mới nói kế thừa vương vị hả!? 

Chẳng lẽ cô chính là người kế thừa Á Tư Lan Quốc bị Thủ tướng Kỳ Liên bắt cóc sao? Con gái Lan Nặc Bội San?!

Cô không bị sát hại sao?

Về chuyện thắc mắc này, Dao Dao không thể nào tìm hiểu, bởi vì lần trước vào thời điểm cô xông vào cơ quan tình báo quốc gia, ngay lúc vừa muốn nhìn người kế thừa bị bắt cóc tên Lan Nặc gì gì đó, đã bị người cơ quan tình báo mang đi. Cho nên chỉ có thể suy đoán dựa theo lời nói của Lan Nặc, cô chính là người kế thừa bị bắt cóc kia rồi. 

“Lan Nặc, coi như cô kế thừa vương vị ngay bây giờ cũng vô ích.” Băng Dạ lạnh lùng nói.

Lan Nặc lơ đễnh liếc mắt nhìn hắn: “Sao lại vô dụng?”

“Bởi vì... bây giờ ta đã có người phải bảo vệ rồi.” 

“Ngưng... Ngươi lừa gạt ai vậy?” Lan Nặc đảo mắt khinh thường, giễu cợt cười nói: “Có ai mà không biết ngươi có căn bệnh sạch sẽ với người khác phái nghiêm trọng chứ? Ngươi có thể gần gũi với đàn bà sao? Phải bảo vệ người ta? Băng Dạ, ngươi thực sự vì cự tuyệt ta nên dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào hay sao.”

Đôi mắt lạnh của Băng Dạ nhìn vẻ mặt khinh thường của Lan Nặc, một giây kế tiếp, mắt màu hổ phách của hắn lóe lên, lạnh lùng nói: “Đi ra!”

Uầy? 

Người Dao Dao run lên một cái, vừa muốn bước chân chạy trở về phòng... Vừa giương mắt này, Băng Dạ đã không biết từ lúc nào chặn ngang trước mặt cô. “Hi, chào, chào buổi sáng... tốt lành, tướng quân.”

Không chờ phản ứng lại, Băng Dạ một tay ôm lấy cô ở trong lòng như là ôm đứa bé, bước nhanh quay trở lại cửa chính: “Lan Nặc, cô ấy chính là ta người phải bảo vệ!”

Trong phút chốc, làm Lan Nặc và Dao Dao bốn mắt nhìn nhau lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Lan Nặc lập tức vô cùng sợ hãi. Thân thể lạnh “ngươi... ngươi... ngươi...” run rẩy, cô không ngừng lui về phía sau mấy bước chân, không chú ý khiến cả người té xuống đất. 

“Lan Nặc điện hạ? Lan Nặc điện hạ, người không sao chứ?” vài tên thủ vệ vội vàng tới trước Lan Nặc nâng đỡ cô từ dưới đất lên.

Lan Nặc như là mất vía tựa như, ngây ngốc trông coi Dao Dao.

Sao rồi? Đối diện với Lan Nặc đang sợ hãi vô cùng này, đầu óc Dao Dao mơ hồ, cô gặp quỷ sao? Bản thân mình đáng sợ như vậy sao? 

“Băng... Băng Dạ... ngươi... ngươi... từ lúc nào đem... tìm đem cô ta trở về vậy?!”

Đợi đã lời Lan Nặc vừa nói, Dao Dao lập tức chỉ phản ứng kịp, tại sao Lan Nặc sợ mình như vậy, ước đoán Lan Nặc cũng nghĩ mình là “cô gái kia” sao!?

“Cô ấy chỉ là người gặp nạn Ni Mạc thượng tá cứu từ biển trở về mà thôi.” 

“Cái gì? Thì ra cô chỉ là một người gặp nạn thôi sao?!” Lan Nặc cả người như là hai chân chạm xuống đất thở một hơi thật dài, khôi phục lại bộ dạng điêu ngoa: “Không phải chứ, Băng Dạ, ngươi muốn làm hộ vệ của một thường dân? Coi chừng toàn bộ dân chúng Á Tư Lan Quốc sẽ châm biếm chết ngươi ái chà.”

“Không sao cả.” Gương mặt Băng Dạ không thay đổi nói ra vài chữ rồi quay lưng liền muốn rời khỏi.

Lan Nặc nhìn lên, kích động xông lên trước, nhưng lại bị thủ vệ phủ tướng quân lao vào chắn ngoài cửa: “Này! Này! Băng Dạ, ngươi thật sự cứ đắm mình như vậy sao? Làm hộ vệ cho Lan Nặc ta có cái gì không tốt?” 

