Thật là âm hiểm!

Băng Dạ, Băng hồ ly này quả thực quá âm hiểm! “Băng Dạ, tôi không thù không oán với ngươi, tại sao ngươi muốn như vậy?!”

“Bởi vì cô lớn lên giống “cô ấy”, tôi không cho phép trên thế giới này còn có một người cùng giống như “cô ấy” vẫn còn người sống!” ngôn ngữ âm lãnh nói ra, bọn lính giam giữ lấy Dao Dao rời khỏi cái này bị sương mù xung quanh bể tắm. 

Cô không thể nào hiểu được Băng Dạ được ăn cả ngã về không, chỉ cảm thấy lý do này của hắn nói quá vô lý. Xem ra...

Người đàn ông này quả nhiên không có linh hồn lại không hề có tình cảm.

Cũng bởi vì cô giống như “cô ấy”, nên không thể sống trên thế giới này rồi sao? À, vô tình mà... lý do buồn cười biết bao nhiêu… 

Hai ngày sau.

Từ khi Dao Dao bị Băng Dạ giam giữ đến trong phòng giam đã qua hai ngày, hắn ban bố tin tức đến toàn quốc xử quyết “gián điệp quốc tế”, nhưng mà thời gian chỉ định xử quyết vào ngày hôm nay.

Ngẫm lại, một lần máy bay gặp nạn thật đúng là đã xảy ra nhiều lắm, quá nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi; cũng biết nhiều lắm, rất nhiều bí mật không muốn ai biết. Với cô đời người có chút cơn sóng dữ vốn là lần thứ hai dấy lên tình cảnh nguy nan. 

Nằm ở trong sương mù bí mật này, Dao Dao thực sự không muốn lại đi miệt mài theo đuổi cái gì. Cô lại càng nhớ hòn đảo biệt lập kia nhiều hơn từng ly từng tí một.

Nơi đó phong tục, tập tục của người dân đều giống như khiến người ta mải mê. Mà ở nơi đó Ngự Ngạo Thiên, cũng giống như người trở lại nguyên trạng.

Ai... 

Thật đúng là một chuyến lộ trình gặp nạn khó tin làm sao. Chỉ là... mục đích cuối cùng ở tại Á Tư Lan Quốc bị xử bắn, tin chắc không ai sẽ suy đoán được đến kết cục này.

Cuộn mình ngồi phòng giam trong góc phòng, Dao Dao vùi đầu sâu vào trên đầu gối.

“Tiểu nha đầu, nhanh lên trước khi chết ăn nhiều một chút đi. Một lát nữa cô bị xử bắn rồi, ít ra trước khi chết cũng có thể làm con quỷ no rồi.” lúc này, trưởng ngục đem mở cửa nhà lao ra. 

Một bữa ăn cầm trong tay binh cúi đầu đi vào, đem bữa ăn đặt ở trước mặt cô.

“Cảm ơn.” Bất lực nói ra hai chữ, cô trầm ngâm ngẩn ngơ.

Lúc này, binh sĩ cầm lấy cái muỗng trên đĩa thức ăn múc một muỗng cơm nước đưa đến bên miệng của cô. 

“Cảm ơn.” vẫn là một câu cảm ơn.

Có thể người binh lính kia chậm chạp không đưa muỗng đến mép cô.

Haiz... 

Người binh sĩ này cũng quá nhiệt tình đi!? Còn phụ trách cho ăn cơm sao? Lòng tràn đầy phiền não Dao Dao bất đắc dĩ ngẩng đầu: “Cảm ơn... “ khi thấy trước mắt khuôn mặt kia quen thuộc, cô lập tức lộ ra một nụ cười kích động: “Ngự...”

“Suỵt” Ngự Ngạo Thiên tùy tiện cười kỳ quái, chậm rãi đem muỗng cầm trong tay đưa đến bên môi của cô: “Cái miệng này ăn trước đi đã.”

Hắn làm sao... Làm sao... 

Dao Dao khó tin đánh giá hắn, Ngự Ngạo Thiên bây giờ đang mưu kế mặc quân phục của Á Tư Lan Quốc, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người đầy tà khí này chính là người đàn ông mặc quân phục, dáng vẻ không kém chút nào so với Băng Dạ. Có thể là hai người đàn ông này trời sinh thân cao sở trí đây mà, đều có thể lấy sinh lực quân phục này toát ra vẻ đẹp trai.

