“Lạc tiểu thư, mời cô theo tôi xuống thuyền.”

“Vâng, được rồi. Làm phiền anh rồi.” Một viên sĩ quan đưa Dao Dao xuống thuyền.

Việc này chủ yếu là để cho Ngự Ngạo Thiên có chỗ chờ đợi những nhân vật quan trọng. Để tránh phiền toái, bọn họ đành chia ra mà rời khỏi thuyền. 

Lặng lẽ rời khỏi bến cảng, Dao Dao đứng bơ vơ ở cửa đại sảnh.

Mặc dù không thích Á Tư Lan Quốc, nhưng nếu cho cô lựa chọn, cô thà rằng trở lại đất nước này, hoặc quay lại hòn đảo hoang lúc trước.

Đương nhiên, tốt nhất là... cô chưa từng bước lên chiếc trực thăng đó. 

Nếu vậy...

Thần Dật sẽ không rời khỏi thế giới này.

Nếu vậy, cô sẽ không phải biết sự thật về cái chết của Thần Dật. 

Từ sau khi biết tin về sự ra đi của Thần Dật, trái tim Dao Dao như bị khoét một lỗ sâu. Có những lúc, cô thậm chí nghĩ rằng, có thể không cần báo thù nữa, chỉ cần Phong Thần Dật còn sống, cô sẽ cùng hắn bình bình đạm đạm sống bên nhau suốt đời.

Hoặc dùng tính mạng của cô đổi lấy sinh mạng của Phong Thần Dật cũng được. Tóm lại dù thế nào cũng được, chỉ cần Phong Thần Dật còn sống! Chỉ cần hắn còn sống mà thôi!

Con đường tương lai phía trước, trong phút chốc, trở nên hư ảo mơ hồ, có cảm giác không biết phải đi tiếp như thế nào. 

Rõ ràng trời rộng, đất rộng, lẽ nào lại không có nơi nào cho cô trú thân, nhưng phải biết rằng, người... Nếu như không có gia đình này, thì tâm hồn cô cũng không còn chỗ nương thân nữa rồi.

Giờ đây, cuối cùng cô cũng đã hiểu được nỗi lòng của Băng Dạ, người đàn ông đó ngoài mặt luôn lạnh nhạt với cô, dường như không hề có chút lương tâm nào. Phải chăng vì ta không có cái gọi là “người nhà” nên mới trở thành như vậy?

Mối quan hệ giữa Băng Dạ và “cô ấy” dường như rất tinh tế, giống như giữa cô và Thần Dật vậy, từ chỗ rất yêu, vô cùng yêu thương người đó, rồi dần dần, tình yêu đó được thay thế thành người đáng tin cậy nhất, thành người thân có thể nương tựa vào. 

“Này! Tôi còn chưa được nhìn mặt anh lần cuối mà, ít nhất cũng phải để cho tôi được nói chuyện với anh lần cuối chứ!” Thở dài nặng nề, Dao Dao đang sắp sửa bước về phía trước thì…

“Dao Dao!”

Ở một nơi khác… 

“Chủ tịch Ngự ra rồi.” Ở chỗ đám phóng viên, lần theo tiếng thét, những ánh đèn flash không bỏ lỡ thời cơ liên tục nhấp nháy.

Chỉ thấy Ngự Ngạo Thiên chậm rãi bước ra khỏi cabin, mỉm cười đưa tay chào bọn họ, có cảm giác rất giống nhà lãnh đạo quốc gia.

“Chủ tịch Ngự, chủ tịch Ngự, xin hỏi, trong khoảng thời gian nửa tháng ngài biến mất, đã xảy ra việc gì, có thể chia sẻ với chúng tôi một chút được không?” 

“Chủ tịch Ngự, việc ngài gặp nạn lần này, chúng tôi ước tính ra có đến hơn 12 quốc gia tham gia tìm kiếm và ứng cứu, ngài có thể chia sẻ với chúng tôi nhiều hơn không?”

“Ngự tổng, việc ngài mất tích lần này đã làm Bác Sâm giảm 3% trong tháng này, ngài có cho rằng sự trở lại của mình sẽ đưa giá cổ phiếu Bác Sâm tăng mạnh trở lại không?” Câu hỏi của cánh phóng viên ồ ạt kéo đến.

Ngự Ngạo Thiên hướng về phía ánh đèn, mỉm cười thanh lịch: “Rất xin lỗi các bạn phóng viên, tôi vừa mới về nước, thân thể có chút mệt mỏi. Đối với những câu hỏi của mọi người, tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo giải đáp từng câu một sau.” 

Theo lời hắn, nhóm binh lính đi cùng nhanh chóng trở thành một đội vệ sĩ, thay Ngự Ngạo Thiên ngăn chặn sự “bao vây áp đảo” của cánh nhà báo.

“Chủ tịch Ngự, hay tôi đưa ngài về nhà nhé?”

Đội trưởng quân đoàn đến đón Ngự Ngạo Thiên về nước nhiệt tình nói. 

Hắn mỉm cười xua tay: “Tôi về bằng xe của Hàn tổng là được rồi, phiền chỉ huy báo với Thủ tướng rằng ngày mai tôi sẽ đến Quốc Vụ viện báo cáo.”

“Chà, đừng vội, ngài hẳn là rất mệt rồi, nên nghỉ ngơi đi.” Đội trưởng Phương bắt tay Ngự Ngạo Thiên rồi đem người rời đi.

Theo sau, Hàn Ly Thương vội vàng gọi xe tới, họ nhanh chóng ngồi vào xe. 

Để tránh khỏi sự theo dõi của đám phóng viên, cửa sổ trên xe đều được đóng kín, Hàn Ly Thương đưa mắt dò xét người đàn ông nãy giờ vẫn theo sát Ngự Ngạo Thiên.