“Ngươi có tin hay không, sau này ta làm nữ vương, tước mất binh quyền của ngươi trước tiên?! Đuổi ngươi ra khỏi Á Tư Lan Quốc?”

“Này, Băng Dạ! Ngươi về sau có thể làm một cái thảo dân rồi, ngươi thật nguyện ý buông tha tiền đồ tốt đẹp sao?”

Tùy ý Lan Nặc uy hiếp thế nào, Băng Dạ đều hờ hững, tiếp tục tiến lên. 

Rơi vào đường cùng, Lan Nặc rống to: “Băng Dạ, ta muốn cùng tên tiểu nha đầu kia quyết đấu! Nếu như ta thua, đời ta cũng sẽ không yêu cầu ngươi làm hộ vệ cho ta!”

Chợt, Băng Dạ bước đi về phía trước cuối cùng cũng dừng lại, hắn chậm rãi quay đầu lại, lạnh lùng nói ra hai chữ: “Có thể!”

Nhưng... 

Vẫn bị hắn ôm ở trong lồng ngực, Dao Dao lại rõ ràng nhìn thấy người đàn ông này quay đầu lại, lướt qua đáy mắt xảo quyệt sáng bóng...

À, ha ha, Băng Dạ này... nhìn lạnh lẽo không có tình cảm chút nào, thực tế lại là một con hồ ly xảo trá sâu không lường được mà.

Chương 428-5: Im Lặng Không Nói Gì (5)

Ây da, tiểu cô nương đúng là tiểu cô nương, hay là đạo hạnh quá cạn, làm sao có thể đùa giỡn với người đàn ông đa mưu túc trí này đây?

Cũng chẳng biết tại sao, chứng kiến tình huống Lan Nặc và Băng Dạ “thi đấu”, cô không tự chủ được nghĩ tới chính mình và Ngự Ngạo Thiên trong lúc đó. Lặng lẽ thông cảm tiểu cô nương chưa va chạm nhiều đã xông lên, ai...

“Băng Dạ tướng quân, ngài thật muốn kêu gọi quyết đấu cùng Lan Nặc điện hạ sao? “ cấp tốc chạy xe, lái về phía lâm viên hoàng gia, đây là “cuộc thi đấu” Lan Nặc chỉ định. 

Lan Nặc ngồi điều khiển ở phía trước mở đường, Băng Dạ ngồi lái ở phía sau theo sát.

Bị giao nộp vào “chiến cuộc”, vẻ mặt bất đắc dĩ Dao Dao nhìn Băng Dạ ngồi ở trước mặt mình.

Từ sau khi bằng lòng cuộc quyết đấu này, Băng Dạ đã không nói câu nào với Dao Dao. Lúc này, hơn nữa hắn quay đầu hướng về phía ngoài của sổ xe. 

“Băng Dạ tướng quân! Được rồi, ngài không nói lời nào cũng không sao, đến lúc đó thua, cũng đừng trách tôi!”

“Nếu ngươi thua, tôi xử quyết ngươi tại chỗ rồi. “

Không có chút ấm áp nào, khóe miệng hắn khêu gợi mở ra, khiến cho lông tơ của Dao Dao dựng đứng, vấn đề... “Ngài không cảm thấy ngài hơi quá đáng sao? Anh không muốn làm hộ vệ cho cô gái kia, kêu đi theo cô ta quyết đấu, rồi lại không thèm giải thích rõ nội dung quyết đấu cho tôi, làm sao tôi có thể thắng đây?” 

Băng Dạ vẫn không nói nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dao Dao tức giận thật hận không thể trực tiếp mắng tổ tông mười tám đời nhà hắn, sao trên thế giới còn có kiểu người đàn ông như Băng Dạ này? Quả thực làm người ta vô cùng phát điên! Khiến người ta hận không thể mang hắn đi trực tiếp bóp chết!

Quên đi, quên đi... 

Thích làm sao được cái dạng đó đây, mong nếu như lần này quyết đấu thắng, nói không chừng có thể khiến Băng Dạ hài lòng, gọi hắn xuất binh đi cứu Ngự Ngạo Thiên thì sao, kết quả... hiện tại ngay cả chính cô ta cũng khó tự bảo toàn bản thân, trời ơi!

Dần dần, xe lái vào một khung cảnh xanh biếc trong lâm viên, hai bên đường trồng đủ kiểu đủ loại hoa rất xinh đẹp.

