Khuôn mặt với con mắt sắc lạnh từ từ quay sang nhìn vào cô: “Nói cái gì chứ?”

“Trước trận đấu tôi đã nói với anh rằng tôi nhất định sẽ không làm được nhưng anh không có chút phản ứng nào, chẳng lẽ là muốn kiểm tra trình độ của tôi sao?” Nếu ngay từ đầu, cô cho rằng Băng Dạ nhận lời thi đấu chỉ đơn giản vì không muốn làm hộ vệ của Lan Nặc, thì bây giờ cô mới phát hiện ra Băng Dạ đều đã có tính toán hết. “Tôi nói thật cho anh biết, lúc trước ở trên xe, những gì tôi nói đều là sự thật, tôi thực sự không biết làm gì hết. Anh không cần phải kiểm tra cũng biết tôi không phải người anh cần tìm rồi.”

“Nếu như vậy thì ngươi chẳng hề có chút giá trị nào cả.” 

Khi Băng Dạ nói xong, Dao Dao bỗng thấy trong mắt hắn ta hiện lên đầy màu quỷ kế.

Rốt cuộc hắn có ý gì?

Chẳng lẽ ngay từ đầu hắn ở lại phủ chỉ vì muốn xem xem cô gái kia có phải người mình cần tìm không, chứ không phải vì cảm thấy cô gái ấy rất giống mình nên đã tìm lại được một vài kí ức, mới tạm thời giữ lại bên mình? 

“Băng Dạ tướng quân, tôi hy vọng là mình đã lý giải sai hàm ý trong câu nói vừa rồi của anh. Nên biết, tôi là người Nhật Bản, chứ không phải con dân của Á Tư Lan Quốc, anh không có quyền xử lý tôi.”

“Dùng một trăm thùng hỏa dược để đổi lấy mạng của ngươi, chắc chắn đất nước của ngươi sẽ đồng ý.”

Rốt cuộc thì Băng Dạ này là người như thế nào đây? Cô và hắn rõ ràng không thù không oán, chẳng qua chỉ vì không phải người phụ nữ hắn đang tìm kiếm, nên hắn mới tỏ ra độc ác như vậy? 

Đúng vậy, cô thừa nhận rằng giá trị tính mạng mình không bằng một trăm thùng hỏa dược. Nói cho cùng, dù bản thân mình ở quốc gia nào thì cũng là tầng lớp tận cùng của xã hội, có ai sẽ thật lòng đi bảo vệ tính mạng cho mình đâu chứ?

Cô thật lòng muốn nói với Băng Dạ, chẳng cần đến một trăm thùng, năm mươi thùng chắc cũng đủ rồi.

“Lan Nặc điện hạ, hiệp thứ hai người muốn đấu gì?” 

“Hừm… để ta nghĩ lại xem. Hay là so tài bố cục quân sự là được.”

“Rõ.” Nhận được lệnh, một bên binh sĩ nhanh chóng vẫy tay: “Nhanh chóng chuẩn bị bản đồ địa hình mô phỏng.”

Người trong đại quân lại bắt đầu cuống quýt cả lên. Chỉ trong chốc lát, hai cái bản đồ địa hình đã được bắt chước xuất hiện trong đại quán. 

“Trận thứ hai, bố cục quân sự, bắt đầu!” Cùng với hiệu lệnh, Lan Nặc vội vã trở về trước bản đồ.

Dao Dao sững người đứng im một chỗ. Thi đấu? Có gì đáng để thi đấu chứ? Rõ ràng là cô không biết gì về chuyện này, hơn nữa thắng hay thua cũng đâu có khác gì nhau.

“Tiểu thư, trận đấu bắt đầu rồi.” Trọng tài mỉm cười nhìn Dao Dao. 

Cô gục đầu xuống, đang định bước chân đi.

Băng Dạ ở bên cạnh cô đột ngột lạnh lùng lên tiếng: “Dựa theo tình hình của ván cờ thứ tư tối hôm qua.”