Nhưng...

Tại sao Ngự Ngạo Thiên lại xuất hiện ở cái này? Làm thế nào hắn được cứu? Làm sao hắn biết mình bị giam giữ ở phòng giam vậy? 

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác theo nhau mà tới, Dao Dao rất rõ hiện tại cũng không phải là lúc trả lời những câu đố này, cô há mồm ra “to” đi ngậm cái muỗng đầy thức ăn ăn sạch.

Ngự Ngạo Thiên hài lòng cười, lại múc một muỗng thức ăn khác đút cho cô.

Hết muỗng này đến muỗng khác, rất nhanh một mâm thức ăn đã bị Dao Dao ăn sạch hết thảy, cô tựa như hồn nhiên không cảm thấy khó chịu hay không được tự nhiên khi để Ngự Ngạo Thiên đút cho ăn, ngược lại toàn bộ tiến trình đều mang theo một nụ cười thản nhiên. 

“Ây da, ngục giam Á Tư Lan Quốc thực sự keo kiệt mà, em không có nói cho bọn nó biết, một mình em có thể ăn phần thức ăn cho năm người sao?”

“Ai lại đi nói những thứ này đâu chứ?” hai ngày cô phiền muộn đều nhanh chóng tan biến rồi, cô cũng không tin, Ngự Ngạo Thiên bị xử bắn trước còn có tâm tình muốn ăn với người ta, sống mà không biết mệt mỏi à!?

“Ha ha.” Ngự Ngạo Thiên cưng chìu vuốt xuôi chóp mũi của cô, xoay người nhìn về phía trưởng ngục: “Tôi muốn mang cô ấy đi chấp hành xử bắn.” 

“Hả? Chỉ một mình ngươi sao?”

“Đúng vậy!” Ngự Ngạo Thiên từ trong túi móc ra xử bắn, giao cho người trưởng ngục kia. Một mình hắn đây làm việc với mười mấy lực lượng hùng mạnh chỉ giành được hành quyết thôi sao.

“Được rồi, mang cô ta đi thôi.” trưởng ngục mở ra cửa phòng giam. 

Ngự Ngạo Thiên quay đầu cười, con mắt trái Dao Dao chen lấn va đập vào nhau, dáng vẻ biệt dạng mê người.

Cô giả vờ nặng nề đứng lên, đi theo phía sau Ngự Ngạo Thiên đi ra khỏi phòng giam.

Dọc theo đường đi, dự tính không ngờ thuận lợi như vậy, nhìn thấy tất cả binh lính của bọn họ đều rất sung sướng mở ra từng đường chốt chặn vững chắc. 

Chỉ không lâu sau đó bọn họ đã đi tới một chốt chặn cuối cùng ngay trước mắt.

“Két”

Cửa sắt vừa dày vừa nặng kéo hướng về phía trước, phía trước chính là lối ra ngục giam. Mắt thấy ánh sáng sắp tới, sắc mặt Dao Dao nghiêm túc lại dừng bước. 

“Sao vậy, bảo bối?” Ngự Ngạo Thiên cười tà quay đầu lại.

Cô hơi nhíu mày: “Anh... không cảm thấy quá thuận lợi sao?” xử bắn chắc là hành vi phạm tội rất nghiêm trọng đấy!? Làm sao có thể sẽ để cho có mỗi một sĩ binh mang đi bị xử bắn người được?

Quay đầu lại, nhìn đứng ở từng cánh cửa sắt cạnh những binh lính kia, bọn họ cho đi cũng quá dễ dàng chút ít. 

“Ha ha, thuận lợi vẫn không được sao?” Ngự Ngạo Thiên cười kỳ lạ, ngay thời khắc quay lại đó, đáy mắt lại xẹt qua một tia âm lãnh sáng chói...

Nếu Ngự Ngạo Thiên cũng cảm thấy không có việc gì, khả năng này chỉ thực sự không có sao chứ. Dao Dao cũng bỏ đi nghi ngờ trong lòng, tiếp tục theo phía sau hắn hướng ngục giam đi ra ngoài.

Trong phút chốc, ánh sáng nhức mắt chiếu vào đôi mắt Dao Dao, đã ở ngục giam hai ngày ngây dại cô còn không còn cách nào thích ứng ánh mặt trời chói mắt bên ngoài. 

“Cuối cùng ngươi cũng đã hiện thân rồi.”