Khi thấy được cảnh tượng đẹp không sao tả xiết này, lòng vô cùng tức giận của Dao Dao dường như lập tức tan thành mây khói. 

“Trận đầu tiên tài nghệ; trận thứ hai bố cục quân sự; trận thứ ba... thuật bắn súng! “

Bỗng, Băng Dạ lạnh lùng một mực giữ im lặng đã lên tiếng.

Đối diện đôi mắt lạnh lùng kia, Dao Dao tò mò nháy mắt một cái: “Ngài đang nói chuyện với tôi sao?” 

“Nội dung tỷ thí.” Lại ông nói gà bà nói vịt, Băng Dạ mãi mãi cũng chỉ có như thế, khiến hắn phải nói ra, nói xong tuyệt đối sẽ không có bất kỳ lời nói vô ích với bất cứ lời giải thích nào.

À, Dao Dao hiện tại ít nhiều cũng có chút thích ứng cách nói chuyện của người đàn ông này rồi. “Tướng quân... Không nói dối ngài, thứ nhất, bất luận chiêu thức gì tôi cũng không biết; thứ hai, bố cục quân sự tối hôm qua ngài cũng đã từng mở mang thêm vẫn không hiểu chút nào; thứ ba... tôi ngay cả cầm dao làm bếp còn thấy sợ, đừng nói gì đến thuật bắn súng. Bây giờ ngài chỉ có thể xử tử tôi.” đến đây đi... đến đây đi, giết cô nhanh lên một chút đi, cũng đỡ bị cái người đàn ông kỳ quái này hành hạ.

Ai biết, Băng Dạ lại dường như không nghe được lời cô nói, lần thứ hai hướng mặt nhìn ra phía ngoài cửa sổ. 

Lúc này Dao Dao xem như đã hiểu rõ cái gì gọi là tự chuốc nhục nhã. Haiz...

“Tướng quân, đến rồi.” bỗng, tài xế đột nhiên đã mở miệng.

Mấy người lính bước nhanh chạy đến sau xe, mở cửa xe ra. 

Băng Dạ lạnh lùng xuống xe. Dao Dao vẫn ngồi trên xe không nhúc nhích tí nào.

“Xuống xe!”

Xuống phía dưới đi làm gì? Dù sao cũng là chết, thật dư thừa! Mặc dù lòng tràn đầy oán hận, Dao Dao vẫn kiên trì đi xuống xe. 

Chỉ thấy, hai bên đường binh sĩ đứng đầy, Băng Dạ cùng Lan Nặc xuất hiện, bọn họ cung kính khom người: “Lan Nặc điện hạ, Băng Dạ tướng quân. “

Cũng đi xuống xe như vậy, Lan Nặc bước nhanh chạy tới bên cạnh Băng Dạ song song đi về phía trước cùng hắn. “Hứ.” thỉnh thoảng hừ lạnh hai tiếng tạo ra âm thanh khiêu khích hướng đến Băng Dạ.

Nhưng Băng Dạ vốn dĩ nhìn thì cũng chưa hề nhìn cô, bước nhanh đi thẳng tắp về phía trước. 

Có vẻ như cảm thấy mất mặt, Lan Nặc đưa ánh mắt chuyển tới trên người Dao Dao, khóe miệng cô khơi mào một nụ cười quỷ dị, không ngừng dùng khóe mắt liếc nhìn lên Dao Dao.

Tự biết đây là địa bàn người ta, người ta lại là nữ vương người kế thừa nhiệm kỳ kế tiếp, Dao Dao không thể làm gì khác hơn ngoài việc gục đầu xuống, không thấy Lan Nặc ở đây rồi thôi.

Cuối cùng đã tới địa điểm quyết đấu. 

Nơi đây bên trong căn phòng ấm trong nhà khách ở nơi hoàng gia lâm viên, từ trong bố trí quan sát, chỉ là một gian phòng khách lớn trống rỗng mà thôi.

Chớp mắt, bọn lính chỉ đưa đến hai cái ghế đặt song song xa cách xa nhau vài mét.

Băng Dạ và Lan Nặc kẻ trước người sau vào ngồi, điệu bộ kia giống như muốn đàm phán ngay chẳng khác gì đem toàn bộ nhà khách lớn đều thổi phồng lên vô cùng khẩn trương. 

“Lan Nặc điện hạ, người muốn so tài cái gì với cô gái kia?” lúc này, một sĩ binh một mực cung kính đi tới trước mặt Lan Nặc.

Cô tỉ mỉ châm chước chốc lát, không ngừng dùng con mắt nhìn Dao Dao từ trên xuống dưới, sau đó mỉm cười nói: “Cứ so thân thủ đi.”