Ván cờ thứ tư hôm qua sao? 

Vẫn còn nhớ hôm qua Băng Dạ chọn quân trắng, nói cách khác là dựa vào thế trận của quân trắng hôm qua sao?

Cô cố gắng nhớ lại nội dung ván cớ ngày hôm qua, bàn tay cứ thế đi theo thế trận, mô hình ấy mà sắp đặt.

Trong vòng nửa giờ đồng hồ, Dao Dao và Lan Nặc coi như cùng lúc hoàn thành xong. 

“Băng Dạ tướng quân, mời.” Trong số những người ở đây, còn có ai hiểu rõ về quân sự hơn Băng Dạ chứ. Vì thế người quyết định ắt hẳn sẽ là anh ta.

Băng Dạ lạnh lùng ngồi tại chỗ không hề nhúc nhích. Anh đưa con mắt nhìn về phía mô hình của hai cô gái vừa sắp xếp. Chưa đến mười giây, anh đưa tay về phía Dao Dao và nói: “Cô ta thắng rồi.”

Lan Nặc ngẩng lên, tức giận nói: “Băng Dạ làm trọng tài ắt sẽ thiên vị người nhà rồi, ta không phục.” 

“Vậy thì ngươi quyết định đi.” Băng Dạ nhường quyền quyết định cho Lan Nặc.

“Ta quyết định thì ta quyết định.” Cô ta hùng hổ tiến về phía Dao Dao, đẩy cô ấy ra và quan sát mô hình.

Hai phút sau, cô ta hạ giọng: “Tôi thua rồi…” 

Binh sĩ xung quanh đều nhìn thế trận của Dao Dao trầm trồ khen ngợi: “Thật là lợi hại.”

“Thật tuyệt vời. Đúng là trực tiếp tấn công đại bản doanh.”

“Đúng thế.” 

Nghe những lời khen ngợi từ bốn phía xung quanh, mặt không biểu hiện gì Dao Dao quay sang phía Băng Dạ. Thế trận này rõ ràng là làm theo ván cờ ngày hôm qua, ai lợi hại, tự trong lòng cô biết rõ.

Chẳng trách, nhiều kì tài quân sự đều thích chơi cờ vây. Cờ vây chủ yếu nói đến cách bày binh bố trận. Cũng từ ván cờ đó mà nhìn ra mưu lược của người chơi.

Không cần phải nói Băng Dạ chính là một kỳ tài quân sự! 

Dĩ nhiên, từ đó có thể thấy Băng Dạ rất muốn thắng trận đấu này, nếu không một người kiệm lời như hắn cũng không thể nhắc nhở cô như vừa rồi.

Nhưng…

Nếu như theo suy đoán của Băng Dạ, Lan Nặc Nặc ở trận thứ ba sẽ lựa chọn thuật bắn súng. Vậy thì mình thua chắc rồi. 

“Lan Nặc điện hạ, trận thứ ba sẽ thi gì vậy ạ?”

Sự thật bại của trận thứ hai khiến cô không vui. Khoanh tay trước ngực, cô đưa mắt về phía Dao Dao nói: “Ta muốn thi thuật bắn súng. Ta không tin con tiểu nha đầu đó lại bắn súng giỏi hơn ta.”

“Đúng vậy điện hạ. Thuật bắn súng của người trong hoàng tộc chính là có một không hai.” Bọn binh lính hả hê vỗ mông ngựa tán dương. 

Dao Dao đứng một phía bình tĩnh quan sát mọi thứ. Thuật bắn súng của cô ta lợi hại như vậy, còn mình thì chẳng có chút hiểu biết nào.

Thật kì lạ, Băng Dạ đúng là dự đoán như thần. Nhưng tại sao không nghĩ cách làm thay đổi nội dung thi đấu chứ?

Rất nhanh, bên trong đại quán đã được sửa thành thao trường bắn. 

Lần này là Lan Nặc thi trước. “Pằng…pằng…pằng” liền mười phát súng đều trúng vào chính giữa. “Ôi thật là thoải mái.”