Chợt, một thanh âm âm lãnh từ chính diện truyền đến, Dao Dao rất nhanh vò vò hai mắt của mình, mới phát hiện...

Ngục giam bên ngoài, vây đầy binh sĩ. Mà Băng Dạ lạnh lùng ngồi ở trên một cái ghế, mặt không cảm xúc nhìn bọn họ. 

Cô cũng biết! Cũng biết tất cả vô cùng thuận lợi, cường quốc quân sự giống như Á Tư Lan Quốc này làm sao có thể gọi một sĩ binh mang phạm nhân tử hình tạm giam đi pháp trường được?

Làm sao bây giờ? Băng Dạ chán ghét người Trung Quốc như vậy, giống như Ngự Ngạo Thiên loại này thân kiêm trọng chức, Băng Dạ khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn đâu!?!

Thân thể bất an bắt đầu run rẩy, Dao Dao theo bản năng kéo góc áo lại Ngự Ngạo Thiên, vẻ mặt sợ hãi nhìn Băng Dạ ngồi cách đó không xa. 

“Ha ha, không có chuyện gì đâu.” Ngự Ngạo Thiên nở một nụ cười trấn an cô, đôi mắt sâu thẳm kia chậm rãi nhìn về phía Băng Dạ: “Ngươi gióng trống khua chiêng muốn dụ tôi đi ra như vậy, làm sao tôi lại có thể không hiện thân chứ?”

Dẫn... Ngự Ngạo Thiên hiện thân?!

Dao Dao nghe lời này, kinh ngạc nhìn về phía vẻ mặt cười kỳ quái của Ngự Ngạo Thiên, thì ra hắn vừa mới cũng nhận thấy được điểm thuận lợi này là điềm báo bất an rồi sao? Hắn sở dĩ không vạch trần chính là vì tự chui đầu vào lưới?! 

“Ba ngày trước, tôi nhận được tin tức, có người chứng kiến gặp lại ngươi hiện thân ở bên trong lãnh thổ Á Tư Lan Quốc, tôi phái một sư đoàn đi lục soát ngươi đều không tìm được, cũng chỉ có thể dùng chiêu này thôi.”

Dùng chiêu này?

Băng Dạ có ý rằng hắn sở dĩ biết đại trương kỳ cổ xử bắn mình như vậy chính là vì dẫn Ngự Ngạo Thiên hiện thân?! 

Lòng dạ người đàn ông này... thật không bại chút nào bởi Ngự Ngạo Thiên mà!

Ánh mắt sợ hãi nhìn hai người đàn ông chớp động đôi mắt, giờ khắc này, Dao Dao mơ hồ cảm thấy Ngự Ngạo Thiên gặp một kẻ cường địch

Chương 430-2: Anh cho tôi uống cái gì vậy? (2)

Lòng dạ thâm hiểm của Băng Dạ không đo được, sự thâm sâu của Ngự Ngạo Thiên không lường được, sự đụng độ của hai người đàn ông mưu trí vô hình chung dường như đã phóng thích ra muôn vàn tia lửa.

“Sỹ quan Băng Dạ, nói thẳng ra mục đích của anh đi.” Ngự Ngạo Thiên không kiêng dè đem đề tài câu chuyện kéo thẳng đến điểm mấu chốt.

Băng Dạ mặt không biểu tình, đứng thẳng người dậy, từ từ đi đến trước mặt hắn: “Rất đơn giản, tôi cần Ngự tổng đưa đến gặp một người!” 

“Một người?” Ngự Ngạo Thiên đưa mắt nhìn sang, khóe miệng chầm chậm khơi lên nụ cười gian tà: “Vậy là ai?”

“Tằng! Giai! Thụy!”

Ba chữ này, Băng Dạ như nhổ ra từng từ một. 

Qua thái độ của Băng Dạ lúc nhìn vào Ngự Ngạo Thiên nói ra ba chữ Tằng Giai Thụy, Dao Dao cơ hồ nghĩ ra, Băng Dạ và Phó Thủ tướng Tằng từng có xích mích sao?

“Gặp ông ta ư...” Ngự Ngạo Thiên giả bộ khó xử lắc đầu: “Thật không phải, sỹ quan Băng Dạ, việc này tôi không có cách nào giúp anh được, nhỡ đâu anh có thù hận gì với ông ấy, chẳng phải cũng sẽ làm liên lụy đến tôi hay sao?”