Hả?! 

Dao Dao vẫn cho rằng nội dung quyết đấu ở Á Tư Lan Quốc đều giống nhau, cho nên Băng Dạ mới có thể thuận miệng nói ra được ba hạng mục kia như vậy. Không ngờ, nội dung quyết đấu này là Lan Nặc vừa nghĩ đến?!

Băng Dạ thật lợi hại mà, cái này gọi là mưu tính sâu xa sao??

Chỉ trong chốc lát, bỏ trống nhà khách lớn chỉ dựng xây lên một cái lôi đài. Lan Nặc và Dao Dao đứng ở trong võ đài nhìn nhau. 

Chợt nhìn, hai người bọn họ cứ như hoa tỷ muội đều là học sinh trung học, chiều cao không chênh lệch lắm, đều đáng yêu như vậy, thậm chí so với Dao Dao, Lan Nặc còn muốn lùn hơn một tí. Hình ảnh này khỏi phải nói, nhìn yêu lắm.

“Lan Nặc điện hạ cố lên! Lan Nặc điện hạ cố lên.” ngoài lôi đài, nhóm người hầu Lan Nặc tự động thành lập một chi đội cổ động viên.

Đứng ở trong võ đài Dao Dao khóe môi dưới co rút, liếc mắt nhìn Băng Dạ ngồi tại chỗ, à, ha ha, ngài ngồi thật đúng là an ổn, hy vọng một lát nữa ngài còn có thể vẫn vững như bàn thạch như vậy nha. 

“Trận thứ nhất bắt đầu tỷ thí! “ theo trọng tài ra lệnh một tiếng.

Sắc mặt Lan Nặc trầm xuống, có khung có dạng đứng trung bình tấn: “Ra tay đi! “

Ra tay? Ra tay cái gì mà ra tay? “Tôi... Chịu thua.” Mặt Dao Dao không biến sắc cúi đầu, lại một lần nữa nhìn về Băng Dạ phía ngồi trên ghế. 

Lạ thay, cô cho rằng mình đầu hàng, trên gương mặt của Băng Dạ bất kể thế nào cũng phản ứng, ai ngờ đâu hắn vẫn giữ gương mặt nguyên vẹn ngồi ở chỗ kia.

“Chịu thua? Tiểu nha đầu, ngươi đùa giỡn cái trò gì vậy?” Lan Nặc không hiểu chất vấn.

À, bị một tiểu nha đầu gọi tiểu nha đầu, thật đúng là kỳ quái. “Lan Nặc điện hạ, tôi... tôi thực sự không biết bất cứ chiêu thức gì cả.” 

“Gạt người!” dứt lời, Lan Nặc xinh đẹp đá bay vòng, nhấc chân hướng đến Dao Dao đạp tới.

Cô vốn muốn né tránh, thế nhưng tốc độ của Lan Nặc quá nhanh, bất thiên bất chính lấy ngực nghênh đón cú đá bay này.

“Ầm” một tiếng, Dao Dao nặng nề té xuống đất. 

Rõ ràng Lan Nặc còn nhỏ nhắn xinh xắn hơn so với cô, sao sức lực lại mạnh dữ vậy?!

Cố hết sức từ dưới đất bò dậy.

Mắt trông thấy Lan Nặc lại một lần nữa xông về phía mình. Hai tay cô bảo vệ đầu: “A...” kêu lên một tiếng sợ hãi. 

“Thực sự cái gì ngươi cũng không biết sao?”

Dao Dao dò xét tính buông hai tay bảo vệ đầu xuống, trước mắt là vẻ mặt khinh bỉ của Lan Nặc, cô vội vàng khẳng định gật đầu: “Dạ, dạ, tôi thực sự... thực sự cái gì cũng không biết.”

“Cắt. Thì ra ngươi thật sự chỉ lớn lên giống cô ta mà thôi, ngươi so với cô ta quả thực kém quá xa.” 

“Cô ta”

Chỉ điểm này về “cô ta” đúng là cô gái kia mà Băng Dạ nhớ đến đó sao!? Thì ra cô gái kia còn biết công phu? Xem ra mình thật không phải là “cô gái kia” rồi.

Trận thứ nhất kết thúc như vậy, Dao Dao xuống lôi đài, đi nhanh đến rồi Băng Dạ trước mặt: “Tướng quân, tôi thua.” 

“Ừ.”

Trông thấy mặt trước sau như một của Băng Dạ, cô hơi nắm chặt tay lại: “Ngài không muốn nói gì sao?”

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play