“Điện hạ thật lợi hại.”

“Điện hạ giỏi quá.” Binh sĩ bên ngoài không ngừng hét lên. 

“Tiểu thư, đến lượt cô rồi.” Trọng tài nhìn Dao Dao và nói.

Cô đưa con mắt lo lắng nhìn Băng Dạ. Đây không phải là trận đấu cuối cùng rồi sao? Chẳng phải anh ấy muốn thua sao? Tại sao vẫn ngồi như trời trồng vậy?

“Hãy nhớ những gì ta nói trên xe.” Cuối cùng anh ấy cũng chịu mở miệng. 

Dao Dao trong phút chốc bỗng nhớ ra.

“Nếu như cô thua, ta nhất định sẽ xử lý cô.”

Nhưng vấn đề là cô làm sao để thắng được chứ? 

Căng đầu bước đến phía trước bia đạn, cô chậm rãi cầm lên khẩu súng nhỏ.

Nhưng mãi sau cô vẫn không giơ nổi nó lên.

“Này, nhanh lên một chút đi!” Lan Nặc đứng một bên không kiên nhẫn chờ được thúc giục. 

Cô nhíu mày nhìn về phía Băng Dạ. Nếu như lần này thua cuộc, rốt cuộc anh ấy sẽ làm gì đây?

Ngoại trừ thua, Dao Dao cũng không còn nghĩ được gì hơn nữa.

Cô nắm chặt khẩu súng. Haiz, chết thì chết vậy. Trong lúc cô chuẩn bị bắt đầu… 

“Tay không được run, nắm chắc khẩu súng, nhắm chuẩn mục tiêu, quyết đoán ấn cò súng, không được do dự. Hiểu chưa?”

Tiếng của Băng Dạ từ sau lưng truyền tới. Cả người cô vốn đã run nay càng thêm run.

Người cô như đông cứng lại, quay mặt về phía sau thì bắt gặp ánh mắt hổ phách sắc lạnh… 

Trong đầu cô không khỏi nhớ về những âm thanh phát ra từ địa ngục ấy.

“Lan Đóa điện hạ, bắn súng chính là như thế này. Quyết đoán bấm cò, một phát trúng địch, không cho địch có bất kì cơ hội phản ứng nào.”

Chương 429-2: Nữ vương á tư lan quốc (2)

Tại sao? Tại sao giọng nói của Băng Dạ lúc này lại giống như một thứ âm thanh trong tiềm thức?

Không. Không giống nhau.

Âm thanh trong trí nhớ của cô vô cùng lạnh lùng, còn của Băng Dạ lại không hề đáng sợ đến thế. 

Bọn họ không phải cùng một người! Không phải! Nhất định không phải!

Cô đột nhiên quay người lại, bàn tay dường như không còn nghe theo chính mình nữa, cô thuần thục đưa súng lên, để tay vào cò súng..

“Pằng…” một phát đạn đã trúng vào chính giữa. 

“Pằng… pằng… pằng.” Cả mười lần bắn đều vào giữa trung tâm.

Tất cả binh sĩ xung quanh đều vô cùng ngạc nhiên, ngay cả Lan Đóa cũng vì thế mà há hốc mồm.

“Không. Không phải ta. Ta không biết dùng súng.” Đôi mắt cô sáng bừng lên, trong kí ức bỗng ùa về hình ảnh của hôm cùng Long Diệp bị tập kích. 

Lần đó…

Người kia…

Cô đã giết chết người ấy. Chính cô! 

Chẳng phải anh Long Diệp đã nói người đó không bị giết sao? Anh ấy đã nói dối. Chính mình giết hại người đó.

Tại sao chứ? Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô dùng súng, sao có thể thành thục đến như vậy? Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?

Dao Dao đau đớn vứt bỏ khẩu súng trên tay, cô ôm đầu, trong giây phút ấy… 

Trước mắt cô trời đất bỗng tối sầm lại. Cô ngất lăn ra đất.

