Nhưng mọi người vẫn giữ thái độ rất căng thẳng: “Tôi không đủ kiên nhẫn để đợi hắn về rồi mới nói, cô gọi điện cho hắn ngay đi, bảo hắn về giải thích cho chúng tôi ngay lập tức!”

Cắt, Dao Dao không tin được nữa, nếu như thật sự gọi Phong Thần Dật quay về, họ còn dám làm ầm ĩ nữa không? Biết ngay là bắt nạt Lisa mà!

“Xin lỗi, Phong tổng hiện đang giải quyết công việc, tôi không có quyền làm phiền anh ấy.” 

“Bây giờ chúng tôi có thể cho rằng, Phong tổng là thứ rùa rụt cổ không? Dám làm không dám chịu, khai trừ chúng tôi mà không dám ra mặt, thật không đáng mặt đàn ông!”

Cũng không biết ai đã nói ra câu đó, khiến Dao Dao đứng bên nghe hết sự tình mà tức không kìm được. “Phong tổng có gì mà phải giấu các anh chứ? Khai trừ các người thì cũng đã khai trừ rồi, các người làm loạn vô căn cứ như vậy chỉ thể hiện ra rằng mấy người chỉ giỏi già mồm!” Hai tay cô ôm về phía trước, lạnh lùng bước ra khỏi phòng làm việc.

Lisa vừa liếc sang, đang định chào cô một tiếng, cô liền lập tức ngăn Lisa lại, khẽ lắc đầu. 

“Cô là ai?” Vài giám đốc điều hành của công ty quay sang nhìn Dao Dao.

Cô lạnh lùng liếc mắt, phẫn nộ nói: “Thân phận của ta các người có tư cách để hỏi sao?! Lisa, mau gọi bảo vệ lên đây, lôi mấy tên làm càn này đi!”

“Vâng.” 

“Cô dám thì thử gọi bảo vệ lên đây?” Một nam nhân trong số đó kích động xông thẳng đến trước mặt Dao Dao.

Cô lướt nhìn gã đàn ông cao hơn mình một cái đầu một lượt, nhếch miệng nói: “Tôi có thể coi đây là anh đang uy hiếp tôi không?”

“Cái gì mà gọi là uy hiếp? Chúng ta đều có đủ bản lĩnh nên cứ dựa vào pháp luật mà nói thôi.” 

“Đúng thế! Dựa vào “Luật Lao động” Phong tổng dựa vào cái gì mà đòi khai trừ chúng tôi?”

“Đúng vậy…”

Nghe những lời bàn luận ba hoa chích chòe, Dao Dao quay người lại, đập một cái thật mạnh xuống bàn: “Các người đừng có nói chuyện luật pháp với tôi, luật pháp ư, tôi hiểu hơn mấy người! Dựa vào điều khoản 143 chương 4 Luật Lao động, công ty có quyền được chấm dứt quan hệ hợp tác với nhân viên. Tại chương 2, điều 179 Luật Lao động, những nhân viên không may bị khai trừ sẽ được bồi thường gấp 3 lần.” 

Nghe cô đọc lưu loát các điều khoản trong Luật Lao động, không ít người đứng trong phòng làm việc đều ngây người ra. “Vậy… vậy bên công ty phải bồi thường đúng không?”

“Ha… thật nực cười, nghe ý câu này của mấy người, có phải các người nghĩ Phong tổng dám khai trừ mấy người thì sẽ không bồi thường thiệt hại cho mấy người à?”

Dao Dao đứng khoanh tay, tựa vào bàn làm việc, cười lạnh lùng: “Không phải là vì tiền sao? Yên tâm. Với lượng tài sản của Phong thị đừng nói là phải bồi thường cho mười mấy người các ngươi, ngay cả…” cô hướng  mắt trông về hướng mấy người đang đứng bên ngoài: “Nhiều đến chục lần Phong thị chúng tôi cũng có thể trả được. Thế nhưng… các người thì sao?” 

Cô ngưng lại một lúc, ánh mắt châm biếm nhìn đám người đang đứng trước mặt: “Xét từ góc độ tuổi tác, các người đều đã 30, 40 tuổi rồi chứ? Có vợ có con hết rồi, ây da, lúc này mà bị đuổi việc thì thật đáng thương.”

“Tiểu thư, cô yên tâm, với năng lực của chúng tôi, đi sang công ty khác nói không chừng lại có tiền đồ hơn bây giờ.”

“Cái gì?! Tôi không nghe lầm đó chứ?” Dao Dao cố tình há hốc miệng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Nhưng các người lại bị Phong thị đuổi việc! Bị một công ty đứng đầu cả nước khai trừ, các người nghĩ còn được các công ty khác nhận vào làm sao? Đương nhiên… các người có thể đi sang các công ty nước ngoài, nhưng theo tôi biết thì các công ty nước ngoài sắp tới sẽ không thu nhận nhân viên quá lớn tuổi.” 

Nhìn dáng vẻ kiêu căng và ngạo mạn của Dao Dao, không ít người tỏ ra rất giận dữ. Thế nhưng…

Bọn họ cũng không phải những kẻ ngốc, mỗi câu nói của Dao Dao đều như dao cứa vào, sao họ có thể không biết sau khi rời khỏi Phong thị thì còn chốn nào nữa?!