Gạt người! Ngự Ngạo Thiên gạt người, hắn rõ ràng muốn Tằng Giai Thụy chết, nếu như Băng Dạ thực sự sát hại Tằng Gia Thụy, Ngự Ngạo Thiên không phải sẽ sướng chết đi được sao? Hắn rõ ràng đang cố ý làm khó Băng Dạ, là vì muốn thăm dò mục đích Băng Dạ đi gặp Tằng Giai Thụy sao? 

Ôi, Ngự Ngạo Thiên thật là xảo quyệt. Không biết liệu... Băng Dạ gian giảo này giải quyết như thế nào đây?

Đúng lúc Dao Dao đang chờ xem kịch hay thì, ai ngờ...

Mắt Băng Dạ trầm xuống, hắn ta túm chặt lấy người Dao Dao, rất nhanh đem một viên thuốc nét vào trong miệng cô. 

“A!” Dao Dao đang định nhổ ra thì lại bị Băng Dạ ấn xuống. “Khụ... khụ...khụ khụ... Anh, anh cho tôi uống cái gì vậy?”

“Thuốc độc!” Lạnh lùng bật ra hai tiếng, hắn ta mặt không biểu tình nhìn sang phía Ngự Ngạo Thiên.

“Ồ.” Ngự Ngạo Thiên thấy vậy, nhún vai không quan tâm: “Sỹ quan Băng Dạ, anh dùng cách này để uy hiếp tôi cũng vô dụng thôi, cô ấy cũng chẳng phải vợ tôi. Hay anh gọi chồng cô tay đến mà đưa anh đi gặp Tằng Giai Thụy đi, chồng cô ấy rất có bản lĩnh đấy.” 

“Dựa vào thân phận Ngự tổng anh đưa tôi vào Quốc vụ viện mới là hợp lý nhất. Huống hồ...” Đôi mắt màu hổ phách chợt lóe lên: “Nếu như anh thực sự không quan tâm đến Dao Dao, vậy lúc tôi ra lệnh xử bắn cô ấy, tại sao còn qua đó cứu cô ấy làm gì?”

“!”

Băng Dạ nói đến đây, hai tay chậm rãi đưa ra sau lưng: “Một người vì cứu vợ của người khác mà không ngại việc bại lộ hành tung của bản thân, một người khác lại...” ánh mắt quét qua phía Dao Dao ngồi bên cạnh: “Vì để cứu Ngự tổng anh, không màng hiểm nguy ở lại lấy lòng tôi... Quan hệ giữa hai người... tôi không muốn suy đoán làm gì, hiện tại, tôi chỉ muốn có được lời đồng ý của Ngự tổng anh mà thôi!” 

Băng Dạ!

Hai tay Dao Dao nắm chặt thành nắm đấm, thì ra mục đích mà cô ở lại bên cạnh Băng Dạ suốt hai ngày anh, sớm đã bị hắn ta nhìn thấu rồi, lòng dạ người đàn ông này thực sự quá thâm sâu! Quả đúng là bản sao của Ngự Ngạo Thiên, chỉ có điều, tính cách hai người họ khác xa nhau.

“Không xong rồi bảo bối, gian tình của chúng ta bị người khác nhìn thấu rồi, bây giờ phải làm sao?” Ngự Ngạo Thiên vờ ra vẻ khó xử, nói. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dao Dao lập tức trở nên trắng bệch: “Đừng... đừng có nói bừa!”

“Ồ” Ngự Ngạo Thiên lại cười gian, sau khi con ngươi thâm thúy bắt gặp cặp mắt lạnh lùng của Băng Dạ, hắn gật đầu nhẹ: “Thành giao!”

Băng Dạ xoay người, bước nhanh đến trước mặt tên phó sỹ quan: “Báo cho thượng tá Tát Nhĩ, cho phép toàn bộ tàu Trung Quốc đang bị chặn đi qua!” 

“Tuân lệnh.”

Sau khi nghe thấy lời của Băng Dạ, Dao Dao rốt cục cũng hiểu được nguyên nhân vì sao Ngự Ngạo Thiên ba ngày trước lại đến Á Tư Lan Quốc, cho đến bây giờ vẫn chưa rời đi.

Nếu như, ba ngày trước rời đi thành công, hẳn là cô sớm đã được cứu rồi? 