“Tiểu thư, tiểu thư.” Binh sĩ xung quanh thấy cảnh tượng đó, vội vàng chạy lại.

Băng Dạ lạnh lùng ngăn bọn họ lại. Cúi đầu xuống, đưa mắt nhìn Dao Dao đang nằm trên mặt đất một cách thờ ơ. 

“Này, Băng Dạ, chúng ta đang thi đấu mà, cô ta ngất như vậy thì phải làm sao?” Lan Nặc bực tức đi đến phía Băng Dạ.

Băng Dạ cúi người, bế Dao Dao lên: “Lan Nặc, người thua rồi.”

“Băng Dạ, người điên rồi sao? Ta thua ở điểm nào chứ? Rõ ràng là…” Nói đến đây, cô đưa mắt nhìn về phía bia chắn.. 

Đúng vậy. Cô thua rồi. Dao Dao đã bắn rất chuẩn xác, mười lần đều trực thấu hồng tâm.

Nhìn bóng Dao Dao xa dần, Lan Nặc nhăn mày nghĩ: “Nữ nhi kia rốt cuộc là ai? Có những lúc không phải là cô ta, có những lúc lại rất giống phong cách của cô ấy. Đều vô cùng bá đạo. Không để cho người khác không có cơ hội thắng.”

“Pằng pằng pằng…” Tiếng súng từ đâu truyền tới, Dao Dao đau đớn đưa tay bịt tai lại. Cô hét lên. Cho đến khi mở mắt ra mới biết tất cả chỉ là mơ. 

Cô thở hổn hển, mồ hôi đầy trên trán và ướt hết cả quần áo của cô.

“Tiểu thư, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.”

Đôi mắt hoảng loạn của cô nhìn vào bên binh sĩ đang đứng ở đầu giường: “Không phải ta vừa thi đấu với Lan Nặc điện hạ sao? Có chuyện gì vậy?” 

“Cô đang thi đấu thì ngất xỉu. Là tướng quân đưa cô về đây.”

“Ồ ra vậy.” Cô ngồi dậy, nhìn vào bộ quần áo ướt vì mồ hôi, cô hỏi: “Xin hỏi nhà tắm ở đâu vậy?”

“Để tôi dẫn cô đi.” 

Phía sau phủ tướng quân có một cái hồ nhỏ được vây quanh bởi dây trường xuân. Tuy rằng không được to lắm, nhưng nước suối trong xanh còn tỏa ra nhiệt khí, vô cùng thư giãn.

Dao Dao cởi bỏ quần áo trên người, chậm rãi xuống hồ.

Vừa xuống nước, cô thở phào. 

Chỉ mong có thể rời khỏi nơi đây, không bao giờ muốn quay lại vùng đất này một lần nào nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, mới ở đây được hai ngày mà có cảm giác như là hai năm vậy.

Tại sao chính phủ Nhật Bản không cho người đến đón cô chứ? Rõ ràng từ Nhật Bản đến đây nhiều nhất cũng chỉ mất sáu bảy tiếng thôi sao? 

Đột nhiên bên ngoài có tiếng mở cửa.

Khuôn mặt cô trở nên lo lắng? Là ai vậy? Phải chăng là người của phủ tướng quân? Phủ tướng quân không có con gái, chắc chắn là một người đàn anh.

Cô định nhảy lên bờ mặc quần áo vào, nhưng tiếng bước chân đã quá gần, cô đành phải ngâm mình trong dòng nước. 

Nghe thấy có người trong nước, người đàn ông ấy cũng nhảy xuống hồ.

Dao Dao giật mình, cô nhắm mắt lại, lao vội vã về phía bờ hồ.

Cũng may cái hồ nước này còn rộng, không thì cô xấu hổ chết mất. 

Cảm thấy người đàn anh này đã rời khỏi bờ hồ, cô nhân cơ hội ấy mặc quần áo.

