Dao Dao đã đứng ở ngoài cửa suốt nửa tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không dám vào.

Đôi tay lạnh buốt nắm chắc lấy vạt áo.

Không muốn bước vào, không muốn trông thấy Ngự Ngạo Thiên, cô không biết nên đối diện thế nào với người cha của đứa bé! 

Nhưng…

Nếu không bước vào, cuộc đời Tiểu Mạn sẽ vì thế mà bị hủy hoại mất.

Ha, nếu nói như vậy, vẫn là Tiểu Mạn quan trọng hơn nhiều. Giả như có thể gặp được Ngự Ngạo Thiên, cô cứ coi như đứa trẻ đó không tồn tại là được! 

Nhẹ bước tiến vào tập đoàn Bác Sâm, mọi thứ đều thật quen thuộc.

Hai cô lễ tân trước cửa vẫn xinh đẹp như vậy, 6 bộ thang máy vẫn cần người đến phụ trách. Nhìn thao tác thang máy thuần thục của cô gái trẻ, Dao Dao như quay trở lại những ngày trước.

Cô cũng đứng ở vị trí này bấm thang máy, mỗi lần gặp Ngự Ngạo Thiên đều không hay biết thân phận của anh ta, chỉ nghĩ rằng anh là một tên công quan. 

Có lẽ ngay lúc đó đã định sẵn một tương lai mịt mù của họ.

Nếu như lúc đó cô không ứng tuyển vào vị trí lễ tân thang máy, có lẽ hai năm sau vẫn có thể tương phùng với Thần Dật. Nhưng sau đó anh liên tục chuộc lỗi sự phản bội năm đó, cô không ngừng dằn vặt anh, cuối cùng dần cảm động, mới dẫn đến tình hình hiện tại…

Mọi chuyện có vẻ như thuận lợi như vậy, yên ả như vậy, giống như cặp nam nữ yêu nhau vậy. 

Chỉ đáng tiếc, thế gian này làm gì có nếu như, cuộc sống của cô đã được định trước rằng sẽ gặp Ngự Ngạo Thiên, đã định trước sẽ gập ghềnh như vậy, sẽ bất thường như vậy.

Suy nghĩ kĩ…

Nếu cô thực sự là Lan Đóa, liệu có ý thức… 

“Lan Đóa, sớm muộn gì cô cũng gặp phải báo ứng. Những vong hồn bị cô hại chết sẽ không một giây phút nào để cô yên đâu, họ sẽ khiến cô vĩnh viễn không có được bình yên. Lan Đóa, cô đúng là đồ yêu quái, đồ tạp chủng!”

Lúc nhỏ cô đã sát hại quá nhiều, bây giờ chịu báo ứng rồi đúng chứ? Vậy phải chăng Ngự Ngạo Thiên chính là báo ứng?

“Ting” tiếng chuông thang máy báo đã đến văn phòng của tổng giám đốc. 

Trước cửa, thư kí ngồi đó vẫn là cô Mạc xinh đẹp, chỉ đáng tiếc, người phụ trách bên trong không còn là Ngự Ngạo Thiên nữa!

“Cô Mạc, mạo muội làm phiền cô, tôi rất xin lỗi. Tôi muốn tìm Hàn tổng.”

Mạc Tuyết Đồng ngước mắt lên nhìn lạnh lùng: “Bà Phong, có hẹn trước không?!” 

“Không. Cô Mạc, nếu có thể, cô có thể nói một tiếng với Hàn tổng, tôi đến đây vì chuyện của Cung Tiểu Mạn?”

Mạc Tuyết Đồng nghe vậy không muốn làm khó cuộc trò chuyện của cô với Hàn Ly Thương nên đã cho phép cô vào.

Dao Dao mở cánh cửa phòng làm việc giám đốc, rảo bước tiến đến bàn làm việc của Hàn Ly Thương: “Hàn tổng”. 

“Bà Phong, có gì cứ nói.” Hàn Ly Thương vẫn cúi đầu đọc sấp tài liệu trong tay, hoàn toàn không nhìn cô một cái.

Khẽ thở dài: “Tiểu Mạn, muốn đi Nhật kết hôn.”

Hàn Ly Thương ngưng đọc tài liệu, một giây sau, hắn lại tiếp tục công việc: “Ồ.” 

“Ha ha.” Dao Dao cười, không phải vì phản ứng của Hàn Ly Thương mà thất vọng, ngược lại cảm thấy người đàn ông này rất có tình, nếu không thì hắn ghét mình đến thế, lúc mình báo vì chuyện Cung Tiểu Mạn mà đến, tại sao lại cho phép mình bước vào phòng làm việc của hắn?

Có điều…

Hàn Ly Thương là một người khó bộc lộ cảm xúc. 