Tên Băng Dạ này, hoàn toàn là diễn chiêu gậy ông đập lưng ông, cố ý giữ Ngự Ngạo Thiên ở lại Á Tư Lan Quốc, rồi dụ hắn xuất đầu lộ diện, thành giao với mình. Thật quá xảo quyệt!

Tại bến cảng của Á Tư Lan Quốc, hơn một vạn binh lính xếp thành một ma trận hình vuông, nghênh tiếp tàu chiến của Trung Quốc đến bến tàu.

Nhìn thấy mười chiếc thuyền dần dần tiến sát mình hơn, không hiểu sao Dao Dao có chút hồi hộp, không biết Thần Dật có trong đám người đó không? 

Quân hạm cuối cùng cũng vào đến bến tàu, người phụ trách bên phía Trung Quốc bước nhanh xuống khỏi hạm thuyền: “Ngự tổng!” Một người đàn ông mặc quân phục hướng về phía hắn thực hiện chào theo nghi thức quân đội: “Tôi là Đội trưởng Quân đoàn bốn mươi lăm, Phương Trí, đặc phái đến đưa ngài về nước!”

“Làm phiền rồi!”

Đội trưởng của Trung Quốc bước một bước dài đến trước mặt người đại diện phía Á Tư Lan Quốc: “Tôi đại diện cho phía Trung Quốc gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Á Tư Lan Quốc, cảm ơn nước bạn đã cứu viện cho lãnh đạo quan trọng nước tôi.” 

Người đại diện kia chỉ là một thượng tá của Á Tư Lan Quốc, ông ta khách khí cười: “Chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ bé thôi, tôi tin rằng lần kết giao này nhất định sẽ càng làm gia tăng tình hữu nghị giữa hai nước.”

Người đại diện của hai nước chào hỏi nhau.

Sau khi Ngự Ngạo Thiên và Dao Dao hướng về phía thượng tá Á Tư Lan Quốc thể hiện lòng biết ơn xong, họ liền đi lên quân hạm của Trung Quốc. 

“Ngạo Thiên!” Hàn Ly Thương sớm đã ở khoang thuyền chờ đợi rất lâu, sau khi nhìn thấy Ngự Ngạo Thiên, khỏi cần nói cũng biết tên này kích động đến cỡ nào.

Theo sau là các cán bộ lãnh đạo từ phía Trung Quốc đang tiến đến.

Đương nhiên, hắn nhận được lời chúc mừng từ khắp bốn phương tám hướng. 

Nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt này, Dao Dao dần dần lui khỏi nơi không thuộc về mình. Bước dần đến boong tàu, tựa người vào lan can, Á Tư Lan Quốc theo tầm mắt của cô dần dần nhỏ đi.

Ha ha, cuối cùng cũng có thể rời khỏi nơi này rồi, thật tốt quá!

Chốn này, cả đời cô cũng không muốn quay lại nữa. 

Ây da…

Sau khi trở về, điều gì đang chờ đợi bản thân, tự cô rất rõ.

Ngẩng đầu, nhìn ra bầu trời xanh mênh mông vô tận, những cơn gió biển chầm chậm thổi qua mái tóc đen của cô, cần bao nhiêu thời gian mới có thể lãng quên “chuyến du lịch” lần này đây? 

Một ngày? Một năm? Cũng có thể là cả đời…

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, dù cho không thể quên được, chuyện cần phải làm vẫn phải làm; việc cần phải thực hiện vẫn phải thực hiện.

“Không lạnh sao?” 

Tiếng Ngự Ngạo Thiên bất ngờ truyền đến từ sau lưng, sau đó chiếc áo khoác tây trang chậm rãi choàng lên người cô.

Đưa mắt nhìn qua Ngự Ngạo Thiên đang đứng bên cạnh, cô miễn cưỡng trưng ra khuôn mặt tươi cười: “Anh biến mất lâu như thế, không cùng mấy người đến đón anh sao uống vài ly chúc mừng sao?

“Anh sợ uống rượu xong loạn tính.” Miệng Ngự Ngạo Thiên nhếch lên một nụ cười xấu xa. 

Khuôn mặt nhỏ của cô lập tức trùng xuống: “Tôi đi về trước đây!”

“Ôi...”Đột nhiên, Ngự Ngạo Thiên giữ chặt lấy cánh tay cô.

“Có chuyện gì?” 

“Phong Thần Dật không qua đón em, em không thất vọng chút nào sao?”