Ai ngờ…

“Ai?” Âm thanh lạnh lùng phát ra. 

Dao Dao một lần nữa lại phải giấu mình xuống nước. Lúc này, nếu như lên bờ hồ thì thà ẩn náu dưới nước. Có sương khói bên trên còn hơn là không mặc gì đứng trên đó cho hắn nhìn thấy.

A.. sao lại trùng hợp như vậy? Người đến tắm là Băng Dạ.

Cô thực sự không thể quên được âm thanh này. Chỉ có một từ thôi cũng đủ chứng minh đó là Băng Dạ. 

Nhưng phải làm sao đây. Cô chưa học nín thở. Ở dưới nước như vậy cũng không được bao lâu.

Trong lúc Dao Dao đang gặp khó khăn, một bàn tay lớn kéo cô từ dưới nước lên.

“Là cô?” 

Đối diện với khuôn mặt lạnh lùng cùng với cảnh tượng một nửa cơ thể ở dưới nước, cô cảm thấy chóng mặt.

“À.. ừ… chính là ta. Quả nhiên là tướng quân. Tướng quân đúng là tướng quân. Cơ thể sáu múi cuồn cuộn. Thật lợi hại.”

Đợi đã. Không phải cô đang nhận xét về thân hình của một người đàn ông chứ: “A.” Một tiếng kêu sợ hãi phát ra. 

“Kêu gì mà kêu?” Băng Dạ đưa tay kéo lấy Dao Dao

“Hỏi thừa. Chẳng lẽ không kêu sao?”

Nửa người cô đã lộ trên mặt nước. Cô đưa tay che trước ngực: “Tướng… tướng quân, tôi tới đây để tắm.” 

“Thì sao?”

“Tôi không biết là anh sẽ đến đây. Xin hãy bỏ tôi ra.”

Nghe được câu đó, Băng Dạ từ từ bỏ tay ra. 

“Tướng quân, ta tắm xong rồi.”

“Sau đó?” Hắn đang cố ý giả vờ không hiểu sao? “Tôi phải đi rồi.”

“Ừ.” Hắn lạnh lùng đáp. 

Nhưng vấn đề là…

Nếu như Băng Dạ không rời đi trước, hoặc không quay người thì cô làm sao lên bờ được.

Không khí trở nên ngại ngùng. Cô đưa mắt nhìn Băng Dạ, hy vọng hắn ta có thể hiểu được ý nghĩ của mình. 

Nào ngờ, Băng Dạ lấy tấm khăn tắm che người lại rồi bước lên.

Cô thực sự không hiểu? Chẳng phải bên cạnh vẫn còn một người con gái đang trần truồng chưa đi hay sao? Sao hắn có thể cứ như thế mà tắm.

Không phải anh ta có thói sạch sẽ hay sao? Nó đâu mất rồi? 

“Tướng quân, ngài đứng ở đây, tôi cũng không thể lên được. Ngài nhìn xem…”

Chương 429-3: Nữ vương á tư lan quốc (3)

“Ở Nhật Bản có rất nhiều suối như thế này, chẳng lẽ ngươi không quen sao?”

Dao Dao trước nay chưa từng đi qua chỗ đó.

“Chúng ta… trước đây, chẳng phải luôn như thế này sao?” Băng Dạ đưa mắt nhìn về phía Dao Dao. 

Dao Dao toàn thân sững lại, có phải Băng Dạ đang thử cô không? “Tướng quân, cô gái đó của ngài, lúc đó vẫn là một cô gái trẻ chứ?”

“Có gì khác sao?”

Nói rồi, Băng Dạ kéo Dao Dao về phía mình. 

Dao Dao muốn dứt tay hắn ra. Ai ngờ Băng Dạ lại nói: “Xem ra cũng không có gì thay đổi.” Ánh mắt hổ phách nhìn cô cũng dần dần tan biến.

Cô biết rằng hắn ta lại đang tìm kiếm người con gái đó trên cơ thể của cô. “Tướng quân, ta nói rồi, ta không phải cô ấy.”