Kéo ghế ra khỏi bàn làm việc, Dao Dao khẽ nói: “Về chuyện của anh và Tiểu Mạn tôi không rõ lắm. Chỉ là hôm nay, cô ấy mới kể mọi chuyện cho tôi nghe. Tôi tin… Nếu cô ấy không phải đã tuyệt vọng, cô ấy sẽ không kể cho tôi nghe nhiều chuyện như vậy. Tôi thừa nhận…”

Cô nhắm mắt: “Ấn tượng đầu tiên của người khác về Tiểu Mạn là một cô gái rất cởi mở. Thậm chí lúc tôi mới quen cô ấy, cũng cảm thấy cô ấy không phải cô gái tốt. Nhưng sau khi tiếp xúc, tôi phát hiện ra cô gái ấy căn bản chỉ đang khoác cho mình một lớp vỏ bảo vệ mà thôi. Cố tỏ ra mình là người cởi mở, giữa nam nữ cũng không để ý gì, lại luôn trông như một kẻ ngốc. Nhưng thực tế cô ấy là một người cố chấp và bảo thủ, đối với việc gặp một người đàn ông, cô ấy chỉ khi nhàn rỗi vô vị mới thể hiện là một kẻ ngốc nghếch.”

“Hàn tổng, có lẽ, có những chuyện anh không hề biết, Tiểu Mạn trước giờ chưa từng có bạn trai, anh là người đầu tiên khiến cô ấy rung động.” 

Ánh mắt nhìn chằm chằm văn kiện của Hàn Ly Thương bỗng đổi hướng, anh nhìn lên Dao Dao, rồi lại cúi xuống. “Ồ.”

“Ha ha, cô ấy dám nghĩ dám làm, thích thì không phải giấu, cho dù phải theo đuổi cũng không sao cả. Cô ấy nói, sự cẩn trọng của con gái chỉ cho phép bản thân để lỡ người con trai mình thực sự thích; thế nhưng nếu như phải gắng sức để giữ lấy, cho dù không có kết quả, cũng không sao cả.”

“Cho đến hôm nay, khi Tiểu Mạn đến tìm tôi, nói với tôi nhiều thứ, rằng cô chưa bao giờ thấy hối hận, càng chẳng có gì tiếc nuối, có thể đành lòng gả sang Nhật rồi.” 

“Tôi đã từng đưa tiền cho cô ấy rồi.” Người đàn ông lạnh lùng cuối cùng cũng đã mở lời.

Dao Dao khẽ cười, lắc đầu nhẹ: “Chẳng tác dụng gì. Hôm nay tôi cũng ngỏ ý giúp đỡ cô giải quyết chuyện gia đình nhưng cô ấy đã từ chối rồi. Thật ra, tôi cảm thấy Tiểu Mạn hơi ngốc, giải quyết xong hết việc nhà trước thì có gì không tốt? Không có kết quả thì không có kết quả, hà cớ gì phải dâng cả đời mình cho một người đàn ông không hề yêu. Nhưng…” Đứng dậy, cô khẽ thở dài: “Nghĩ cho kĩ, điều này tượng trưng cho trái tim đã chết của người con gái. Trái tim, đã chết rồi, cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa; tâm, đã tuyệt vọng rồi, cũng chẳng cần chờ đợi xuất hiện kì tích nữa. Cho dù chúng ta có cố gắng níu kéo mọi thứ như thế nào, thì trái tim cô ấy cũng đã chết rồi, chúng ta có cứu cô ấy như thế nào cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Đặt ghế trở về bàn làm việc, Dao Dao khẽ tiếp lời: “Hàn tổng, làm phiền anh nhiều rồi, thật xin lỗi.” 

“Chờ đã!” Hàn Ly Thương đặt tài liệu xuống, lạnh lùng nhìn Dao Dao: “Bà Phong, hôm nay bà qua đây rốt cuộc có mục đích gì vậy?!”

“Mục đích?” Cô bối rối: “Thực ra tôi cũng không biết hôm nay đến đây để làm gì, nhưng chỉ nghĩ rằng, nếu như hôm nay không đến, tất cả những gì Tiểu Mạn đã làm… chẳng khác gì bằng con số 0. Ha ha, còn điều cuối cùng tôi muốn anh biết, tiền của anh, Tiểu Mạn vốn không cần.” Nói xong, cô nhoẻn miệng cười bước ra khỏi văn phòng của Hàn Ly Thương.

Cũng không biết vì sao, rõ ràng kết cục của Cung Tiểu Mạn và Hàn Ly Thương bi thảm như vậy mà Dao Dao lại nghĩ Tiểu Mạn hạnh phúc. 

Điều cốt yếu là cô ấy đã yêu sâu đậm một người; điều cốt yếu là cuộc đời cô không phức tạp đến vậy.

Yêu người, mong được ở cạnh người; người lại không yêu tôi, nên tôi rời xa người. Chính là đơn giản như vậy. Dù là không chạm tới được, nhưng quá trình cảm động lòng người cũng được rồi.

Nhưng chỉ có vậy thôi, bây giờ đối với Dao Dao mà nói đều là ảo mộng. 

Có điều đều qua cả rồi, ít nhất cô cũng từng có khoảng thời gian đẹp nhất ở bên Phong Thần Dật, cũng đơn thuần như vậy.

“Ting.” Thang máy chạm đến tầng 1.

Dao Dao khịt khịt mũi, vội lau đi dòng nước mắt, rảo bước bước ra khỏi thang máy. 

“Ngự tổng, mấy ngày nay đề án của tập đoàn Uy Nhĩ đang dậm chân tại chỗ, ngài xem có phải chuyển qua bộ phận quan hệ quân chúng để đi đối ngoại chút không?”