“Tôi… tôi quyết định… tôi quyết định hủy bỏ kỳ nghỉ.” 

“Tôi cũng… nghĩ như vậy, tôi cũng hủy bỏ kỳ nghỉ là được.” Sau khi im lặng hồi lâu, 5, 6 người giả ngốc nghếch mới bật cười.

Dao Dao ngước mắt lên nhìn rồi cười một tiếng đầy đả kích.

“Cô… cô này, tuy chúng tôi không biết cô là ai, nhưng… tôi tin, Lisa có thể nghe theo chỉ lệnh của cô thì chắc là thân phận của cô không hề bình thường, không biết, cô có thể… nói với Phong tổng một tiếng là chúng tôi không nghỉ phép nữa không?” Một người đàn ông trung niên tiến đến gần Dao Dao nói giọng nịnh bợ. 

Cô nhíu mày: “Hủy bỏ nghỉ phép á?”

Cô chậm bước về phía ghế ngồi của Phong Thần Dật, ngồi tựa ghế rồi xoay một vòng: “Nhưng… các người vẫn bị đuổi như cũ!”

Những lời nói sắc sảo vừa được thốt ra khiến Lisa đứng bên không khỏi giật mình. 

Lisa cứ nghĩ cho đến khi nãy bà Phong sẽ dừng lại, không ngờ lại khiến sự tình đi đến cùng như vậy?!

“Này, cô đừng có mà ức hiếp người quá đáng, nói thế nào chúng tôi cũng là những nhân viên gạo cội của Phong thị, cô không nghĩ làm như vậy là rất vô tình sao?”

“Ha, các người còn nói chữ tình với tôi sao?” Cô đảo mắt, đứng phắt dậy, giận dữ nói: “Khi các người liên kết lại đồng loạt xin nghỉ, các người có nghĩ đến Phong thị không?! Khi các người chạy đến phòng làm việc của Phong tổng, các người có nghĩ đến Phong thị không?! Bây giờ còn quay lại nói chữ tình với tôi?! Tôi nói cho các người biết, các người muốn trách thì hãy trách cái sự ấu trĩ của các người ấy!” 

“Cô!”

“Lẽ nào không phải vậy sao? Bây giờ, ai mới là chủ của Phong thị? Các người lại dám ngu ngốc liên kết “lão nhị” đấu với “lão đại”? Các ngươi nói xem, đây có được gọi là đáng đời không?!” Nụ cười lạnh nhạt tan biến, cô vẫy tay: “Lisa, gọi bảo vệ lên cho tôi, đuổi bọn họ ra ngoài!”

“Phong, bà Phong.” Lisa toàn thân run lẩy bẩy bước đến bên Dao Dao, khẽ nói: 

“Được rồi, bọn họ cũng đã hủy đơn nghỉ phép rồi, mục đích của Phong tổng đã đạt được rồi, cô, cô không cần phải đánh đuổi đến cùng thế đâu.”

Bộ não ngây ngốc của cô dường như đã hồi sinh, đôi mắt đầy sự ranh mãnh đã trở lại thuần khiết như trước…

Nhìn những khuôn mặt đầy sự sợ hãi đang đứng ngay trước mình, trước mắt cô lờ mờ hiện ra một cảnh tượng rất bất hòa. 

“Lan Đóa điện hạ! Cầu xin người, hãy tha cho chúng tôi đi.” Trước cửa điện Hoa Lệ, một số người khoác lên bộ quân phục đang quỳ sụp xuống đất không ngừng van nài.

Trên ngai vàng chính điện, một bé gái nhỏ nhắn mặc trang phục hoàng tộc đang ngồi đó, tuy vẻ mặt cô bé tỏ ra rất mơ hồ nhưng giọng nói lại rất dõng dạc: “Các người dám phản ta, ta sẽ cho các ngươi biết kết cục của mình sẽ như thế nào.” Giọng nói lạnh lùng ấy, rõ ràng không phải của một bé gái mới mấy tuổi, nhưng rõ ràng được phát ra từ miệng cô bé.

“Chúng thần không có, chúng thần chưa từng có ý đồ sẽ phản người, Lan Đóa điện hạ.” Mấy tên mặc quân phục liên tục quỳ lạy van xin. 

Cô gái tỏ ra khinh thường bật cười: “Là ta trách nhầm sao? Vậy được, nếu đã là vì ta trách sai, chi bằng… đã sai rồi thì sai luôn đi!”

“Lan Đóa điện hạ, Lan Đóa điện hạ, câu này của người có ý gì?”

“Ý gì? Không hiểu à? Chính là, Lan Đóa ta không cho phép những kẻ dám phản ta tồn tại, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.” 

“Lan…”

“Được rồi, không cần phải quỳ lạy kẻ tạp chủng này nữa!” Một nam nhân mặc quân phục đột nhiên phẫn nộ đứng dậy: “Lan Đóa, cô biết tại sao chúng tôi lại phản cô không, chính là vì dã tâm của cô. Mới 4 tuổi, đã giết người vô kể, không biết cho đến ngày cô kế tiếp ngôi vị còn biết bao nhiêu người phải chết dưới bàn tay yêu nghiệt của cô nữa!”