Cả người Băng Dạ cứng đơ, nhưng tay vẫn không hề có ý muốn buông ra. 

Con ngươi ấy nhìn cô hồi lâu rồi nói: “Cô không có được khí phách của cô ấy, cũng không có sự tàn nhẫn của cô ấy. Tuy lúc đó cô ấy còn là một cô gái trẻ, nhưng cũng luôn toát ra phong thái vương giả. Thế nhưng…” Đột nhiên ngừng lại: “Cô thông minh giống cô ấy, nhanh trí. Cô luôn nghĩ rằng giả vờ thua là có thể dừng việc huấn luyện. Ha, sao ta lại không nhìn ra chứ?” Trong lúc đó, đôi môi của hắn cũng chợt nở nụ cười.

Cả người cô ngây ra.

Cuối cùng hắn cũng đã cười rồi, hơn nữa lại là nụ cười vô cùng tươi tắn. 

“Tướng quân, cô ấy… là ai?”

Dao Dao bất giác mở miệng hỏi.

Băng Dạ đột nhiên thở dài, không nói lời nào, buông tay cô ra, dựa người vào thành hồ. 

Một lúc sau, hắn đưa tay lên ngực nói: “Cô ấy là cả mạng sống của tôi.”

Trong giây phút ấy, Dao Dao cảm thấy người đàn anh này như đã trở về là chính mình không còn lạnh lùng đáng sợ nữa. Có lẽ sự ấm áp của hắn đã biến mất cùng với sự ra đi của cô gái kia rồi.”

Hắn và cô ta rốt cuộc có quan hệ gì mà để một người đàn anh như hắn ta lại lấy tính mạng của mình ra để miêu tả sự quan trọng của cô gái đó chứ. 

“Ở lại đi.”

Dao Dao ngẩn người quay lại hỏi: “ Gì chứ?”

“Cha mẹ cô chẳng phải đã đi thiên quốc rồi sao? Vậy thì cô ở nước mình cũng chẳng còn gì lưu luyến nữa rồi. Ở lại bên cạnh tôi đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô.” Băng Dạ nhẹ nhàng nói. 

“Tướng quân, cha tôi đã không còn ở đó nữa, nhưng tôi vẫn còn có chồng mình ở đó, còn có một mối thù cần phải báo. Nhưng…”

Cho dù không vì Phong Thần Dật, không vì Ngự Ngạo Thiên, cô cũng sẽ không ở lại đây, không ở bên người đàn anh vô tình này. Không chừng một ngày cô sẽ bị hắn xử lý ra sao.

“Như vậy thì bỏ đi…” Băng Dạ quay người bước đi. 

Dao Dao giật mình, hôm nay chẳng phải một cơ hội tốt sao? Khó khăn lắm mới làm cho hắn cười, hơn nữa tính tình lại ôn hòa như vậy, không khi nào có được cơ hội tuyệt như vậy đâu: “Tướng quân.”

“Gì vậy?” Gương mặt lạnh tanh của hắn quay lại nhìn Dao Dao.

“Ở trận đấu vừa rồi, tôi đã thắng rồi sao?” 

“Ừ, thắng rồi.”

“Wow. Tuyệt vời, chính là trời giúp ta. Vậy là ngài không cần làm cận vệ cho Lan Nặc bệ hạ rồi.”

“Ừ.” 

Chỉ “ừ” thôi sao? Hắn ta không thể khen cô lấy một lời hoặc nói tiếng cảm ơn sao? Thật ra thì chiến công của ngày hôm nay, công lao cũng là của Băng Dạ. “Tướng quân, tôi có chuyện này muốn nhờ ngài giúp.”

“Chuyện gì?”