Chương 435-2: Người cha không dám đối diện con (2)

“Ngự tổng, hôm qua công ty Ngải Lộ Sa gửi email, muốn xem qua các mẫu từ bộ phận sản xuất. Ngài xem chúng tôi cần phải hồi đáp lại cho họ không?” Một lượng lớn các cán bộ cấp cao đi ngay sau Ngự Ngạo Thiên để báo cáo công việc, tiến về hướng thang máy.

Dao Dao dừng bước, nhìn bóng dáng thân thuộc đang tiến dần về phía mình, đôi tay cô lại vô thức ôm lấy bụng.

Không phải đã nói là sẽ quên chuyện đứa trẻ sao? 

Không phải đã nói tạm thời cứ coi như không có gì xảy ra hay sao?

Tại sao, giây phút nhìn thấy Ngự Ngạo Thiên, tâm trạng lại thay đổi mãnh liệt như vậy? Trong lòng lại khó chịu như vậy?!

Bởi vì hắn… 

Là cha của đứa bé này sao?!

Nếu như nói, bọn họ trước đây là đường thẳng song song không tương giao thì giờ phút này họ đã là vật thể không thể tách rời.

Con à! 

Mối liên kết này đang lớn dần trong bụng Dao Dao, dần dần đưa họ đến gần nhau hơn, muốn coi như không có chuyện gì xảy ra là điều không thể.

Bàn tay nhỏ bé đặt lên bụng nắm chặt lấy vạt áo, nhân lúc sự chú ý của Ngự Ngạo Thiên đang dồn vào công việc, cô không ngoảnh đầu, chọn một hướng khác bước ra khỏi thang máy…

“Các người đi thang máy khác đi.” Ngự Ngạo Thiên mặt không cảm xúc nói. 

Những người quản lý cấp cao của công ty quay sang nhìn nhau: “Sao ạ?”

“Nghe không hiểu à?!” Ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn sang.

Mấy người quản lý sợ hãi khẽ gật đầu: “Hiểu, hiểu rồi, Ngự tổng.” rồi vội vã chạy sang thang máy khác. 

Sau đó, Ngự Ngạo Thiên khẽ vỗ vai lễ tân thang máy, ý bảo cô đi sang chỗ khác.

Lúc sau, ánh mắt sâu thẳm của Ngự Ngạo Thiên mới hướng về dáng người nhỏ nhắn đang khuất xa dần…

Ai nói anh không nhìn thấy cô chứ?! Có lẽ là lúc Dao Dao vẫn chưa nhìn thấy Ngự Ngạo Thiên, Ngự Ngạo Thiên đã phát hiện ra Dao Dao đang đứng trong thang máy rồi! 

Anh đuổi ngay sau cô, dùng bàn tay to lớn nắm chắc lấy cổ tay cô.

Không đợi đến lúc Dao Dao phản ứng lại, cô đã bị Ngự Ngạo Thiên lôi vào trong thang máy!

“Thình thịch, thình thịch” tim cô đang hoảng loạn đập từng hồi, cơ thể bé nhỏ bị kéo vào sâu trong góc thang máy, ánh mắt long lanh của Dao Dao tràn ngập lo sợ và bất an. 

Tiếng “ting ting” vang lên, Ngự Ngạo Thiên đóng cửa thang máy.

“Anh làm gì đấy?!” cô vô thức hét lên một tiếng, và nỗi sợ hãi không thể lý giải ngày càng tăng lên.

“Bảo bối à, đột nhiên em lại xuất hiện ở Bác Sâm, không phải là có mục đích gì đó chứ? Nếu không tại sao mới nhìn thấy anh đã chạy rồi?” Ánh mắt sâu hút của hắn nhìn chằm chằm vào cô. 

Dao Dao lại trong vô thức lấy tay che phần bụng dưới của mình, sợ hắn có thể nhìn ra điều gì.

Đáng, đáng cười ở chỗ, rõ ràng chỉ mới mang thai được 3 tháng, đến ngay cô còn không phát hiện ra, Ngự Ngạo Thiên sao có thể nhìn ra được chứ? Rõ ràng là do “có tật giật mình”.

Là đang sợ hắn sẽ biết được cái thai trong bụng chính là con của hắn? Nếu như sau khi hắn biết… hắn sẽ phản ứng như thế nào?! 

Ha, bỏ đi, nên kết thúc suy nghĩ này đi, cô không thể để kẻ thù sát hại mẹ mình biết được mình đang mang thai đứa con của hắn!

Nắm chặt lấy bộ quần áo, Dao Dao khẽ thở phào, cảm xúc căng thẳng ban nãy cũng dần được xoa dịu, cô giật tay ra: “Ngự tổng, tôi có thể đến Bác Sâm với mục đích gì chứ? Không phải anh đang sợ tôi đến lén lấy tài liệu gì đó chứ? Đó, anh có thể nhìn là biết, tôi không thể lấy được thứ gì từ Bác Sâm nhà các anh.”

“Ừm?” Ngự Ngạo Thiên cười nham hiểm, chầm chậm tiến đến sát người cô. 

Khuôn mặt nhỏ bé của Dao Dao bỗng trầm xuống: “Ngự tổng, anh còn chuyện gì sao? Nếu không có chuyện gì, tôi phải…” chỉ một bước nữa thôi là đến nút thao tác thang máy.

Ngự Ngạo Thiên đưa tay nắm chặt cổ tay cô, kéo cô vào sát lòng mình: “Ây, bảo bối à, lỡ như em giấu đồ trong quần áo thì phải làm sao đây?”