Ngay từ đầu hắn đã rất tò mò, từ lúc ở Á Tư Lan Quốc, người đàn ông này vẫn luôn đi bên cạnh Ngự Ngạo Thiên, cứ thế theo Ngự Ngạo Thiên đến tận đây. “Ngạo Thiên, vị này là ai?”

“Ồ, quên chưa giới thiệu.” Ngự Ngạo Thiên cười quỷ quyệt, chỉ vào Băng Dạ mặc Tây trang ngồi bên cạnh: “Anh ấy là Băng Dạ, sĩ quan cao cấp Á Tư Lan Quốc.” 

“À?” Cái tên “Băng Dạ” đối với Hàn Ly Thương mà nói đã không còn gì xa lạ. Hắn từ trước đến nay đều yêu thích việc quân sự, nên sớm đã nghe nói đến sĩ quan tài ba Băng Dạ của Á Tư Lan Quốc rồi. Hơn nữa, Băng Dạ cũng nằm trong top 10 chỉ huy quân sự hàng đầu thế giới, người trong quân đội không ai là không biết đến.

Nhưng tại sao…

Một người ít khi xuất hiện như vị sĩ quan tài ba của Á Tư Lan Quốc này lại đi cùng Ngự Ngạo Thiên? 

Hàn Ly Thương mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng không hỏi trực tiếp, chỉ lịch sự gật đầu chào Băng Dạ.

Ở một nơi khác…

“Dao Dao!” 

Thuận theo giọng nói quen thuộc này, Dao Dao chậm rãi quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy… “Hắc tổng, sao anh lại tới đây?”

“Nhận được tin cô bình an trở về liền qua đây đón cô, thật xin lỗi, vì muốn thoát khỏi đám phóng viên trên đường nên tôi đến hơi muộn.” Hắc Viêm Long mỉm cười bước đến trước mặt cô.

“Ơ, không… không sao.” Nụ cười trên mặt Dao Dao đầy gượng gạo. 

Hắc Viêm Long nhanh chóng nhận thấy có điều không đúng: “Sao? Lần này gặp nạn, có phải cô đã trở nên ngốc nghếch rồi không? Không phải những người gặp đại nạn không chết còn có thể bình an trở về đều sẽ càng quý trọng cuộc sống hay sao? Sao nhìn cô lại thất thần thế kia?”

“Đúng vậy, người ta đại nạn không chết tất có phúc cuối đời, nhưng tôi thì… Ôi. Chuyện của Thần Dật… các anh xử lý đến đâu rồi?”

“Cô… cô biết rồi sao?” 

“Ừm… biết rồi…chỉ tiếc là…tôi và anh ấy…vẫn chưa được… gặp nhau lần cuối.” Dao Dao nói, đôi mắt cô đỏ lên, giọng nói mang theo nỗi nghẹn ngào.

“Ơ…?” Hắc Viêm Long thấy có điều gì đó sai sai, rất sai; nhưng thấy vẻ buồn rầu của cô, liền an ủi: “Không sao, lập tức sẽ được gặp lại nhau.”

“Hả…?” Dao Dao há miệng kinh ngạc: “Lâu vậy rồi mà các anh vẫn chưa đưa Thần Dật đi chôn cất sao?!” 

“Chôn cất? Này cô, cô bị điên rồi sao? Thần Dật chỉ bị thương thôi, chôn cái gì mà chôn?”

Dao Dao trợn tròn mắt, một giây, hai giây, ba giây trôi qua, cô nhanh chóng lau đi những giọt lệ còn đọng trên khóe mắt: “Thần… Thần Dật chưa… chưa chết sao?”

“Là tên khốn nào nói với cô cậu ấy đã chết?!” 

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Ngự Ngạo Thiên đúng là một tên khốn kiếp!

Bây giờ mới nhớ lại mấy chi tiết lúc nói chuyện, nếu như Thần Dật và anh Long Diệp cùng bị thương, tại sao Ngự Ngạo Thiên lại không đau lòng? Lại còn ra sức nói đùa với mình?!

Chết tiệt, lúc đó cô chỉ lo đau lòng, căn bản không để ý đến sơ hở này. Lại bị tên khốn kiếp Ngự Ngạo Thiên này đùa giỡn rồi! 

“Hắc tổng, Hắc tổng, phiền anh nhanh lên một chút! Mau đưa tôi về gặp Thần Dật!”

Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Dao Dao, Hắc Viêm Long hé miệng cười: “Không cần đưa về nữa… Cậu ấy biết cô bình an trở về, cả người trở lại mãn huyết hồi sinh, trực tiếp chạy đến đây đón cô rồi. Chỉ tiếc là cậu ấy chạy không nhanh bằng tôi, cậu ấy bảo tôi chạy qua trước.”

Dứt lời, anh quay người sang phải, tránh qua cho Dao Dao nhìn thấy người đằng sau đang bị che lấp… 

Trong phút chốc…

Hình ảnh của Phong Thần Dật xâm nhập vào đôi mắt của Dao Dao.

Trên khuôn mặt lạnh lùng phảng phất nụ cười, tựa hồ như một tia nắng lúc trời đông, làm ấm áp cả trái tim cô… 

Chương 431-2: Trở Về (2)

Lúc nghĩ rằng Phong Thần Dật đã chết, mặc dù cô không ngừng nói với bản thân, phải sống tiếp, phải sống cho thật tốt, nhưng con tim dường như đã chết rồi. Giây phút được biết hắn vẫn còn sống, con tim đã chết của cô một lần nữa hồi sinh, thậm chí còn tràn đầy sức sống hơn cả lúc trước.

Có lẽ, điều này ứng với câu nói kia, nếu như không mất đi, mãi mãi sẽ không hiểu được nó quý giá đến nhường nào…

Thật tốt, cảm giác hiện tại thật là tốt. 