“Chuyện là thế này. Tôi có một người bạn, cậu ta gặp nạn ở bờ biển Á Tư Lan Quốc ngài có thể cho người đến cứu hộ được không? Đương nhiên, hoặc là để tôi báo tin cho chính phủ Nhật Bản đến cứu cậu ta cũng được.” Đúng vậy, chỉ cần gọi điện cho chính phủ Nhật bản, với thân phận của Ngự Ngạo Thiên, chắc hẳn cả thế giới sẽ tìm ra. 

“Bạn của cô?” Tướng quân quay người: “Là đàn anh sao?”

“Đúng vậy.”

“Ngự Ngạo Thiên.” 

“Đúng thế, đúng thế.” Dao Dao bất ngờ nhận ra khi nói “bạn của cô” hắn đã dùng tiếng Trung Quốc để nói.

Xong… xong đời rồi.

Nhìn cặp mắt của Băng Dạ dần dần trĩu xuống, Dao Dao lo lắng lùi lai phía sau. 

“Lạc Dao Dao, vợ của Phong Thần Dật, con trai thứ hai của tập đoàn Phong Thị Trung Quốc đã tử nạn khi đi chiếc phi cơ Bartholomew.”

Nghe Băng Dạ dùng tiếng phổ thông lưu loát kể lại, cô biết chắc người đàn anh này đã biết hết mọi chuyện. Thậm chí, ngay từ đầu hắn đã biết rồi.

Một người đàn anh thật nguy hiểm. 

“Cô đã lừa tôi.” Hắn tức giận nắm chặt tay Dao Dao. Sự lạnh lùng trên người tỏa ra như muốn làm cả dòng suối ấm này đóng băng lại.

“Chẳng phải ngài cũng lừa ta sao?” Cô đáp lại.

Băng Dạ dần dần buông lỏng tay. 

“Ha ha ha…” Dao Dao cười đau khổ. “Anh nói đã thông báo cho chính phủ Nhật Bản đến đón ta, nhưng đến giờ họ vẫn chưa đến. Căn bản là anh vẫn chưa nói, đúng không?” Băng Dạ có thể nói rõ ràng tình cảnh của mình, cũng có thể thấy chính phủ Trung Quốc đã nhận được tin tức từ Á Tư Lan Quốc. Từ lần đầu gặp đã biết hắn ta là ai.

“Tôi không hề thông báo cho chính phủ Nhật Bản, vì tôi ghét người Trung Quốc. Bây giờ… tôi có thể nhắc lại một lần nữa câu hỏi lần đầu mà chúng ta gặp nhau.”

“Không cần nhắc lại nữa. Tôi dám khẳng định mình sinh ra ở Trung Quốc.” Dao Dao trả lời một cách chắc chắn. 

“Được lắm.” Băng Dạ buông tay cô ra, tiến về phía bờ hồ: “ Người đâu!” Nghe thấy vậy, Dao Dao bất chấp người đang không mặc gì, lao nhanh lên mặc quần áo.

“Tướng quân.” Khi cô vừa mặc xong quần áo, binh lính đã kéo vào.

Dao Dao vô cùng ngạc nhiên, hai tay bị binh sĩ bẻ ra sau lưng. “Bắt cô ấy lại cho ta. Tuyên bố với cả nước rằng cô ta sẽ bị xử tử hình.” 

Băng Dạ định làm vậy thật sao? Rõ ràng đã biết mình là ai rồi, vẫn còn dám làm chuyện này? “Băng Dạ, anh có quyền gì mà xử ta? Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng.”

“Đúng vậy. Với địa vị của Phong gia ở Trung Quốc, cùng với tình hình hiện tại của ngươi ở đất nước này, ta giết cô coi như chuốc lấy phiền toái. Nhưng, cô chỉ là một tên gián điệp quốc tế có ý đồ mưu sát ta, ta không biết cô tên gì, là ai hết.”

Hay lắm, chính là thủ đoạn vô biên. Băng Dạ định tiền trảm hậu tấu. Giả vờ không biết mình là ai, chờ giết xong rồi mới biết mình đã nhầm. Với tầm ảnh hưởng của hắn ở đất nước này, ai có thể làm gì được hắn chứ. 

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play