Trông ánh mắt của người con trai đang nhìn mình với ý chọc ghẹo, cô biết, Ngự Ngạo Thiên lại… hư rồi! 

“Ngự tổng, anh đang cố ý kiếm chuyện phải không?!

“Em nói xem?” Hắn cúi người xuống, giữ ở chiều cao bằng với cô, khuôn mặt đầy vẻ nham hiểm gần ghé sát vào cô: “Bảo bối, em đã từng thử, làm… trong thang máy chưa?”

“Đúng rồi, Dao Dao, em đã từng thử làm chuyện ấy trong thang máy chưa?” 

Đây là cuộc hội thoại đầu tiên của họ sau hai năm trong thang máy, đáng cười là… vẫn là trong chiếc thang máy năm xưa.

Ngự Ngạo Thiên giờ muốn làm gì?

Muốn hồi ức lại kỉ niệm trước kia sao? 

Nhưng người đàn ông này không hề biết, hồi ức khi đó đối với cô mà nói quả thực là ác mộng!

Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi gợi tình đang dần tiến sát vào mình, Dao Dao bỗng giật mình, đưa tay ngăn hắn… “Ngự Ngạo Thiên! Anh muốn trải nghiệm cảm giác phụ nữ vì mình mà phát điên sao? Anh đang rất vui trong lòng, từng người một đang mang thai cho anh, anh lại lần lượt muốn hủy hoại đứa bé trong bụng họ phải không?!”

Bỗng chốc, nụ cười của Ngự Ngạo Thiên như tắt hẳn, hắn chớp mắt, đưa tay nắm lấy đôi tay đang giữ chặt miệng hắn, trầm mặc nói: “Đồ đáng ghét! Em nói những lời này vào lúc này là có dụng ý gì?!” 

Dụng ý? Dụng ý gì? Cô cũng không biết tại sao mình lại nói ra những lời này, nhưng dường như cái miệng cô đã không còn bị khống chế bởi não bộ. “Anh dám làm, lại sợ lời tôi nói sao? Ngự Ngạo Thiên, anh nên có trách nhiệm một chút thì sẽ không có nhiều người phụ nữ vì anh mà phải đi phá thai.”

“Tôi vốn chẳng bảo mấy người đó sinh con cho tôi!”

“Ha ha ha, anh không cảm thấy lời nói của mình thật kì lạ sao? Anh không khiến bọn họ phải sinh con, vậy đứa con mà họ đang mang là từ đâu tới?! Đúng, có lẽ là do tự họ phạm sai lầm mới trót mang đứa con của anh. Nhưng Ngự Ngạo Thiên à, nếu anh không muốn chịu trách nhiệm thì đừng nảy sinh mối quan hệ với họ!” 

Đây là lần đầu tiên, Ngự Ngạo Thiên cảm thấy nhỏ đáng ghét này vô lý như vậy, có lẽ, trong mắt cô, hắn chính là một người vô trách nhiệm như vậy, nhưng đối với hắn, khoảng thời gian sau đó, những gì hắn làm vẫn không đủ hay sao?! “Đồ đáng ghét, đây là chuyện giữa tôi và những người phụ nữ khác, hiểu không?!”

Hiểu, cô biết rõ Ngự Ngạo Thiên định nói với mình điều gì, nhưng sao có thể chỉ là chuyện của hắn và những người phụ nữ của hắn chứ?

Nếu như không phải do hắn tùy tiện, không chịu trách nhiệm, sao mình lại mang thai đứa con của hắn?! 

Bàn tay nhỏ nhắm khẽ ôm chặt lên đầu, Dao Dao dùng sức hét thật to rồi nghiến răng căm hận: “Ngự tổng, tôi biết chuyện của anh tôi không có quyền tham dự, nhưng tôi hy vọng anh có thể hiểu, người phụ nữ mà anh đang bắt giữ là vợ của người khác! Tôi đã có gia đình rồi, xin anh! Đừng có đến phá hoại gia đình tôi, anh hiểu không?”

Ngự Ngạo Thiên liếc nhìn sang bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô, hắn nhẹ buông tay cô mặt không cảm xúc.

Dao Dao khởi động thang máy, dần biến mất khỏi tầm mắt của hắn, đầu không ngoảnh lại. 

“Vợ của người khác.”    

“Tôi đã có gia đình rồi.”

“Đừng có đến phá hoại gia đình tôi.” 

Ba câu nói cứ thế vang vọng trong tai hắn, nếu như không phải là cô dùng ngữ khí như vậy, thái độ như vậy để nói rõ mọi thứ, có lẽ, hắn sẽ không nhận ra rằng, cô… đã là vợ của Phong Thần Dật! Hoặc có thể…

Hắn…

Cứ mãi chạy trốn khỏi sự thật này… 

“Phong tổng, chúc mừng anh đã vinh dự trở thành cánh tay của Phong thị. Lúc đó tôi đã nói rồi, Phong thị sớm muộn gì cũng là của anh!”

Chương 435-3: Người Cha Không Dám Đối Diện Con (3)

“Ha, Trương đổng sự, tôi bây giờ chỉ là tổng tài đại diện thôi. Cánh hoa rơi cuối cùng vẫn chưa có ai định sẵn được.”