Gia đình đổ vỡ của cô đã trở lại rồi.

Trên đầu, tia nắng mặt trời chiếu rọi bóng hình đôi nam nữ, Dao Dao nghiêng nghiêng đầu, nụ cười ngọt ngào nở trên khóe môi: “Thần Dật… em… trở về rồi.”

“Ừm… mừng em… trở về.” Phong Thần Dật mỉm cười, từ từ giang rộng đôi tay. 

Giây phút này, nước mắt Dao Dao tuôn rơi lã chã, cô bước nhanh về phía cái ôm của người nhà, chỉ có người nhà mới có thể cho cô một nơi trú ẩn, chỉ có người nhà mới có thể khiến cô thấy an tâm đến vậy.

Hạnh phúc giản đơn này, chỉ là một câu nói “Em trở về rồi, mừng em trở về.” Kể từ khi mẹ mất, cô cho rằng cả đời này cô cũng không có cơ hội được nghe mấy lời này, thì ra…

Đó chỉ là một cơn ác mộng ngắn ngủi mà thôi. 

Tỉnh mộng rồi…

Chính là hạnh phúc vô tận…

“Người phụ nữ này, cô khóc đủ chưa vậy? Nước mắt này của cô, đợi đến khi Thần Dật chết thật rồi hãy khóc cũng chưa muộn.” Từ bến tàu đi ra, đến tận khi lên xe, nước mắt Dao Dao vẫn không ngừng tuôn rơi. Điều Hắc Viêm Long không muốn thấy nhất chính là nước mắt của phụ nữ. 

“Hừ, hừ.” Dao Dao lau nước mắt, vẻ mặt không vui, trừng mắt nhìn Hắc Viêm Long: “Hắc tổng, anh có biết nói chuyện không? Sao anh không nói đợi đến lúc Thần Dật chết thật, anh đưa tôi đến chỗ đó coi như giấy thông hành luôn đi?”

Nghe hai người nói chuyện, Phong Thần Dật bất đắc dĩ lắc đầu: “Hai người không cảm thấy nói tôi như vậy rất quá đáng hay sao?”

“Oái, em… em không cố ý đâu, Thần Dật.” Dao Dao phát hiện ra mình nói lời không biết giữ ý, tật xấu này đều do bị lây nhiễm từ Hắc Viêm Long mà ra. 

“Dao Dao… Viêm Long còn đem tặng em cả “cái ấy" cơ à?!” Phong Thần Dật tò mò hỏi chơi.

Sắc mặt Hắc Viêm Long trong nháy mắt sầm lại.

Thấy vậy, Dao Dao cười xấu xa, nói nhỏ: “Lúc anh đi Thổ Nhĩ Kì, không phải em đã cùng Hắc Viêm Long tham gia Ám Tiêu hội sao, Hắc tổng vì để cảm ơn em, hôm sau liền đem tặng em cả một thùng xe toàn “cái ấy” không.” 

“Ôi! Người phụ nữ đáng chết này!” Chỉ cần nhắc đến chuyện này, Hắc Viêm Long liền cảm thấy vô cùng mất mặt.

“Viêm Long…” Phong Thần Dật thật không biết dùng từ nào để nói người bạn hiền này nữa, trực tiếp giơ ngón tay cái ra trước mặt.

Hắc Viêm Long giận run cả người, trừng mắt nhìn Dao Dao, rồi nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ… 

Lúc này, con ngươi đen đậm của hắn đột nhiên tối sầm lại: “Là xe của Ngự Ngạo Thiên.”

Đèn đỏ bật sáng, chiếc xe dừng bên cạnh xe họ là xe của Ngự Ngạo Thiên.

Phong Thần Dật ghé mắt nhìn sang: “Lão Trương, nhấn còi.” 

“Vâng, thưa nhị thiếu gia.”

“Thần Dật?!” Dao Dao lo lắng kéo tay hắn.

Hắn lắc đầu tỏ vẻ không có việc gì, từ từ hạ kính xe xuống. 

Cùng lúc đó, xe của Ngự Ngạo Thiên cũng hạ kính xuống, vừa nhìn thấy Phong Thần Dật, gương mặt hắn không có chút thiện ý: “Thần Dật, thật trùng hợp.”

“Phải. Nhìn thấy xe của Ngự tổng, tôi liền nhân tiện qua đây chào hỏi luôn. Có điều... Ngự tổng à, tôi thật không ngờ anh lại là người thích đùa dai như vậy.”

“Hả?” Ngự Ngạo Thiên nhíu mày ra vẻ không hiểu, thuận tay khoác lên cửa xe: “Thần Dật, anh ăn nói kiểu gì vậy?” 

“Chẳng lẽ không phải Ngự tổng chính là người nói với vợ tôi rằng tôi đã chết hay sao? Hại vợ tôi ở bến tàu khóc lâu đến như vậy, thiệt tình!” Phong Thần Dật bất đắc dĩ lắc đầu, một tay ôm lấy Dao Dao ngồi trên ghế bên cạnh, nở một nụ cười cưng chiều về phía cô.

Không hiểu sao, một cảm giác bất an truyền đến, Dao Dao nhìn nụ cười trên mặt Phong Thần Dật mà lại cảm thấy... thật giả dối! Thật sự rất giả dối!

Đương nhiên, nụ cười trên mặt Ngự Ngạo Thiên cũng không ngoại lệ. 

“Tôi từng nói những lời này với Phong phu nhân sao? Sao tôi lại không nhớ ra nhỉ? Ngự Ngạo Thiên tỏ vẻ khó hiểu.

Dao Dao thoáng chốc chau mày, nghiêng đầu nhìn về phía Ngự Ngạo Thiên: “Ngự tổng, lẽ nào không phải do anh nói?”