Chương 434-2: Cô ấy có thai rồi?! (2)

“Ha, ha ha ha... kêu gào đi, mặc sức kêu gào đi, chỉ những kẻ thua cuộc mới than van như chó mất chủ.” Cô bé cười lớn, tùy tiện vẫy tay:

“Người đâu, lôi bọn họ ra ngoài hành hình!”

“Lan Đóa, ngươi sớm muộn gì cũng gặp quả báo. Những linh hồn đã bị ngươi giết chết sẽ ngày đêm quấn lấy ngươi, khiến ngươi vĩnh viễn không bao giờ an bình. Lan Đóa, yêu nghiệt nhà ngươi, tiểu tạp chủng nhà ngươi!” 

Hình ảnh mơ hồ bị cắt đứt, gương mặt Dao Dao trắng bệch nuốt nước bọt.

Chuyện gì vậy?

Tại sao trong đầu lại hiện lên cảnh tượng đó. 

Cô gái đó thật đáng sợ...

Cô ấy là Lan Đóa sao? Không! Nhất định không phải Lan Đóa, rõ ràng chỉ là cô bé mấy tuổi sao lại có thể làm điều tàn nhẫn như vậy?

Nhưng tại sao... 

Tại sao lại có cảnh tượng như vậy xảy ra?

Và...

Vừa rồi, khi những người đó định lấy lại thư xin nghỉ phép, phản ứng đầu tiên trong lòng lại là... 

Những người có ý định tạo phản phải... không cho họ bất kỳ đường sống nào.

“Rầm”, sững sờ té ngồi trên ghế làm việc, Dao Dao đột nhiên cảm thấy rằng mình trở nên xa lạ, và thậm chí bản thân cũng không nhận ra chính mình.

Đối với cô bé trong cảnh tượng mơ hồ, cô thực sự muốn nhìn rõ dáng vẻ cô bé, lại đang ở tình trạng mơ hồ. Nhưng giọng của cô bé... 

Đây là lần đầu tiên Dao Dao nghe thấy giọng nói của Lan Đóa trong tâm trí, nhưng nó thậm chí còn đáng sợ hơn giọng nói của Băng Dạ, ngàn lần...

Không thể nào, cô gái lòng dạ độc ác như Lan Đóa, sao lại... có thể... là mình?

Không thể nào, không thể nào, cô nhất định không phải Lan Đóa, nhất định không phải! 

Tất cả mọi người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh mà nhìn Dao Dao đang thẩn thờ. Vừa nãy là bộ dáng cao cao tại thượng, vì lợi ích bất chấp nhân nghĩa, trong chốc lát lại biến thành một cô gái nhỏ đơn thuần, những người đó không hiểu, điều gì đã xảy ra?

“Ồ, em dâu, em luôn trấn giữ ở văn phòng chủ tịch ư?”

Tiếng của Phong Thần Duệ lập tức kéo tâm trí Dao Dao về. 

“Thì ra cô ấy là... bà Phong?” Những người đứng trong văn phòng bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Chẳng trách cô ấy hiểu luật pháp như vậy!”

“Này, này, tôi nghe nói... chỉ số IQ của bà Phong hơn 200, cũng là một nhân vật không dễ động vào.” Một trong số họ thì thầm với người bên cạnh. 

Người đó cúi đầu một cách lo lắng.

“Phong... Phong phó tổng.” Có thể đã bị những hình ảnh không hài hòa khi nãy quấy rầy, Dao Dao đứng lên trong tình trạng bất an, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.

“Em dâu à, có chuyện gì vậy? Tôi từ bên ngoài đã nghe giọng nói của em? Đừng nói với tôi, em bây giờ đang quản lý công việc của chủ tịch?” 

Dao Dao mất hồn giữ im lặng.

Lúc này, một người trong văn phòng lúng túng đi tới trước mặt Phong Thần Duệ:

“Phong phó tổng, bây giờ Phong tổng muốn đuổi chúng tôi, phải làm thế nào? Lúc đầu, ngài không nói như vậy, chúng tôi không có ý định làm loạn tới mức rời khỏi công ty đâu.” 

“Đây có liên quan gì đến tôi? Là Phong tổng muốn đuổi các người, không phải tôi.” Phong Thần Duệ sợ những người này sẽ bán đứng mình, vì vậy nhanh chóng bắt đầu qua cầu rút ván.

“Phong phó tổng, không thể nói như vậy được. Chúng tôi nếu không phải vì ngài...”

“Đừng nói bậy!” Phong Thần Duệ nhanh chóng cắt lời người đó, âm hiểm trừng mắt. 

“Nếu các người thực sự sợ bị sa thải, thì hủy bỏ nghỉ phép không phải là được sao?”

“Đúng vậy, chúng tôi muốn hủy kì nghỉ, nhưng bà Phong bên này vẫn khăng khăng sa thải chúng tôi?”