“Mọi người nhìn xem, mọi người nhìn đi, Phong tổng giờ mới 22 tuổi, đã có thành tựu như vậy, thật không dễ dàng.” Vài vị lão tổng sau khi ngớt lời ca tụng, liền vẫy người phục vụ: “Còn không mau rót rượu cho Phong tổng, sao lại kém tinh ý vậy?”

“Vâng, vâng, thưa Trương đổng sự.” 

Phong Thần Dật thấy vậy, liền lấy tay che miệng cốc: “Trương đổng sự, giờ muộn rồi.”

“Hử?” Hắn quay sang, cười gượng: “Mới có 8 giờ, rõ ràng mới bắt đầu. Thần Dật à, từ khi anh kết hôn đến giờ thấy anh ít ra ngoài chơi hẳn. Không phải là, anh là người sợ vợ đó chứ? Ha ha ha ha.

“Đúng vậy. Phong tổng vội gì chứ, cứ ở đây đi. Nói không chừng là bởi có cô trợ lý xinh đẹp bên cạnh như vậy, vợ anh không yên tâm sao?” Một vị lão tổng khẽ cười rồi chỉ Tạ Chỉ Tinh lúc này đang ngồi cạnh bên Phong Thần Dật. 

Tạ Chỉ Tinh xấu hổ vội cúi đầu: “Lưu tổng, xem ngài nói kìa.”

“Ơ kìa? Còn ngại à? Ha ha ha, không sao, ở công ty chúng tôi, thư kí, trợ lý chính là “bà nội trợ hiền dịu” thứ hai của chúng tôi. Yên tâm đi, tiểu nha đầu, cô theo Phong tổng thì Phong tổng sẽ không để cô chịu thiệt đâu.”

Bị mọi người cùng nhau hùa vào, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Tạ Chỉ Tinh khẽ ửng hồng ngượng ngùng, đôi mắt long lanh ngại ngùng quay sang nhìn Phong Thần Dật: “Phong tổng, ngài xem họ kìa, sao có thể…” 

“Thế này đi, Trương đổng sự, tôi chỉ ở đây được một lúc, lát nữa tôi phải về rồi.” Phong Thần Dật lạnh lùng ngắt lời Tạ Chỉ Tinh, dường như không để ý tới thính của Tạ Chỉ Tinh, tiếp tục quay sang nói chuyện với mấy vị lão tổng.

Sắc mặt Tạ Chỉ Tinh tối sầm xuống.

“Ừm, được, phục vụ, mau rót rượu!” 

Nhận lúc mọi người đang tập trung uống rượu, một mình Phong Thần Dật đi sang một góc quán bar. “9h anh về.” Chắc chắn, cuộc gọi này là gọi cho Dao Dao.

“Ừm, được.”

Cúp máy, Phong Thần Dật lại quay về chỗ mấy vị lão tổng, cùng họ uống rượu. 

Tạ Chỉ Tinh ngồi cạnh bên, sắc mặt có chút không tốt như vô cảm xúc, ánh mắt vô hồn hướng về chiếc điện thoại đặt trên chén trà.

Cô đảo mắt một lượt, lén đút chiếc điện thoại vào túi áo rồi nhanh chóng bước ra khỏi quán bar.

“Hứ?” Cô nhếch hàm, nhìn sang chiếc điện thoại của Phong Thần Dật: “Đồ ngốc?” trong danh sách cuộc gọi ban nãy có lưu lại số của người được lưu là “Đồ ngốc.” Hóa ta Phong Thần Dật lại lưu tên vợ trong điện thoại là “Đồ ngốc”? Vậy để tôi xem xem cô ta ngốc như thế nào. Xì…” Đôi mắt long lanh chợt lóe lên, cô cầm máy gọi… 

“Reng…reng…reng.”

Tiếng chuông điện thoại vừa cúp máy cách đây không lâu lại reo lên, Dao Dao nhìn số điện thoại hiện trên màn hình: “Alo? Alo? Thần Dật?!”

1 giây, 2 giây, đầu dây bên kia không ai nói gì. 

Lại không để ý nhấn vào phím gọi sao?

Đợi đến lúc Dao Dao chuẩn bị cúp máy, chỉ nghe… đầu dây bên kia âm thanh quen thuộc. “Thần Dật, anh uống ít thôi nhé. Ầy, anh xem rượu đổ lên áo anh rồi kìa, để em giúp anh lau nhé.”

“Lách tách, lách tách” tiếp đó là một âm thanh rất chói tai, rồi ngay sau đó điện thoại cũng cúp luôn. 

Điện thoại rơi tuột khỏi tay Dao Dao, cô ngồi sụp xuống sofa.

Giong nói lúc nãy là của Tạ Chỉ Tinh, đều là phụ nữ, cô chỉ thoáng nghe là đã có thể nghe ra sự thân mật trong câu nói của Tạ Chỉ Tinh.

Có điều, cô tin Thần Dật là được, cho dù Tạ Chỉ Tinh có ý định gì nhưng Thần Dật vẫn một lòng với cô là được. 

Đồng hồ chuyển từ 9h sang 10h rồi 11h.

Lời hứa 9h trở về trước đó của Thần Dật đã trôi qua 2 tiếng rồi.