“Ha ha, Phong phu nhân, cô mới chỉ 19 tuổi sao lại cứ như 90 tuổi thế, cô thử nhớ kĩ lại xem, tôi có từng chính miệng nói rằng Thần Dật đã chết hay không?” 

Oái...

Tên Ngự Ngạo Thiên nhà ngươi! Đúng vậy! Không sai, hắn quả thực chưa từng chính miệng nói rằng Thần Dật đã chết, nhưng biểu tình trên mặt hắn lúc đó rõ ràng thể hiện rằng Thần Dật đã qua đời mà!

Dao Dao căm hận siết chặt nắm đấm, vẻ mặt không cam lòng, thu hồi lại ánh mắt. 

“Thần Dật, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi.”

“Không được rồi Ngự tổng, vợ tôi phiêu bạc bên ngoài đã lâu như vậy, hẳn là rất mệt mỏi, tôi còn phải đưa cô ấy về nhà nghỉ ngơi.”

“Cũng đúng. Vậy hẹn ngày khác đi.” 

“Ừm.”

Đèn đỏ chuyển xanh, chiếc xe đang đỗ lăn bánh đi tiếp, cửa kính cũng từ từ kéo lên.

Dao Dao lén nhìn vẻ mặt của Phong Thần Dật, phản ứng bình thản của hắn sau khi đóng cửa xe lại làm cô có chút lo lắng. 

Hắn không lý nào lại không biết việc cô cùng tên Ngự Ngạo Thiên ở trên đảo hoang chứ? Tại sao đến bây giờ Phong Thần Dật vẫn chưa hỏi câu gì?

“Viêm Long, anh sao vậy?” Phong Thần Dật đột nhiên tò mò nhìn sang phía Hắc Viêm Long, Dao Dao cũng vô thức nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy đăm chiêu nhíu mày: “Khụ... người đàn ông ngồi bên cạnh Ngự Ngạo Thiên lúc nãy... hình như là một người bạn đã lâu không gặp của tôi.” 

Người đàn ông ngồi bên cạnh Ngự Ngạo Thiên?

Dao Dao từ nãy đến giờ chỉ lo giận dỗi Ngự Ngạo Thiên, căn bản không để ý thấy trong xe còn có người khác. Đến đây đón Ngự Ngạo Thiên lần này chỉ có Hàn Ly Thương, hẳn là Hắc Viêm Long phải quen hắn chứ? Lẽ nào?! “Hắc tổng, có phải người bạn đã lâu không gặp của anh tên Băng Dạ không?”

“Đúng thế! Có phải lúc cô ở Á Tư Lan Quốc đã gặp qua anh ta?” 

Ồ, đâu chỉ đơn giản là từng gặp qua, Băng Dạ thực sự đã ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc đời cô. “Ừm... đã gặp qua. Hắc tổng, sao anh lại quen biết Băng Dạ?”

Lúc còn nhỏ, anh ta sống cạnh nhà tôi. Anh ta lớn hơn tôi đúng 11 tuổi, luôn chăm sóc cho tôi. Sau này, lúc anh ta tầm 13 tuổi, đã rời đến Á Tư Lan Quốc. Khi tôi đi du học tại Anh, cứ đến kì nghỉ là lại đến Á Tư Lan Quốc thăm anh ấy.”

“Hả? Sĩ quan Băng Dạ... sống bên cạnh nhà anh sao?” 

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dao Dao, Hắc Viêm Long nheo mắt khó hiểu: “Thế thì sao?”

“Không phải anh ta ghét nhất là người Trung Quốc sao? Sao lại sống bên cạnh nhà anh được chứ?”

“Ồ, thật ra anh ấy vốn là người Trung Quốc, sau khi đến Á Tư Lan Quốc năm 13 tuổi vẫn thường xuyên về nước chơi, nhưng mọi thứ đã thay đổi vào 14 năm trước...” 

14 năm trước, Băng Dạ hộ tống người thừa kế ngôi vị Á Tư Lan Quốc Lan Bội San công chúa cùng phò mã, tiến hành chuyến thăm hỏi sang Trung Quốc.

Lúc đó, Băng Dạ còn nhân dịp này không quá bận bịu, qua thăm Hắc Viêm Long. Họ vốn định đợi chuyến thăm kết thúc, Hắc Viêm Long sẽ đến sân bay tiễn Băng Dạ, nhưng rồi...

Không hiểu vì sao Băng Dạ sai hẹn, một mình lặng lẽ trở về Á Tư Lan Quốc. 

Sau đó, Hắc Viêm Long đã mấy lần mời Băng Dạ về nước chơi, nhưng anh ta đều từ thẳng thừng từ chối. Hơn nữa, tính cách của Băng Dạ cũng trở nên cực kỳ lạnh lùng, dần trở nên ít nói vô cùng.

Chương 431-3: Trở Về (3)

Từ khi đó, Hắc Viêm Long mơ hồ nhận thấy, trong chuyến thăm của Lan Bội San công chúa đến Trung Quốc nhất định đã xảy ra việc gì đó, mới khiến tính tình Băng Dạ thay đổi hoàn toàn đến vậy. Nhưng vốn là người Trung Quốc, hắn không hề có ý chán ghét tổ quốc mình.

Nghe Hắc Viêm Long kể xong, Dao Dao phút chốc hiểu ra vì sao khi ấy Băng Dạ lại lỡ hẹn, vì sao tính tình hắn lại thay đổi hoàn toàn, vì sao hắn lại căm ghét tổ quốc đến thế.

Nói vậy, nhất định có liên quan đến việc công chúa Lan Bội San bị sát hại. 

Xem ra Hắc Viêm Long hoàn toàn không biết đến chuyện này.

Cũng đúng, chắc hẳn chính phủ Trung Quốc và chính phủ Á Tư Lan Quốc đều đã cho giấu kín tin tức về vụ việc này rồi. Dù sao cũng không tìm thấy người, không thể công bố ra ngoài được.