“Nực cười!” Phong Thần Duệ hoài nghi nhìn về phía Dao Dao vẫn đang giữ im lặng: 

“Khi nào thì Phong thị chúng ta tới phiên một người phụ nữ như cô làm chủ?”

Dao Dao không nghĩ tới sẽ như vậy, không nghĩ tới! Ban đầu chỉ vì nghe họ mắng Thần Dật, liền muốn đứng ra dạy dỗ họ, dạy dỗ bọn họ một chút, ai ngờ kết quả lại... trở thành như thế này.

Mệt mỏi nhìn lên, ánh mắt cô vô hồn nhìn về phía Lisa: 

“Làm phiền cô, Lisa tiểu thư, gọi điện thoại cho Phong tổng các cô được không? Hãy hỏi anh ấy, chuyện này phải làm sao?”

Nhìn vào khuôn mặt đầy ôn hòa của Dao Dao, Lisa mù mờ chớp chớp mắt, cô thực sự nghi ngờ bà Phong ác độc lúc nãy và bà Phong như con thỏ trắng bây giờ rốt cuộc có phải là cùng một người hay không?

“Dạ, dạ... được, được ạ.” 

“Phong tổng, bây giờ nhóm người bị ngài sa thải đã quyết định hủy bỏ kỳ nghỉ.” Lisa chạy đến một góc và gọi điện thoại.

Phong Thần Dật đầu bên kia điện thoại nghi ngờ cau mày:

“Họ phản ứng nhanh như vậy?” Anh cho rằng, đám người phe phái của Phong Thần Duệ cũng phải mất 3 ngày mới hiểu được, ai ngờ nhanh như vậy đã hủy bỏ nghỉ phép? 

“Có... có lẽ vì bà Phong.”

“Dao Dao? Dao Dao thế nào?”

Lisa khó xử đưa mắt nhìn Dao Dao cách đó không xa, đem chuyện xảy ra khi nãy kể cho Phong Thần Dật từ đầu đến cuối... 

Phong Thần Dật nghe xong, không kìm được lộ ra một chút khen ngợi mỉm cười:

“Ha, thật hết cách với cô ấy!” Giây tiếp theo, mắt anh trầm xuống:

“Lisa... làm theo ý Dao Dao, quyết định sa thải vẫn thực hiện!” 

“Hả?! Phong tổng, ngài không phải nói rằng nếu họ thu lại...”

“Haiz... bây giờ không giống lúc trước, Dao Dao đã mở ra cho tôi một “con đường sáng”, nếu tôi không “thừa nước đục thả câu” một chút há không phải lãng phí tấm lòng của cô ấy sao? Nói với họ, những người đồng ý giảm 20% lương, tôi sẽ đồng ý thu hồi quyết định sa thải!”

Lisa ngẩng người mới phát hiện, đôi vợ chồng này thực sự quá... “gian xảo”! 

Chắc chắn, Dao Dao không có ý định ép nhóm người gây chuyện tới đường cùng. Bây giờ Phong Thần Dật ra quyết định này, những người bị Dao Dao ép chết, nhất định cái gì cũng đồng ý.

“Tôi, tôi biết rồi, Phong tổng...”

Ngắt điện thoại, Lisa mỉm cười và gật đầu với mọi người: 

“Mọi người, Phong tổng nói rằng nếu mọi người sẵn sàng giảm 20% lương, thì sẽ hủy quyết định sa thải.”

“Sao có thể như vậy chứ?” Cảm xúc của những người đó ngay lập tức trở nên kích động.

Dao Dao thở dài, nhẹ nhàng nói: 

“Các người muốn trách, thì trách người đã xúi giục các người xin nghỉ tập thể đi...” Nói xong, cô lạnh lùng liếc nhìn Phong Thần Duệ sau đó bước ra khỏi phòng.

Từ trước đến nay, thuộc hạ của những người có ý định tạo phản sẽ không có kết thúc gì tốt đẹp.

Có thể những người phát động tạo phản sẽ an toàn, nhưng những người theo sau sẽ bị hy sinh tàn nhẫn. 

Hồi xưa như vậy, bây giờ cũng như thế. Giới chính trị như vậy, giới kinh doanh cũng như thế.

Ha.

Lan Đóa, còn cô thì sao? Cô bẩm sinh là người lòng dạ độc ác, giết người bừa bãi, hay cô cũng bị ép buộc? 

Sau khi thì thầm những điều không hiểu, Dao Dao chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm cả người liền ngất đi...

Bên trong bệnh viện.

Mùi hăng của nước khử trùng xộc vào, Dao Dao đang nằm trên giường kiểm tra khẽ cau mày, cô mở mắt ra, cô “ọe” một tiếng nôn ra tất cả những gì ăn hôm nay. 

“Bà Phòng, cô ổn chứ?”

Nhìn Lisa đang đứng bên cạnh, cô ngẩn người ngỡ ngàng:

“Lisa tiểu thư? Đây là... đâu?” 

“Ha ha, bà Phong, cô vừa ngất xỉu ở cửa văn phòng. Bây giờ đây là bệnh viện.”