Thất vọng, nếu không phải vì thất vọng thì tại sao lúc nhìn thấy mấy người đến nghênh đón Ngự Ngạo Thiên cô lại tránh né ở boong thuyền? Những khi xa xứ lâu rồi, sẽ khát khao cái ấm áp của người nhà. Nhưng mà… “Chẳng có gì đáng thất vọng cả. Anh ấy bận như vậy, sao phải nhất thiết qua đây đón tôi chứ? Tôi trở về gặp anh ấy cũng vậy thôi.”

“À, ngược lại em lại đang lo lắng cho hắn ta sao?” 

“Đương nhiên rồi, vì anh ấy là ch… ưm.”

Không chờ cho Dao Dao nói xong từ đó, Ngự Ngạo Thiên mạnh mẽ phủ kín đôi môi cô bằng một nụ hôn, nuốt trọn xuống cách xưng hô chói tai kia.

Đôi mắt bối rối dần trở nên lãnh đạm, Dao Dao ra sức giãy giụa, muốn đẩy người đàn ông này ra xa. 

Nhưng tay của người đàn ông này vẫn như gọng kìm, kéo cô ôm vào lòng thật chặt.

Nhu thuận, si mê hôn lấy cô…

Chương 430-3: Anh cho tôi uống cái gì vậy? (3)

“Đừng...” Nhịp thở của Dao Dao dần dần có chút ngổn ngang, cô không ngừng đấm vào ngực người đàn ông nhưng lại không hề hấn gì.

Cô từ từ thôi vùng vẫy, mặc cho người đàn ông hôn mình. Nhưng nỗi lửa hận ẩn chứa trong đôi mắt kia lại đang sục sôi nhiều hơn.

Ngự Ngạo Thiên tựa hồ đã nhận ra cô thay đổi, từ từ mở mắt, cuối cùng, khi đối diện với con ngươi tràn đầy hận ý của cô, anh cũng kết thúc nụ hôn ngang ngược này! 

“Bộp” Một giây kế tiếp, Dao Dao giơ tay, đánh một bạt tai nặng nề lên gương mặt của anh. “Ngự Ngạo Thiên, từ lúc leo lên chiếc thuyền này, anh nên biết lập trường của chúng ta đã thay đổi!”

“À.” Ngự Ngạo Thiên có chút thất vọng xoa nhẹ gương mặt vừa mới bị đánh của mình, đây là lần đầu tiên anh bị một nữ nhân tát một bạt tai như vậy! Quay lại, mặt nhìn về mặt biển xanh thẳm, anh cười khẩy nói: “Thật ra từ lúc chúng ta gặp nạn, Phong Thần Dật liền kết hợp với chính phủ Mỹ một mực đi tìm em.”

“Anh... Làm sao anh biết được?!” 

“Ly Thương vừa mới nói cho anh biết.”

Đúng rồi ha! Hàn Ly Thương ở Trung Quốc, cho nên có thể biết động tĩnh của tất cả mọi người dễ như trở bàn tay. “Vậy anh... anh ấy đâu?!”

Khóe mắt thấy trên gương mặt Dao Dao đọng lại vẻ kích động, Ngự Ngạo Thiên lạnh lùng hừ một tiếng: “Biết anh ta tới tìm em, em liền vui vẻ như vậy à?” 

“Ngự Ngạo Thiên! Tôi không muốn đoán đố với anh. Nếu như anh biết động tĩnh của Thần Dật thì vui lòng nói cho tôi một tiếng!”

“Mấy ngày trước, Phong Thần Dật và Long Diệp không hẹn mà gặp tìm được chúng ta đã từng ở lại thôn trang kia. Nhưng đến lúc bọn họ tới thì cũng vừa lúc chúng ta rời khỏi. Vì vậy, bọn họ tìm được bác gái một nhà đã từng thu nhận và giúp đỡ chúng ta, hỏi về tung tích của chúng ta.”

Vậy cũng có nghĩa rằng... Thần Dật đã biết... trong khoảng thời gian này giữa cô và Ngự Ngạo Thiên... có liên hệ?! 

Lúc Thần Dật biết được, trong lòng cảm thấy ra sao?

Có thể... Cũng hết cách rồi! Mặc dù Dao Dao hết sức sợ hãi Phong Thần Dật biết mọi chuyện của mình ở trên đảo, nhưng cô càng muốn hỏi hiện tại Phong Thần Dật cuối cùng đang ở đâu nhiều hơn. “Sau đó thì sao? Chuyện về sau thì sao?”