Đợi đã! Không đúng! Không đúng! 

14 năm trước, nếu như Băng Dạ có tham gia điều tra vụ sát hại Lan Bội San công chúa, vậy... có nghĩa là Băng Dạ biết rõ ai mới là thủ phạm thực sự đã hại chết công chúa?!

“Đưa em đi gặp một người với.”

“Gặp ai?” 

“Tằng! Giai! Thụy!”

Trong Dao Dao đầu hồi tưởng lại khi Băng Dạ nói gằng ra ba chữ kia, mắt hắn đầy hận thù, tại sao hắn lại căm hận Tằng Giai Thụy đến thế?!

“Đây là lần đầu, cũng là lần cuối tôi nói cho cô biết, bố tôi chưa bao giờ có ý định phản bội đất nước cả! Ông trước giờ chỉ một lòng muốn phát triển quân đội mà thôi.” 

“Lẽ nào cô không biết có những thứ bị làm giả sao? Thắng làm vua, thua làm giặc! Cha tôi lúc tranh đấu là kẻ thua cuộc, cho nên kẻ thắng muốn viết lại lịch sử như thế nào mà chẳng được!”

Thì... thì ra Thủ tướng thực sự bị oan! Thực sự bị oan rồi!

Người sát hại công chúa Lan Bội San là Tằng Giai Thụy, chính là Tằng Giai Thụy! Cũng có nghĩa là... bố mình cũng từng tham gia vào vụ sát hại công chúa Lan Bội San sao? Họ cùng nhau giá họa cho Thủ tướng, là vì muốn hại chết Thủ tướng?! 

Không... không...!

Sao có thể chứ! Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?!

Thời khắc chân tướng bại lộ, Dao Dao đột nhiên cảm thấy bản thân bị giam vào trong một hang sâu không đáy. Dường như vẫn còn rất nhiều, rất nhiều bí mật chưa được tiết lộ. Vụ việc này chỉ như chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa căn phòng bí mật mà thôi. 

“Dao Dao? Dao Dao? Em sao vậy?” Phong Thần Dật nắm chặt tay Dao Dao, hắn cảm nhận được rõ ràng cảm giác tay cô đang run lên.

Cố gắng lấy lại tinh thần, cô mơ màng nhìn về phía Phong Thần Dật và Hắc Viêm Long, thở hổn hển.

“Cô gái, không phải Băng Dạ đã làm gì cô chứ?” 

“Không... không có. Anh ấy không làm gì em cả. Nhưng tính tình anh ta thực sự rất...” Sợ rằng Phong Thần Dật sẽ lo lắng cho mình, Dao Dao vội đổi chủ đề câu chuyện.

“Tính tình anh ấy bây giờ còn tốt lên nhiều rồi đấy, chỉ là hơi ít nói thôi. Cô chưa biết trước đây anh ấy từng tệ đến thế nào đâu. Lúc nào nhắc đến, bố tôi đều phải đau đầu vì anh ta.”

“À? Bây giờ tính tình của Băng Dạ đã đủ tệ lắm rồi, trước đây còn tệ hơn thế nữa sao?” Vậy rốt cuộc dáng bộ của Băng Dạ trước kia tà ma đến mức nào nữa? Nghĩ đến thôi đã thấy sợ. “Nhưng mà, Hắc tổng à, bây giờ Băng Dạ 31 tuổi, anh nói anh ấy hơn anh 11 tuổi, vậy không phải bây giờ anh mới chỉ 20 tuổi thôi sao?” 

“Úi!” Hắc Viêm Long lúc đó mới phát hiện ra mình đã lỡ lời. “Cô gái à, cô nghe nhầm rồi, tôi nói Băng Dạ hơn tôi 11 tuổi lúc nào? Rõ ràng anh ta chỉ hơn tôi có 5 tuổi thôi.”

“Viêm Long, lần này anh đừng chối nữa, đến tôi cũng nghe thấy anh bảo 11 tuổi kia mà.” Phong Thần Dật ngồi bên cạnh không nhịn nổi, không để lại cho Hắc Viêm Long chút thể diện nào, nói chen vào.

“À, vậy cả hai người đều nghe nhầm rồi.” 

“Thật đáng chết.”

Hắc Viêm Long và Phong Thần Dật cứ thế, tôi một câu, anh một câu đôi co qua lại.

Dao Dao dường như lại đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình, không thể không nghĩ đến việc Thủ tướng đã bị oan. Cuối cùng cô cũng hiểu được tại sao Ngự Ngạo Thiên lại muốn tìm mấy người kia báo thù. Nhưng mà... 

Vẫn là câu nói đó, trong vụ việc này, mẹ cô hoàn toàn vô tội, lẽ ra Ngự Ngạo Thiên không nên ra tay với bà, không phải vậy sao?

Tại một nơi khác...

“Sĩ quan Băng Dạ, tôi sắp xếp cho anh chỗ nghỉ trước đã nhé.” Bên trong xe, Ngự Ngạo Thiên lịch sự hỏi Băng Dạ ngồi bên cạnh. Hắn lạnh lùng xua tay. “Vừa rồi tôi nhìn thấy Viêm Long, tôi nghỉ ở chỗ cậu ấy là được rồi. Bây giờ... tôi muốn đến Quốc vụ viện.” 

Ngự Ngạo Thiên đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Hà tất phải vội vã đến thế?”

“Chủ tịch Ngự, anh chắc hẳn cũng hiểu câu đêm dài lắm mộng.” Đôi mắt màu hổ phách quắc lại, Băng Dạ lạnh lùng nói: “Huống hồ còn chưa biết thuốc độc trong người Lạc Dao Dao lúc nào sẽ phát tác, lẽ nào anh lại không muốn nhanh chóng lấy được thuốc giải độc?”