Chương 434-3: Cô ấy có thai rồi?! (3)

“Ồ…” Chẳng trách cô cảm thấy bản thân giây trước còn đang ở công ty, giây sau liền chạy đến nơi này, thì ra là ngất xỉu. Bất lực nằm trở lại giường bệnh.

Lisa đứng bên cạnh mỉm cười với cô và ngồi xuống:

“Ây da, bà Phong, cô cũng thật là, quá lơ là sức khỏe của mình rồi, cũng sắp làm mẹ rồi, như vậy sao được?” 

Cái gì… Lisa đang nói cái gì vậy? Đôi mắt mở to, cô xoay đầu, gương mặt hoảng sợ nhìn Lisa:

“Cô nói... cái gì... làm, làm mẹ rồi?”

“Hửm? Bà Phong cô không biết ư? Bác sĩ nói cô có thai rồi, do quá áp lực mới dẫn đến thiếu máu do thai nghén.” 

“Đùng đùng”

Tim, giống như bị gì đó đâm vào; máu toàn thân cũng đông lại trong khoảnh khắc này, đầu “ong ong” không ngừng có tiếng vang, dường như muốn nổ tung.

Mang... mang thai?! 

Làm... mẹ?

Sao lại như thế? Sao lại như thế?

Cô chưa có một ngày nào làm một cặp vợ chồng thực sự với Phong Thần Dật cả, vậy đứa trẻ trong bụng này là... 

Cả người cứng nhắc ngồi dậy từ trên giường, bàn tay nhỏ bé của cô run rẩy vuốt ve bụng. Đứa trẻ này là... là của Ngự Ngạo Thiên! Là của Ngự Ngạo Thiên!

Hơi thởgấp gáp thở ra từ mũi, hít vào, thở ra, hít vào, trái tim ngừng trệ cũng “bang, bang, bang” đập nhanh không ngừng. Dao Dao đưa tay che miệng, những giọt nước mắt sợ hãi không ngừng rơi.

Lisa đứng một bên đột nhiên ý thức được phản ứng Dao Dao không đúng, nhanh chóng quan tâm hỏi: 

“Bà Phong, cô không sao chứ? Cô không sao chứ.”

Tiếng “ong ong” vang lên bên tai, căn bản không nghe thấy Lisa nói gì. Cô nheo mắt, nhìn vào cái miệng đang chuyển động của Lisa, cố gắng muốn biết điều mà Lisa đang nói là gì.

Nhưng giây tiếp theo... 

Sự khó chịu như dời sông lấp biển ùa đến, Dao Dao xoay người, không ngừng nôn ra những thứ bên trong dạ dày...

Lisa nhìn thấy lo lắng mời bác sĩ đến khám cho Dao Dao.

Nhìn vào đám người đang đi lại trước mặt, thế giới của cô dường như không tương thích với họ. Họ đang ở trong một không gian, cô sống trong một không gian khác. 

Sau một thời gian dài, các bác sĩ dần dần rời đi, Lisa xác nhận Dao Dao không sao liền thở một hơi nhẹ nhõm:

“Bà Phong, phản ứng của cô cũng quá lớn đó, chỉ là mang thai mà, phải hạnh phúc mới đúng, cô sắp được làm mẹ rồi.”

Ha… 

Ha ha ha...

Lisa cho rằng cô đang phản ứng vì cô ấy quá kinh ngạc ư? Nếu đứa trẻ là của Thần Dật, tất nhiên cô sẽ hạnh phúc, dù gì đứa trẻ này được sinh ra hợp lý. Chỉ tiếc…

Thế giới này sẽ không dung nạp đứa trẻ này, ngay cả cô ấy không thể vượt qua chính mình! 

Thế mà lại mang thai đứa con của kẻ thù giết mẹ, thật mỉa mai! Mỉa mai mà!

“Ha ha, thực muốn biết Phong tổng khi biết cô có thai sẽ có phản ứng gì, có thể sẽ giống như cô chăng?”

Thần Dật... 

Khi nghe thấy Lisa nhắc đến Thần Dật, khuôn mặt của Dao Dao lập tức trở nên nhợt nhạt! Rất nhợt nhạt!

Không! Không thể cho Thần Dật biết, không thể cho anh ấy biết!

Ngự Ngạo Thiên đã kẹp giữa bọn họ quá lâu, quá lâu rồi, nếu tin tức này để Thần Dật biết được, vậy thì gia đình của họ có thể tại thời điểm này hoàn toàn tan nát! 

“Lisa... tiểu thư Lisa, cô chưa nói với Thần Dật à?”

“Ồ, vừa gọi cho Phong tổng, nhưng đã tắt máy. Có thể đang bàn công việc. Một lát tôi sẽ gọi thêm lần nữa.”

“Không! Đừng...” Dao Dao lo lắng nắm lấy cánh tay của Lisa. 

“Hửm?! Bà Phong... cô đây là?”

Nhận thấy phản ứng của bản thân quá khích, Dao Dao nuốt nước bọt cười gượng:

“Chuyện này, vẫn để tôi nói với anh ấy đi.” 

“Ồ, đúng vậy. Chuyện này thục sự nên do người vợ là cô nói mới phải. Là tôi nhiều chuyện rồi! Là tôi nhiều chuyện rồi. Ha ha.”