“Sau đó, hai đứa con trai của bác gái nói cho bọn họ biết, chúng ta bị người căn cứ quân sự bắt đi. Bởi lúc đó có sĩ quan chính phủ Mỹ đi cùng bọn họ, vì để tránh khỏi vấn đề của giới chính trị. Phong Thần Dật và Long Diệp mang theo một số người Ngự Long xã chạy tới căn cứ quân sự tìm chúng ta rồi.” 

“Một vài người của Ngự Long xã?” Sau khi Dao Dao nghe nói như thế, phản ứng rất mãnh liệt: “Căn cứ quân sự kia nếu quả thật như lời anh nói là Hắc quân” của Tằng Giai Thụy, vậy thì chẳng phải bọn họ đi tới đó dữ nhiều lành ít?!”

“Ây da...” Ngự Ngạo Thiên than nhẹ, mắt thâm sâu dần tối sầm lại, anh im lặng một lát, chậm rãi thu hồi ánh mắt ngắm nhìn biển rộng trong xanh.” Bọn họ mới vừa đến căn cứ quân sự thì đã xảy ra... vụ nổ!”

“Lộp bộp” 

Một khối đá to vô hình nặng nề đè lên đầu Dao Dao: “Tằng Giai Thụy vì hủy thi thể không để lại dấu vết mới phải làm như vậy! Thần Dật và anh Long Diệp họ hiện tại thế nào? Bọn họ thế nào?!” Kích động bắt được cánh tay của Ngự Ngạo Thiên, cô lớn tiếng hỏi.

Ngự Ngạo Thiên hít một hơi, mặt không biến sắc cúi thấp đầu xuống. Nhưng vẻ mặt ngưng trọng trên mặt anh đã cho câu trả lời tốt nhất.

“Không, đây không phải là sự thật! Không thể nào!” Cô không tin, không tin rằng Thần Dật sẽ liều lĩnh mà bỏ đi như thế; cô không tin, không tin số phận biết trêu đùa con người như vậy, cô vừa mới khẳng định khoảng hôn nhân này, chồng lại bỏ mình mà đi sao?! 

“Không, không... không phải...” tiếng khóc bi thương theo hai gò má Dao Dao không kìm được lăn xuống, cô bất lực ngồi trên boong thuyền: “Tại sao? Tại sao người nhà của tôi lúc nào cũng bỏ tôi mà đi. Tôi không biết người nhà của tôi trước lúc 6 tuổi là ai, tôi cũng không muốn biết, 6 tuổi sau đó...”

“Lần đầu tiên lúc tôi có lại ký ức, một người đàn ông cầu xin tôi kêu gọi ông là ba, tôi biết, ông chính là người nhà của tôi, nhưng... ông lập tức rời khỏi.”

“Không sao đâu nhỉ, ba mất, tôi còn có mẹ. Nhưng...” nước mắt ròng ròng cắn môi dưới, cô căm hận trợn mắt nhìn Ngự Ngạo Thiên đứng ở trước mặt mình, muốn nói rồi lại thôi. “Ông đi nước ngoài. Tôi cho rằng có lẽ tôi sống cũng sẽ không có người nhà. Nhưng vào lúc này, lúc tôi bất lực nhất, Thần Dật chìa tay ra cho tôi, khi đó tôi chỉ tự nói với bản thân... anh... là người nhà cuối cùng của đời tôi, nhưng... anh ấy bây giờ cũng bỏ mặc tôi rồi! Tại sao! Tại sao! Tại sao?!” Bàn tay nhỏ bé dùng sức đập xuống mặt đất. 

Ngự Ngạo Thiên thấy vậy, rất sợ cô sẽ tự tổn thương chính mình, vội vàng từ dưới đất nắm lấy cô ôm vào lòng: “Vậy chi bằng em suy nghĩ lại, suy nghĩ tới chuyện tái hôn cho anh là được rồi. Anh đến làm người nhà của em.”

“Nằm mơ! Anh là tên đầu sỏ gây tội cướp đi người nhà tôi, tôi gả cho người nào cũng sẽ không gả cho anh! Hơn nữa! Lúc này tôi không có thời gian đùa giỡn với anh!”