“Hừm, Ly Thương, gọi máy bay trực thăng trực tiếp bay đến Quốc vụ viện.” 

“Rõ.”

Chiếc xe đổi hướng, suốt đoạn đường, trong xe hoàn toàn im lặng.

Hàn Ly Thương nhìn chằm chằm vào Ngự Ngạo Thiên, cặp mắt lạnh lùng nhưng quyết liệt như muốn hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?” 

Ngự Ngạo Thiên nhẹ nghiêng đầu, ra hiệu không có vấn đề gì.

Sống cùng nhau suốt bao năm, hai người họ sớm đã hình thành sự hiểu ngầm vô cùng ăn ý, dù không cần phải nói ra, họ cũng hiểu được người kia đang nghĩ gì.

Chiếc xe cuối cùng cũng đến trước cửa Quốc vụ viện. Bởi vì chiếc xe mà Ngự Ngạo Thiên đang ngồi không phải là xe của chính phủ, vì vậy bọn họ chỉ có thể đỗ bên ngoài Quốc vụ viện. 

“Ly Thương, ở lại đây... chờ tôi! Biết chưa?!” Ngự Ngạo Thiên nói đầy ẩn ý, vỗ mạnh vào vai Hàn Ly Thương, sau đó hắn quay sang Băng Dạ mỉm cười: “Chúng ta đi nào!”

Hai người họ, một trước một sau, tiến vào trong Quốc vụ viện. Rất nhiều chính khách và quan chức khi nhìn thấy Ngự Ngạo Thiên đều cung kính chào hỏi: “Chủ tịch Ngự, không phải ngài vừa từ Á Tư Lan Quốc trở về sao? Sao đã quay trở lại làm việc nhanh đến vậy?”

“Ồ, tôi có chút việc cần trao đổi với Phó Thủ tướng, vì thế liền vội vã đến đây. À phải rồi, Phó Thủ tướng hiện giờ đang ở đâu?” 

“Có lẽ ông ấy đang trong văn phòng Phó Thủ tướng.”

“Cảm ơn.”

“Phải rồi, chủ tịch Ngự, người đi cùng ngài là ai vậy?” 

Ngự Ngạo Thiên mỉm cười, bước qua một bên, chỉ vào Băng Dạ: “Anh ấy là bí thư tôi mới vừa điều nhiệm từ nơi khác về.”

“Ồ, nhìn cũng rất hoạt bát nhanh nhẹn đấy.” Người đó nhìn Băng Dạ đánh giá.

“Ha ha. Chưa nói chuyện vội, tôi phải đi tìm Phó Thủ tướng đây.” 

“Vâng, chủ tịch Ngự đi thong thả.”

Bước nhanh qua đại sảnh Quốc vụ viện, hắn đưa Băng Dạ đi thẳng đến khu vực hành chính.

Cả tòa Quốc vụ viện to lớn như vậy, tổng cộng được phân thành ba tòa văn phòng. Đại sảnh mà Ngự Ngạo Thiên đang đứng nằm ở tòa hành chính thứ hai. Nhưng văn phòng Phó Thủ tướng làm việc lại nằm ở tòa hành chính thứ nhất. 

Bên ngoài tòa nhà được canh gác nghiêm ngặt, Ngự Ngạo Thiên dùng vân tay của mình mở cửa phòng. Mấy tên sĩ quan được trang bị súng máy lịch sự chảo hỏi hắn theo đúng nghi thức.

“Đinh”

Vào trong thang máy, Ngự Ngạo Thiên chớp mắt nhìn vào camera giám sát, thấp giọng hỏi: “Đã nghĩ xong cách trốn khỏi đây chưa?” 

“Tôi không đến để giết ông ta.”

“Ừm, nhưng biết đâu ông ta lại muốn giết anh thì sao?”

Nhìn nụ cười xấu xa trên mặt Ngự Ngạo Thiên, Băng Dạ mặt không biểu tình nói: “Chủ tịch Ngự thật biết nghĩ cho tôi.” 

“Có sao? Ha...” Khóe môi Ngự Ngạo Thiên ánh lên nụ cười giảo hoạt.

Lúc này, thang máy đã dừng lại ở tầng trệt, chỗ văn phòng Phó Thủ tướng.

Hành lang dẫn đến văn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân trên sàn vang lên, tạo thành đợt sóng âm vang vọng khắp hành lang. 

Đến cuối hành lang, Ngự Ngạo Thiên đưa tay gõ cửa.

“Mời vào.”

Hai cánh cửa gỗ mở ra. 

Tằng Giai Thụy đang ngồi làm việc liền ngẩng đầu lên: “Chủ tịch Ngự?! Từ khi tiến thân vào giới chính trị, anh chưa bao giờ chủ động ghé qua văn phòng tôi. Sao rồi? Sau khi được cứu, liền nhanh chóng đến cảm ơn tôi sao?”

“Phó Thủ tướng Tằng, tôi thật không biết ông lấy đâu ra dũng khí mà cho rằng lần này tôi đến để cảm ơn ông. Nhìn lại xác 30 con tàu do ông phái đi đi!” Ngự Ngạo Thiên cười mỉa mai, thoải mái đút hai tay vào túi: “Nhưng Phó Thủ tướng Tằng, ông đừng nói là chuyến đi lần này… tôi không có “thu hoạch” gì đấy!”

Chương 431-4: Trở Về (4)

Phút chốc, sắc mặt Tằng Giai Thụy lập tức trầm xuống. Nhưng chỉ một giây sau, khóe miệng hắn lại nhếch lên nụ cười quỷ dị: “Yên tâm, không còn “một cái”, ta còn có thể lập thêm “một cái” khác mà. Không phải vậy sao?”