Dao Dao chốc lát lại nhìn điện thoại, chỉ sợ chỉ vì không thấy tín hiệu mà lỡ mất cuộc gọi của Thần Dật. Nhưng tín hiệu vẫn rất ổn định, tại sao Thần Dật giờ này vẫn chưa về? 

Thần Dật không phải kẻ thiếu trách nhiệm, hắn nói 9h về nhà, cho dù có việc phải thay đổi cũng sẽ gọi một cuộc về nhà.

Lẽ nào…

Thần Dật xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn? 

Cảm giác nôn nóng trong lòng, cô nhấc máy gọi cho Thần Dật.

“Tút… tút… tút..”

Điện thoại vừa được kết nối, còn chưa đợi Phong Thần Dật nói nửa lời, cô đã vội vã hỏi: “Thần Dật, anh đang ở đâu?” 

“Ầy? Bà Phong… đúng không?”

Đầu dây kia lại vang lên giọng nói của Tạ Chỉ Tinh, sắc mặt Dao Dao trầm xuống.

Chỉ nghe, giọng nói của Tạ Chỉ Tinh bên kia đầu dây lại cất lên: “Bà Phong, tôi là trợ lí của Thần Dật, tôi là Tạ Chỉ Tinh, thật ngại quá, bây giờ Thần Dật không tiện nghe điện thoại của chị.” 

Ha…ha ha…

À Tạ Chỉ Tinh này cũng thật lộ liễu, trước mặt bà Phong mà cứ mở miệng lại gọi tên Thần Dật? Nếu không phải lần trước chính mắt cô trông thấy thủ đoạn của ả, chỉ sợ lần này lại trúng phải kế sách của ả rồi!

Mục đích của Tạ Chỉ Tinh là ép mình cãi nhau với Thần Dật, sau đó Thần Dật sẽ nghĩ mình toàn đi giận hờn vô cớ, lại đi ghen với cô trợ lý. Đến cuối cùng, Thần Dật sẽ càng ghét mình, còn mình lại càng trở nên hoài nghi Thần Dật. 

Là như vậy sao? Mục đích của Tạ Chỉ Tinh là như vậy sao?

Phù…

Dao Dao khẽ hít một hơi, rồi lạnh lùng nói: “Ồ, vậy phiền cô rồi Tạ tiểu thư, đợi đến khi nào Thần Dật nghe máy của tôi thì phiền cô bảo anh ấy gọi lại cho tôi nhé.” 

Rõ ràng, khi Tạ Chỉ Tinh nghe được giọng điệu của bà Phong vẫn điềm tĩnh như vậy thì lặng người đi. “Ồ, được thôi…”

Nhưng đúng lúc đó, Phong Thần Dật tự nhiên xuất hiện, giật lấy chiếc điện thoại trong tay Tạ Chỉ Tinh, lạnh lùng lườm sang cô. “Alo.”

“Thần Dật?” 

Vừa nghe thấy giọng nói của Dao Dao truyền lại từ đầu dây bên kia, vẻ mặt lạnh lùng ban nãy bỗng tiêu tan: “Xin lỗi em, bên anh xảy ra chuyện đột xuất nên anh quên mất không gọi lại cho em.”

“Không sao, anh bình an là tốt rồi. Đúng rồi, mấy giờ anh về?”

Lúc hỏi đến câu hỏi này, Thần Dật tỏ ra rất căng thẳng: “Hôm nay em ngủ một mình nhé, có thể anh…không về.” 

Lúc đó Dao Dao ở đầu dây bên kia tỏ vẻ khó chịu: “Thần Dật à? Anh…” Phải tin tưởng anh ấy, tin tưởng anh ấy đi, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì. “Ừm, vậy được thôi. Em đi nghỉ trước đây.”

Cuối cùng cũng cúp được máy, Phong Thần Dật hãy còn chưa thể lấy lại bình tĩnh. Một lát sau, ánh mắt lạnh lùng của hắn hướng về phía Tạ Chỉ Tinh: “Ai cho phép cô nghe điện thoại của tôi?”

“Phong… Phong tổng, xin lỗi. Tôi thấy lúc nãy anh chụp CT, điện thoại lại liên tục reo nên tôi…” 

Ban đầu, Thần Dật vẫn đang uống rượu bình thường, đúng lúc 9h đang định trở về nhà thì đột nhiên hôn mê bất tỉnh, sau được mọi người đưa đến bệnh viện.

“Tạ tiểu thư, tôi không biết trong thời gian đào tạo Lisa có nói qua cho cô biết chưa, tôi cực kì ghét người khác đụng vào đồ dùng cá nhân của tôi.”

“Phong, Phong tổng, thật sự xin lỗi anh, tôi, tôi không cố ý đâu.” 

Trông Tạ Chỉ Tinh bị dọa đến nỗi suýt khóc, Phong Thần Dật vô cảm nhìn đồng hồ: “Đã muộn lắm rồi, Tạ tiểu thư, cảm ơn cô đưa tôi đến bệnh viện, cô có thể về rồi.”

Chương 435-4: Người Cha Không Dám Đối Diện Con (4)

“Ồ, ồ… Phong tổng… tạm biệt.” đợi đến lúc gương mặt buồn bã của Tạ Chỉ Tinh quay đi, vẻ mặt hắn lại trở nên lạnh lùng.