“Này, Lisa... cô mau quay lại làm việc đi. Lát nữa tôi sẽ gọi người làm ở nhà đến đón tôi.”

“Được rồi. Bà Phong, vậy tôi đi trước đây.” 

Nhìn bóng dáng Lisa rời đi, khi xác định chắc chắn rằng cô ta đã rời khỏi, Dao Dao yếu ớt nằm lại trên giường bệnh, ngẩn người nhìn chằm chằm vào trần nhà.

Con... con...

Bàn tay nhỏ bé không kìm được đặt lên bụng, cô nắm chặt quần áo và chạy đến văn phòng bác sĩ như điên. 

“Bác sĩ, bác sĩ!”

“Cô là… ồ, tôi nhớ ra rồi, cô là người phụ nữ mang thai thiếu máu vừa đưa đến?”

“Không! Vâng, là tôi! Bác sĩ.” Ngồi xuống một chiếc ghế, cô lo lắng hỏi: 

“Ngài có thực sự chắc chắn tôi đang mang thai?” Có thể bị nhầm lẫn, đúng! Có thể chẩn đoán sai!

“Tất nhiên, cô cũng quá bất cẩn rồi? Bao lâu rồi không có kinh nguyệt cũng không biết?”

Trong khoảng thời gian này nhiều việc xảy ra liên tục, lại còn những việc rách nát bên nhà chồng, lại còn máy bay gặp nạn, cô căn bản quên mất vấn đề kinh nguyệt, suy nghĩ kỹ, bà dì dường như đã lâu rồi không đến. 

“Bác sĩ, nhưng tôi không có dấu hiệu mang thai và không có dấu hiệu nôn mửa. Ngài có thể kiểm tra lần nữa không, tôi có phải thực sự mang thai rồi?”

“Tiểu thư, tuổi của cô có lẽ không lớn nhỉ? Không phải mọi phụ nữ mang thai đều có dấu hiệu, có lẽ vì cô còn quá nhỏ, một ít phản ứng cũng không có, cô căng thẳng như vậy, không lẽ là có con ngoài ý muốn?”

Nếu chưa kết hôn mà có con thì đơn giản rồi! Làm sao đây? Tôi nên làm gì đây? 

“Bác sĩ, không giấu gì ngài, tôi thực sự đã kết hôn. Tuy nhiên, chồng tôi không thích trẻ con lắm. Tôi bỏ đứa trẻ này được không?”

“Phá thai? Đây là đứa con đầu lòng của cô, trực tiếp phá thai sẽ làm tổn thương cơ thể. Nếu cô thực sự muốn bỏ đứa trẻ này, hãy gọi là chồng cô cùng cô đến đây, để anh ta ký tên liền có thể phá thai.”

Cầm báo cáo kiểm tra, Dao Dao thất hồn lạc phách ra khỏi văn phòng bác sĩ. 

Nhìn vào thông tin xác nhận được ghi trên báo cáo, cô bất lực quỳ xuống đất.

Ông trời thật thích trêu đùa con người, có biết bao cha mẹ muốn có con lại không có, còn cô đã trải qua tai nạn máy bay cũng không làm mất đi được đứa trẻ không thể sinh ra này!

Mỗi lần đều như vậy, lần nào cũng như vậy, mỗi lần khi quyết tâm phải cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này, luôn luôn xảy ra việc hủy hoại toàn bộ mọi thứ, mọi thứ tốt đẹp, tại sao ông trời không để cô xây dựng một gia đình? Xây dựng một cuộc sống bình dị? 

Nên làm gì bây giờ? Nên làm gì với đứa trẻ này?

Ai có thể đến cứu cô! Ai có thể giúp cô!

“Chị dâu?” 

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc truyền đến. Trái tim Dao Dao thắt lại ngẩng đầu lên một cách vô thức.

Bóng dáng Phong Khả Hinh ngay lập tức lọt vào mắt cô, và còn có... Kỳ Liên Ngạo Vân!

Thật trùng hợp... 

Ha, thật trùng hợp! Em gái của Thần Dật và em trai của Ngự Ngạo Thiên, lại xuất hiện cùng nhau ở đây? Ông trời muốn mỉa mai cô sao?

Cô nhanh chóng giấu bản báo cáo kiểm tra phía sau và nhanh chóng đứng lên:

“Em, các em sao lại ở đây?” 

Phong Khả Hinh đảo mắt, mỉm cười hỏi ngược lại:

“Vậy chị sao lại ở đây?”

“Chị... chị...” Dao Dao miễn cưỡng nặn ra một nụ cười tự nhiên: 

“Ừm... Chị hơi khó chịu một chút, nên đến đây khám...”

Chương 434-4: Cô ấy có thai rồi?! (4)

Phong Khả Hinh nhìn bốn phía:

“Anh Ba em đâu? Anh ấy không đi cùng chị?”

“Thần, Thần Dật… anh ấy, anh ấy vừa có chuyện gấp nên đi rồi.” 

“Ồ.”