“Bốp, bốp, bốp” Ngự Ngạo Thiên vừa vỗ tay, vừa bất đắc dĩ lắc đầu: “Lợi hại! Lợi hại! Phó Thủ tướng Tằng, xem ra trong 13 năm này, ông không ít lần ông móc túi người dân nhỉ, thật có tiền! Muốn xây dựng một căn cứ quân sự, ít nhất cũng cần tiêu tốn đến mấy trăm triệu cơ mà?!”

Nếu thực sự chỉ cần có tiền mà có thể giải quyết được vấn đề, chủ yếu là do “nỗ lực vô tận”, Tằng Giai Thụy rất rõ, đây là Ngự Ngạo Thiên cố ý châm chọc mình, hắn liền quay ngoắt chủ đề: “Chủ tịch Ngự, không bằng chúng ta trở lại chuyện chính đi. Anh đột nhiên đến văn phòng tôi, có chuyện gì vậy?” 

“Phó Thủ tướng Tằng hẳn là phải biết rõ chứ, bây giờ người tôi không muốn gặp nhất chính là ông! Cho nên…” Đôi mắt sâu không đáy chợt ánh lên tia tức giận, Ngự Ngạo Thiên quay sang phía bên trái, chỉ vào phía Băng Dạ: “Lần này người muốn gặp ông là anh ta!”

Băng Dạ nhanh chóng tiến vào trước mặt Tằng Giai Thụy, hắn nheo mắt nói: “Ồ? Nếu tôi không hiểu sai lời anh nói, vị này chắc hẳn là sĩ quan tài năng huyền thoại Băng Dạ đây mà?!” Đứng dậy, hắn nhanh chóng tiến đến trước mặt Băng Dạ, nhiệt tình đưa tay ra: “Sĩ quan Băng Dạ, nếu anh đã đến thăm nước chúng tôi, đâu cần phải kín tiếng thế? Sao không thông báo trước một tiếng, tôi sẽ phái người ra đón tiếp anh chu đáo.”

Băng Dạ quét mắt nhìn bàn tay Tằng Giai Thụy đang đưa ra chờ bắt, mặt vẫn không có chút biểu cảm mà nhìn hắn. 

Tằng Giai Thụy tự thấy có chút mất mặt, đành bất đắc dĩ nhún vai: “Sĩ quan Băng Dạ, lần này anh bí mật đến đây, có việc gì không?”

Sau khi nghe câu nói này, Băng Dạ trầm mặc cuối cùng cũng mở miệng: “Phó Thủ tướng Tằng, ông còn không rõ nữa hay sao?!”

“Ô, lẽ nào phía Á Tư Lan Quốc có vũ khí gì mới sao? Hay là, muốn thương lượng hợp tác với nước tôi? Hay…” 

“Lan Đóa ở đâu!” Vốn là người không thích nhiều lời vô nghĩa, hắn gầm giọng, cắt đứt lời nói dài dòng của Tằng Giai Thụy, nắm lấy cổ áo của lão này.

Ngự Ngạo Thiên đứng bên cạnh xem kịch hay, vừa nghe thấy lời này, đôi mắt thâm thúy không khỏi sáng lên tia nghi hoặc…

“Ha ha, sĩ quan Băng Dạ, tôi không hiểu anh đang nói gì.” Tằng Giai Thụy mỉm cười, vờ bĩu môi không hiểu. 

Băng Dạ thấy vậy, ấn mạnh xuống người hắn: “Còn muốn giả bộ với tôi à? Năm đó, tôi lấy thân phân là hộ vệ của Lan Đóa điện hạ đến thăm Trung Quốc, chính mắt tôi đã nhìn thấy ông sát hại Lan Nghê San công chúa và phò mã, sau đó bắt cóc Lan Đóa điện hạ!”

“Ồ, thì ra người hộ vệ ngày nào cũng đi theo Lan Đóa điện hạ chính là anh sao? Suýt chút nữa tôi không nhận ra. Có điều, tôi nghĩ sĩ quan Băng Dạ hiểu sai một việc rồi. Người sát hại Lan Nghê San công chúa và bắt cóc Lan Đóa điện hạ năm đó là Thủ Tướng. Cũng chính là…” Tằng Giai Thụy cười cười, mắt cố tình đưa về phía Ngự Ngạo Thiên đang đứng cách đó không xa: “Cha của anh ta.”

Trong phút chốc, đôi mắt đang trợn tròn của Băng Dạ chuyển hướng về phía Ngự Ngạo Thiên. Mắt khó nén sự kích động: “Anh là… Tiểu Thiên?!” 

“Hi, Tiểu Dạ, đã lâu không gặp!” Ngự Ngạo Thiên đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại đưa lên vẫy vẫy Băng Dạ. Sau đó, đôi mắt sâu không đáy của hắn hướng về phía Tằng Giai Thụy: “Phó Thủ tướng Tằng, thì ra ông sớm đã biết thân phận thật của tôi rồi.”

“Ồ! Nói ra thì tôi cũng đã tốn không ít công sức để xác nhận chuyện anh là con trai cả của Kỳ Liên Hạo. Đoán chừng, nếu không phải vì mười mấy năm trước anh xâm nhập vào cơ sở dữ liệu, đem toàn bộ hồ sơ xóa đi, rất có thể tôi sớm đã tìm ra anh là ai rồi.”

Lúc đó, trinh thám quốc tế từng nói, đã phát hiện ra trên thế giới tồn tại người thứ sáu có chỉ số IQ trên 200, người thứ sáu đó chính là Ngự Ngạo Thiên! 

Bí mật này, Kỳ Liên Hạo vẫn luôn giữ kín, lo sợ đứa con trai của mình quá vượt trội, sẽ gặp phải những rắc rối không cần thiết. Nhưng, người bên cạnh Kỳ Liên Hạo là Phó Thủ tướng Tằng Giai Thụy lại biết con trai cả của ông có chỉ số IQ đạt 210.