Cô không tin trên thế giới này không có mèo lén ăn cá; cô cũng không tin, trên thế gian này lại có người phụ nữ tin chồng mình 100%!

“Chúng ta cùng chờ xem…” Tạ Chỉ Tinh khẽ buông lời, khóe miệng hiện lên nụ cười lạ lùng, rồi chậm rãi bước vào thang máy… 

“Ông Phong, tôi đã liên hệ với bác sĩ ở Thổ Nhĩ Kỳ rồi. Vị bác sĩ đã cho tôi câu trả lời, ông đã từng có triệu chứng tương tự khi ở Thổ Nhĩ Kỳ phải không?” Trong phòng làm việc của bác sĩ, người phụ trách điều trị cho Phong Thần Dật khi đó nghiêm túc hỏi.

Hắn trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu: “Phải.”

“Để tránh việc chẩn đoán sai, và để tăng khả năng tra ra chính xác bệnh tình của anh, thì lát nữa anh cần phải tiến hành thêm một số xét nghiệm.” 

“Bác sĩ, hiện tôi có thể xem trước kết quả chẩn đoán không?” Phong Thần Dật lạnh lùng hỏi.

Vị bác sĩ lương lự một lúc rồi ôn tồn đáp: “Xin lỗi ông Phong, theo như lời của bác sĩ ở Thổ Nhĩ Kỳ nói là ông chưa thực hiện hết các bước xét nghiệm đã rời đi, nên chúng tôi không thể đưa ông báo cáo chẩn đoán đó được.”

Lúc đó, chỉ vì nghe tin Dao Dao gặp chuyện, Phong Thần Dật không thể đợi hoàn thành xét nghiệm mà đã phải bay về Mỹ từ Thổ Nhĩ Kỳ. 

“Tôi hiểu rồi, vậy tôi đợi xét nghiệm xong trong tối nay thì đến khi nào mới nhận được chẩn đoán chính xác?”

“Khoảng nửa tháng sau, đến lúc đó tôi sẽ bảo y tá gửi kết quả chẩn đoán qua email cho ông.”

“Ừm.” 

Sáng hôm sau…

Dao Dao thức dậy sau một đêm dài ngủ trên ghế sofa, cô nhìn không gian tĩnh lặng, Thần Dật.. đúng là đêm qua đã không về..

Cô tỉnh dậy, đánh răng, rửa mặt, trên gương mặt không hề tìm thấy bất cứ vết tích mất mát nào. Cô thậm chí không hề nghĩ, Thần Dật đã qua đêm cùng với Tạ Chỉ Tinh. 

Điều này, có thể là quá tin tưởng sao?

Lúc Phong Thần Dật quyết định phải lấy cô làm vợ; khi cô quay trở về từ đảo, Phong Thần Dật đã cho cô một sự tín nhiệm vô tận, vì vậy, cô cũng nên cho người đàn ông của mình sự tín nhiệm vô tận như vậy.

Hơn nữa, câu chuyện mang bầu, cô cũng không biết phải đối diện với Phong Thần Dật ra sao. 

“Tiểu Lạc, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Cô đến công ty, chào các đồng nghiệp của mình như chưa hề có chuyện gì xảy ra, rồi khẽ cười bước vào thang máy. 

“Chào.”

“Chào… ừm?!” Khi Dao Dao đang định quay người đóng cửa thang máy, liền phát hiện ngay có gì đó không đúng, cô quay lại nhìn người đàn ông vừa chào mình. “Kỳ Liên học trưởng…”

Tại văn phòng Bộ Pháp vụ. 

Kỳ Liên ngang nhiên ngồi ngay trước bàn làm việc, Dao Dao ngồi đối diện hắn. “Kỳ Liên học trưởng? Sao anh lại… đến bộ Pháp vụ của Phong Thị?”

“Hứ? Chẳng phải sắp nghỉ lễ rồi sao, cũng sắp đến kì thực tập rồi, tôi nhờ Khả Hinh đưa tôi đến công ty anh trai cô ấy làm việc.”

“Ồ, ra vậy sao…” Không đúng, lẽ ra anh phải đến tập đoàn Bác Sâm làm việc chứ không phải Phong Thị, anh không thể không biết tập đoàn Bác Sâm và Phong Thị là đối thủ cạnh tranh ở một vài dự án sao? 

“Biết chứ, nếu không thì tôi đến Phong Thị làm gì? Hiện nay trong giới thương trường dám cạnh tranh với Bác Sâm chỉ có Phong Thị không phải sao?” giọng điệu Kỳ Liên Ngạo Vân lại bình tĩnh như vậy.

Nói một cách bình thường, tôi chính là muốn chống lại Bác Sâm nên đã lựa chọn một công ty được coi là đối thủ của Bác Sâm!

“Tại sao?” 

“Cái gì mà tại sao?” Kỳ Liên Ngạo Vân cười nhạt, dùng một ngón tay chỉ lên đầu và nói: “Lẽ nào cô đến Phong Thị cũng như chịu gả cho Phong Thần Dật không phải để chống lại Bác Sâm đó chứ?”

Kỳ Liên học trưởng lại biết chuyện này sao? Tại sao hắn cái gì cũng biết vậy?”

Ha, có lẽ đây chính là tố chất nhà Kỳ Liên bọn họ. Ngự Ngạo Thiên có ánh mắt sắc lạnh thì em của hắn cũng không thể kém cạnh. 