“Khả Hinh, em đi khám bệnh trước đi. Chị… chị đi trước đây. Dao Dao nhếch môi, không chờ Phong Khả Hinh bọn họ phản ứng, nhanh chóng biến mất trước mắt họ.

“Thật kỳ lạ, chị dâu em không phải chỉ đi khám phụ khoa thôi sao, cần gì căng thẳng như vậy?” Nhìn thấy Dao Dao thất hồn lạc phách, Phong Khả Hinh không hiểu nhìn về phía Kỳ Liên Ngạo Vân bên cạnh. 

Đôi mắt sầu muộn của anh lóe lên, mỉm cười nói:

“Có lẽ... xấu hổ.”

“Nguy rồi! Anh nói xem chị dâu thấy em cũng xuất hiện ở đây, có khi nào nói cho anh Ba em biết không? Tuy nhiên, với tính cách của anh Ba em sẽ không nói với ông già nhà em đâu.” Như vậy, Phong Khả Hinh cảm thấy yên tâm hơn. Dù sao cũng là con nhà khuê các, xuất thân danh môn, tuổi còn trẻ đã chạy đến khám phụ khoa cũng không vinh quang cho lắm. 

“Ngạo Vân, nếu một chút kiểm tra xong, bác sĩ xác nhận rằng em mang thai, em nên làm gì đây?”

“Phá đi.” Hai từ dứt khoát, Kỳ Liên Ngạo Vân thậm chí không do dự chút nào.

Khuôn mặt Phong Khả Hinh đột nhiên trầm xuống: 

“Nếu em mang thai, em cũng sẽ không muốn đứa trẻ này. Nhưng câu này được nói ra từ miệng của anh, em thực sự không vui!”

“Khả Hinh, em đến văn phòng của bác sĩ ngồi chờ ở cửa, anh giúp em lấy số.”

Thấy Kỳ Liên Ngạo Vân cố tình đổi chủ đề, Phong Khả Hinh càng thêm tức giận: 

“Này, Kỳ Liên Ngạo Vân, anh có ý gì? Trốn tránh ư?”

“Khả Hinh, anh không muốn cãi nhau với em!” Lời nói lạnh như băng nói ra, Kỳ Liên Ngạo Vân quay người rời khỏi.

Phong Khả Hinh giơ nắm đấm lên, từ lúc sinh ra đến nay, cô được cưng chiều trong lòng bàn tay, nhưng sau khi ở bên Kỳ Liên Ngạo Vân, cô luôn cảm thấy rằng mình đã mất đi bản thân, cả một chút địa vị cũng không có. Cảm giác này thực sự... khiến người ta bực bội! 

“Chết tiệt!”

Vội vàng ra khỏi cửa bệnh viện, bước chân vội vã của Dao Dao cuối cùng cũng dừng lại.

Làm sao đây? Lisa bên này xem như có thể tạm ổn rồi, nhưng Khả Hinh bên này thì sao? Nếu cô nói với Thần Dật thấy mình ở đây, Thần Dật sẽ nghĩ gì? 

Nhưng...

Khả Hinh luôn sống trong trường, ba tháng đều không về nhà một lần có lẽ không có vấn đề gì đâu?

Chờ cho đến khi đứa trẻ được giải quyết, cho dù Thần Dật biết... 

Ha.

Anh ấy cũng không thể hoàn toàn không để ý được!

Sai rồi! Thực sự là một sai lầm lớn. Cuộc hôn nhân này là một sai lầm ngay từ đầu, từ lúc Ngự Ngạo Thiên bắt cóc cô từ hôn lễ đã là sai lầm, không nên tiếp tục diễn ra, thực sự không nên tiếp tục cuộc hôn nhân ô uế này. 

Nhưng...

Cô lại không thể quên, khi cô từ chối hôn nhân này, ánh mắt kiên định của Thần Dật. Chỉ sợ, ngay cả khi cô lấy cái chết để từ chối, với tính cách của Phong Thần Dật cho dù trói cũng sẽ trói cô đi kết hôn!

Cúi đầu, Dao Dao lại một lần nữa rơi vào tuyệt vọng. 

Ngay lúc này...

Báo cáo trong tay bị người khác giành lấy, cô lo lắng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Kỳ Liên Ngạo Vân mỉm cười, từ từ mở bản báo cáo...

“Trả! Trả tôi!” Vô thức muốn giành lại. 

Kỳ Liên Ngạo Vân quay người và chặn cô lại phía sau:

“Cô quả nhiên đang mang thai!” Đóng báo cáo lại, anh mặt không biểu cảm quay lại:

“Con của anh tôi?” 

Cơ thể đóng băng tại chỗ, đôi mắt run rẩy nhìn hai phía:

“Không, không phải. Đó là con của Thần… Thần Dật.”

“Ha, nếu thật sự là con của Thần Dật, lúc nãy khi nhìn thấy Khả Hinh sao cô lại nhanh chóng giấu báo cáo đi, nếu là con của Thần Dật, cô hiện tại cần gì phải sợ hãi như vậy?” 