Khi biệt thự Đương Hoa Mĩ phát nổ, Ngự Ngạo Thiên không thể không xâm nhập vào cơ quan tình báo quốc gia, xóa bỏ toàn bộ thông tin liên quan về mình, thiết lập lại một tập tin mới tại Nhật Bản. Hắn tự biến mình trở thành một tên côn đồ tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn, trở thành một người có năng lực tư duy bình thường như bao người khác.

Chỉ có như vậy, hắn mới có thể có thêm thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, tàng long ngọa hổ! 

“Bây giờ mới phát hiện ra tôi là ai sao, Phó Thủ tướng Tằng ông có phải cảm thấy mình có chút muộn màng rồi không?” Ngự Ngạo Thiên cười nói, tựa người vào cửa sổ.

“Ừm, có chút muộn, có điều, nếu muốn gây khó dễ cho Lạc Dao Dao, thì giờ vẫn chưa muộn đâu nhỉ?”

Vào thời điểm hai năm trước, khi Ngự Ngạo Thiên kín tiếng trở về nước làm kinh doanh, thực ra Tằng Giai Thụy không hề để ý gì đến hắn. Nhưng khi Bác Sâm ngày càng trở nên vững mạnh, Tằng Giai Thụy bắt đầu tò mò về Ngự Ngạo Thiên. Rồi sau đó, Ngự Ngạo Thiên lại nuôi ý đồ dấn thân vào giới chính trị, rốt cuộc Tằng Giai Thụy cũng lờ mờ cảm nhận được nguy cơ đang tiềm ẩn, lại càng khẳng định việc hắn chính là con trai cả của Kỳ Liên Hạo, liền tìm mọi cách để gây khó khăn cho hắn, nhưng sau cùng hoàn toàn bị Ngự Ngạo Thiên hóa giải. 

Cho đến khi lần tranh cử bắt đầu, Tằng Giai Thụy chó cùng rứt giậu, đành cử sát thủ đi xử lý Ngự Ngạo Thiên để chặn đường tranh cử của hắn.

Mọi thứ xem ra rất suôn sẻ, nhưng Tằng Giai Thụy ngàn tính vạn tính cũng không tính đến việc bên cạnh Ngự Ngạo Thiên vẫn còn có Lạc Dao Dao!

Có thể nói, chính Lạc Dao Dao đã gián tiếp đưa Ngự Ngạo Thiên vào vòng tròn giới chính trị. 

Lần này, hắn có muốn ngăn chặn Ngự Ngạo Thiên trả thù cũng khó hơn trước nhiều lần!

“Này, Phó Thủ tướng Tằng, ông đừng nhắc đến nha đầu đó nữa, ta nuôi dưỡng cô ta lâu như vậy, cô ta lại gả cho người khác, thật làm ta đau lòng mà!”

Ngó thấy bộ dạng không nghiêm túc của Ngự Ngạo Thiên, Tằng Giai Thụy không nhịn được, bật cười: “Chủ tịch Ngự, anh cố ý nhắc tôi Lạc Dao Dao đã gả cho người khác, là có ý bảo với tôi… anh và cô ta không còn quan hệ gì nữa sao?!” 

Không khí lúc đó đột nhiên trở nên quỷ dị, Ngự Ngạo Thiên hơi siết nhẹ tay, nheo mắt trầm ngâm: “Ông cũng hiểu ý tôi đấy, tôi muốn ám chỉ… bây giờ ông có ý muốn đánh cô ta, rất có thể nhị thiếu gia nhà họ Phong trở thành kẻ thù của ông! Nếu trận đấu này vốn thuộc về chúng ta, sao chúng ta không tự mình giải quyết?!”

Nghe xong lời này của hắn, Tằng Giai Thụy càng có thể khẳng định rằng Ngự Ngạo Thiên rất quan tâm đến Lạc Dao Dao.

Có thể nói, chiêu thay đổi mục tiêu này của Ngự Ngạo Thiên thật sự rất tuyệt, đáng tiếc, nó chỉ có thể lừa được người khác, chứ sao lừa được Tằng Giai Thụy?! 

À…

Dù gì hắn cũng đã hơn 50 tuổi rồi, lại vẫn có thể nắm giữ được quyền lực to lớn đến vậy đối với quốc gia, đã từng vì tranh đấu mà hại chết Thủ tướng Kỳ Liên Hạo, nếu như không phải vì có sự khôn ngoan lõi đời, làm sao hắn có thể giữ vững được quyền lực hiện có? “Chủ tịch Ngự à, anh không nghĩ rằng ván cờ này, lúc nào đó, cũng phải hy sinh vài “quân cờ” hay sao?” Hắn buông ra những lời uy hiếp.

Một luồng sát khí xẹt qua đôi mắt Ngự Ngạo Thiên! 

Lúc này, Băng Dạ từ nãy vẫn trầm ngâm lại đột nhiên xem vào cuộc nói chuyện: “Phó Thủ tướng Tằng, vậy theo ông nghĩ, Lan Đóa điện hạ chính là quân cờ để hy sinh sao?!”

“Vẫn là câu nói đó, sĩ quan Băng Dạ, tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì!”

“Được thôi! Phó Thủ tướng Tằng, nếu ông đã thích chơi đánh đố như vậy…” Hắn di chuyển đôi mắt màu hổ phách: “Ngạo Thiên, từ giờ phút này trở đi, toàn bộ lực lượng binh lính của Á Tư Lan Quốc đều do cậu điều khiển. Tôi sẽ ủng hộ vô điều kiện việc cậu phát động chính biến!” 

“À... Băng Dạ, cậu vẫn… như trước.” Ngự Ngạo Thiên cười bất đắc dĩ, dường như trong chốc lát nhớ lại kỉ niệm giữa hai người…

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play