Có điều…

Kỳ Liên học trưởng đã nói sai một chuyện, cô đến Phong Thị là vì muốn trở thành đối thủ của Ngự Ngạo Thiên, nhưng gả cho Phong Thần Dật… là chuyện không liên quan gì đến báo thù. Lúc cô chấp nhận cuộc hôn nhân này, là đã chấp nhận sự thật Phong Thần Dật là chồng mình tồi.

“Không giống, Kỳ Liên học trưởng, tôi, anh, không giống nhau!” 

“Có điều gì không giống sao?”

“Ha, tôi với Ngự Ngạo Thiên vốn chẳng có quan hệ gì cả, hắn giết mẹ tôi, tôi chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để trả thù. Nhưng còn anh… lại là em ruột của Ngự Ngạo Thiên, anh không có bất cứ lý do gì mà phải muốn Ngự Ngạo Thiên chết!”

Từ lúc bắt đầu, cô vẫn đơn thuần nghĩ rằng mối hận thù giữa cặp anh em nhà này, lẽ ra chẳng có gì khó để giải quyết. Thế nhưng nhìn cách Kỳ Liên Ngạo Vân hết lần này đến lần khác tìm cách làm khó Ngự Ngạo Thiên, lần này còn đưa trận chiến lên thương nghiệp, cô có dự cảm, cặp huynh đệ này có một quá khứ khá phức tạp. Thế nhưng… 

Kể cả vậy cũng không thể khiến Kỳ Liên Ngạo Vân mong Ngự Ngạo Thiên chết như vậy. Dù sao…

Một giọt máu đào hơn ao nước lã mà!

“Hóa ra, người đàn ông này lại giết mẹ cô?” Đôi mắt ủ não của Kỳ Liên Ngạo Vân bỗng dậy lên những tia phẫn nộ, hắn vừa lắc đầu, vừa mất bình tĩnh nói: “Hắn quả nhiên là loài cầm thú không có một chút nhân tính. Tôi còn cứ nghĩ hắn đối với cô là thật lòng, không ngờ… hóa ra cũng có mục đích? Ha…ha ha ha… xem ra quyết định ngày hôm nay của tôi là đúng! Hắn quả nhiên đáng chết lắm!” 

Hóa ra Kỳ Liên học trưởng vốn không biết đến chuyện Ngự Ngạo Thiên giết mẹ mình? Hắn chỉ lờ mờ đoán ra mối thù giữa mình và Ngự Ngạo Thiên thôi?

Để tránh việc đưa câu chuyện đến bước đường không thể cứu vãn được, Dao Dao lạnh lùng nói: “Kỳ Liên học trưởng, đây là chuyện giữa tôi và Ngự Ngạo Thiên, tôi có thể tự giải quyết được. Còn theo tôi, vẫn là câu nói cũ, anh dù gì cũng là em ruột của hắn cơ mà?”

“Em ruột? Ha…ha ha ha…” Kỳ Liên Ngạo Vân phá lên cười, khuôn mặt trắng bệch cùng cái nhìn u uất dần tiến sát vào cô: “Cô đi hỏi anh ta xem, có từng coi tôi là em ruột không?” 

“Kỳ Liên học trưởng, ít nhất như tôi thấy, tình thân mà Ngự Ngạo Thiên đối với anh là thật!”

“Ha, tôi cũng cho rằng tình cảm mà anh ta dành cho cô là thật đấy, kết quả, không phải anh ta giết cả mẹ cô hay sao?”

Dao Dao sững lại, bất chợt không biết đáp lại với hắn thế nào, cô chưa từng cảm thấy Ngự Ngạo Thiên có tình cảm với mình, nhưng… chuyện hắn đã giết mẹ cô là sự thật!” 

“Dao Dao, cô đã từng bị chính anh ruột mình bắt vào trại cô nhi viện chưa? Một lần kéo dài suốt 5 năm?” Hắn đứng dậy, đút tay vào túi áo, quay người đi về phía cửa sổ: “Tôi đã từng rồi, khi tôi 9 tuổi đã bị hắn tống vào cô nhi viện, hắn nói sẽ đến đón tôi, nhưng đợi đến lúc tôi 14 tuổi mới đến đưa tôi đi.”

Khi 9 tuổi? Cũng là thời gian cách đây 13 năm, khi dự án biệt thự Hoa Mỹ phát nổ sao?

Không biết Kỳ Liên học trưởng có biết đến dự án biệt thự Hoa Mỹ? 

Khi ấy Ngự Ngạo Thiên cũng đang trăn trở việc đi sang Nhật, sao có thể đưa theo em trai bên mình chứ?! “Kỳ…”

“Khi tôi 14 tuổi thì anh ta đưa tôi sang Nhật, những tưởng sau 5 năm không gặp sẽ có nhiều lời để nói, ít nhất cũng phải cho tôi một lời giải thích, nói cho tôi biết, tại sao lại bỏ rơi tôi suốt 5 năm trời. Thế nhưng… thứ tôi nhận được lại là sự lạnh lùng. Anh ta trước mặt Hàn Ly Thương, Long Diệp, Long Kỳ, Mạc Tuyết Đồng thì xưng anh xưng em, nhưng khi trước mặt Ngự Long Xã lại vờ như không quen biết tôi.”

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play