“Sao? Bảo bối, em cho rằng anh đang đùa giỡn với em à?” Ngự Ngạo Thiên giả vờ vô tội nhíu mày. 

Cô tức giận mở to hai mắt nhìn: “Người khác không biết Ngự Ngạo Thiên anh là ai, tôi còn không biết sao?! Ngự Ngạo Thiên anh nếu muốn nói tới kết hôn hay con cái cũng sẽ đả tương du (*)!”

Đúng vậy, Dao Dao quả thực hiểu rõ tính cách của Ngự Ngạo Thiên đối với phương diện phụ nữ và khát khao về hôn nhân đến độ nào.

Anh trước đây vô cùng chán ghét hôn nhân, chán ghét trẻ con; nhưng sau khi biết Dao Dao, anh thay đổi cái nhìn với trẻ con một chút. Nhưng còn hôn nhân thì sao chứ?! 

Cho đến bây giờ, anh vẫn nằm ở tình trạng chối bỏ. Bất luận đối với người phụ nữ nào, anh cũng chưa từng có ý niệm kết hôn trong đầu.

Chắc chắn, lời anh mới nói chỉ là lời nói đùa!

“Thả tôi xuống! “ Dao Dao tức giận giãy giụa cơ thể. 

Ngự Ngạo Thiên cười khẩy khẽ nghiêng đầu: “Em muốn đi đâu?”

“Ta muốn một mình yên lặng chút!”

“Bảo bối, em sẽ không bị luẩn quẩn trong đầu chứ!? “ Ngự Ngạo Thiên vừa quan tâm hỏi xong, vừa đem cô thả lại trên mặt đất. 

Dao Dao lạnh lùng trừng mắt liếc anh một cái: “Yên tâm đi! Do Ngự Ngạo Thiên anh không chết trước, tôi sẽ không đi tìm cái chết đâu!” xoay người, biến mất trong tầm mắt của anh.

À...

Ngược lại điều này cũng không tệ, mối thù của bọn họ trở thành động lực cô tiếp tục tồn tại. Dõi nhìn bóng lưng cô bước nhanh biến mất ngay trước mắt, Ngự Ngạo Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người tiếp tục mặt hướng biển rộng. 

“Lúc tôi bất lực nhất, Thần Dật chìa tay ra cho tôi, khi đó tôi chỉ tự nói với bản thân... anh... là người nhà cuối cùng của đời tôi, nhưng... anh ấy bây giờ cũng bỏ mặc tôi rồi! Tại sao! Tại sao! Tại sao?!”

“Người nhà... À...” Ngự Ngạo Thiên cười khó hiểu. Nhưng mà đến giờ phút này anh mới nhìn rõ trong lòng Dao Dao khao khát Phong Thần Dật nhưng lại cô lẻ loi không có cảm giác chở che...

Trong nước, lúc 12 giờ trưa. 

Trước ba tầng trong, ba tầng ngoài bến tàu lớn nhất đều bị vô số ký giả bao vây.

“Mỗi bên vị khán giả, lúc 6 giờ buổi sáng hôm nay, phát ngôn viên bên ta tuyên bố, hạm đội trung phương thành công nghênh đón lý sự trưởng Quốc Vụ viện Ngự Ngạo Thiên đã gặp tai nạn từ Á Tư Lan Quốc trở về. Hiện tại, chiếc quân hạm đằng sau tôi đây chậm rãi cặp bến chính là Ngự lý sự trưởng ngồi cùng với quân đoàn 45, quân trưởng tổng hạm đội.”

“U...” một tiếng thanh âm quân hạm réo dài, lớn, như vậy, quân hạm rốt cuộc cũng cặp bến, các phóng viên nháo nhào đứng chặn ngay vị trí miệng thuyền, cùng nhau đợi Ngự Ngạo Thiên xuất hiện. 

***

(*) Đả tương du: Cụm từ này phát sinh trong một trường hợp như sau: Có một người MC thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp, trong quá trình cần phỏng vấn một số người dân, khi MC đó gọi một người qua đường và phỏng vấn thì nhận được câu trả lời là “Đả tương du” (mua xì dầu) rồi người này liền đi mất, ý nói là người đó chỉ đi mua xì dầu thôi, không có liên quan gì đến chuyện khác. Sau này từ này thường được dùng trong các trường hợp có một người đi ngang qua nhưng không để tâm đến những gì diễn ra bên cạnh.

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play