Là do biểu hiện của cô quá rõ ràng sao? Ngay cả Kỳ Liên Ngạo Vân cũng nhìn ra, vậy thì… Phong Khả Hinh cũng sẽ nhìn ra ư? Không! Có lẽ không… với tính cách của Phong Khả Hinh nếu đã nhìn ra cái gì chắc chắn sẽ gọi cho Thần Dật ngay lập tức.

Có lẽ, Kỳ Liên Ngạo Vân di truyền lực quan sát ưu tú của Ngự Ngạo Thiên?

Im lặng đứng trước mặt Kỳ Liên Ngạo Vân, từ từ cúi đầu xuống. 

Kỳ Liên Ngạo Vân đem báo cáo trả cho cô, nụ cười trên mặt cũng dần dần thu lại:

“Cô tính giải quyết như thế nào?”

“Phá đi!” Giọng nói không một chút do dự, giây phút cô biết được mình đã mang thai liền quyết định, tuyệt đối không để đứa trẻ này ra đời. 

“Cô bàn bạc với anh tôi sao?”

Bàn bạc? Thật buồn cười, Ngự Ngạo Thiên là gì của cô, cô phải bàn bạc với anh ta? Tên khốn ấy cùng lắm vừa gieo một hạt giống tội lỗi trong bụng cô mà thôi!

“Không cần!” 

“Vậy đi, nếu cô cần sự giúp đỡ của tôi, chỉ cần gọi cho tôi. Phá thai cần chữ ký của người đàn ông phải không?”

Đúng!

Đúng vậy! 

Cô có thể tìm một người đàn ông khác thay Phong Thần Dật để ký vào đơn đồng ý. Đôi mắt tuyệt vọng đột ngột có xoay chuyển, Dao Dao nhanh chóng gật đầu:

“Cảm ơn, cảm ơn."

“Hừ.” Kỳ Liên Ngạo Vân hừ lạnh một tiếng, không bận tâm vẫy tay: 

“Đừng khách sáo, có thể gián tiếp giết chết đứa con của Ngạo Thiên, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ.” Giữa đôi mắt u sầu đan xen một tia u ám, hận thù sâu đậm không nói cũng rõ.

Nhìn thấy biểu cảm của anh ta, Dao Dao không kìm được hít vào một hơi lạnh.

Từ trước đã rất tò mò, giữa Kỳ Liên Ngạo Vân và Ngự Ngạo Thiên rốt cuộc có khuất mắt gì? Có thể khiến anh ta căm hận người anh luôn nghĩ cho anh ta mọi điều? 

Nhưng bây giờ, đây không phải là thứ mà cô muốn quan tâm, tình cảm giữa anh em họ, tất cả những thứ liên quan đến Ngự Ngạo Thiên, cô đều không muốn biết!

“Đi trước đây. Luôn chờ cuộc gọi của cô bất cứ lúc nào.” Kỳ Liên Ngạo Thiên mỉm cười, xoay người biến mất trước mắt Dao Dao…

Trong góc quán cà phê, Dao Dao ngồi đối diện Cung Tiểu Mạn. 

Cô vừa rời khỏi bệnh viện chưa bao lâu, cô nhận được một cuộc gọi từ Cung Tiểu Mạn, hai người đã hẹn gặp nhau tại địa điểm này. Tuy nhiên, ngồi xuống đã gần nửa giờ rồi, họ luôn giữ sự im lặng, như thể mỗi người đều có tâm sự.

“Tiểu Mạn, cậu đột nhiên gọi cho mình, có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Dao Dao phá vỡ sự im lặng trước, nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Cung Tiểu Mạn, cô cảm thấy Tiểu Mạn cần người khuyên bảo hơn.

“Cậu không phải cũng nói trên điện thoại, cũng đang muốn tìm mình sao? Vẫn là cậu nói trước đi.” 

“Ha ha, cậu nói trước đi.”

“Đừng nhường nữa. Máy bay của cậu gặp nạn chuyện lớn như vậy. Có rất nhiều chuyện cậu muốn nói với mình phải không?”

Đúng vậy, có rất nhiều chuyện muốn chia sẻ với bạn bè, nhưng khoảnh khắc gặp Cung Tiểu Mạn, có vẻ như tất cả các từ đều trở nên mờ nhạt. 

“Tiểu Mạn, vẫn là... cậu nói trước đi.”

Thấy Dao Dao khăng khăng như vậy, Cung Tiểu Mạn bất lực mỉm cười, họ đã quen biết trong nhiều năm, cô tự nhiên biết Dao Dao là một cô gái bướng bỉnh như thế nào.

Cúi đầu xuống, Cung Tiểu Mạn mặt không cảm xúc khuấy chiếc thìa trong tay, từ từ nói: 

“Mình… sẽ trở lại Nhật Bản.”

Không thể giải thích, rõ ràng Cung Tiểu Mạn không nói gì, chỉ nói rằng cậu ấy muốn quay trở lại Nhật Bản, đôi mắt Dao Dao trong chốc lát tràn đầy nước mắt:

“Tại… tại sao?” 

Đây... có lẽ là sự ăn ý giữa bạn bè, không quá nhiều lời, chỉ là một biểu cảm liền cảm nhận được tâm trạng của bạn bè ngay lúc này!

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play