Lúc đó, khi Kỳ Liên Ngạo Vân 9 tuổi bị anh đưa vào cô nhi viện, thực tình hắn vẫn chờ đợi anh trai đến đón.

Nhưng ngày qua tháng qua năm qua, sự toàn tâm chờ đợi trở thành mất mát, rồi sẽ đến sự thất vọng.

Cuối cùng, khi hắn 14 tuổi, Ngự Ngạo Thiên đã giữ đúng lời hứa quay trở lại đưa hắn đi, sự thất vọng lúc trước bỗng tiêu tan hết, tuy không thể hiện ra rằng mình rất vui, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết. 

Nhưng…

Thái độ mà Ngự Ngạo Thiên đối với người em trai này, lại hệt như người dưng qua đường.

Có những lúc, hắn chạy đến chỗ Ngự Long Xã, mỗi khi tiểu đệ Ngự Long Xã hỏi về mối quan hệ của họ, mỗi khi Kỳ Liên Ngạo Vân muốn nói rằng Ngự Ngạo Thiên là anh ruột của mình, Ngự Ngạo Thiên đều nhất quyết phủ nhận! 

Nhớ có một lần, khi Kỳ Liên Ngạo Vân đang trên lớp thì xảy ra xung đột với bạn học, anh bạn kia liền gọi ngay một trở thủ rất có tiếng ở Nhật lúc đó. Kỳ Liên cũng không cam tâm chịu thua nên gọi cho Ngự Ngạo Thiên, thế nhưng câu trả lời mà hắn nhận được chính là…

Chuyện của mình thì mình tự đi giải quyết.

Kể từ khi đó, Kỳ Liên Ngạo Vân hoàn toàn thất vọng về người anh trai mình, cũng không dựa dẫm vào Ngự Ngạo Thiên thêm lần nào nữa. 

“Tôi đã một mình đối diện với mọi thứ, hóa ra cũng 5 năm không gặp mà tình cảm anh em cũng hóa thành người dưng. Ngự Ngạo Thiên muốn từ mặt người em như tôi, tôi cũng chẳng thể mặt dày mà dựa dẫm vào hắn. Có điều, cô đoán xem chuyện gì xảy ra?” Kỳ Liên Ngạo khẽ cười quay đi, nhìn sang Dao Dao nói: “Khi đó tôi thích bơi, anh ấy lại ép tôi phải học Kungfu; tôi thích thiên văn, anh ta lại bắt tôi học chính trị; bất kể tôi có thích cái gì, anh ta cũng đều bắt tôi phải học những thứ khác! Đương nhiên, tất cả những điều đó khiến tôi rất hận anh ta.”

Bước chậm đến trước mặt Dao Dao, Kỳ Liên khẽ dựa vào trước bàn làm việc, vừa nói vừa cười mỉm: “Khi tôi 18 tuổi có thích môt cô gái, tướng mạo hơn người, tôi đã đưa cô ấy về giới thiệu với anh trai. Kết quả… cô thử đoán xem?”

Trông ánh mắt ngày càng tối sầm của Kỳ Liên Ngạo Vân, Dao Dao cũng phần nào đoán được kết cục của câu chuyện! 

“Xem ra cô đã đoán ra rồi? Đúng vậy, người anh trai ruột của tôi! Đã có quan hệ tình cảm với người yêu tôi!”

Trái tim cô tưởng như có gì đó bóp nghẹn lại, đầu óc cô tưởng như rơi vào khoảng hư không…

Sao Ngự Ngạo Thiên có thể là loại người như vậy? Đên bạn gái của em trai mình cũng không buông tha? Sao anh ta có thể như vậy? Sao có thể như vậy? Chẳng phải đối với một cậu bé khi ấy mới 18 tuổi như Kỳ Liên Ngạo Vân mà nói, phải chịu sự tổn thương lớn đến mức nào?! 

Dao Dao không phải không cảm nhận được, tất cả những gì Kỳ Liên Ngạo Vân nói chính là đang thể hiện tình yêu thương và trông cậy của hắn đối với Ngự Ngạo Thiên, nhưng lại chỉ nhận lại thái độ dửng dưng, đối với Kỳ Liên mà nói là sự tổn thưởng rất lớn, nhưng sau đó thì…

“Bây giờ cô đã hiểu ra tại sao khi tôi biết chuyện cô là nữ nhân của anh ta tôi lại hận cô như vậy?!” Ngưng một lúc, Kì Liên kéo Dao Dao ra khỏi chỗ ngồi. “Nếu như, nữ nhân của Ngự Ngạo Thiên, không phải là Dao Dao cô; nếu như, tôi không yêu cô thì tôi đã có thể dùng cái cách năm đó Ngự Ngạo thiên làm tổn thương tôi để làm tổn thương anh ta rồi!”

Tại sao lại là cô! 

Tại sao lại là cô!

Đây là câu hỏi cuối cùng mà Kỳ Liên Ngạo Vân đưa ra sau khi biết Dao Dao là tình nhân của Ngự Ngạo Thiên!

“Học… học trưởng Kỳ Liên, tôi…” 

“Ngạo Vân!”

“Lét két” tiếng cửa văn phòng bỗng mở ra, Phong Khả Hinh mặt rạng rỡ bước vào.

Khi trông thấy Kỳ Liên và Dao Dao đang ở cùng nhau, sắc mặt cô trầm xuống: “Dao Dao, sao cô lại ở phòng làm việc của Ngạo Vân?” Con gái có một trực giác rất mạnh, chỉ cần cô nhìn một cái là có thể biết được quan hệ giữa họ có gì đó bất thường. 

Kỳ Liên ngượng ngùng buông tay ra khỏi cổ tay Dao Dao.

Cô hốt hoảng giải thích: “Tôi, tôi thấy Kỳ Liên đi làm ở Phong thị nên qua chào anh ta một câu thôi.”

“Là vậy sao?” Phong Khả Hình mặt vô cảm nhìn sang Kỳ Liên Ngạo Vân. 

Hắn cười nhún vai: “Không phải thì sao?” Ánh mắt sầu muộn hướng về phía Dao Dao: “Đúng rồi, ngày mai ở trường có diễn ra cuộc thi vận động, tuy cô đang làm thủ tục tạm nghỉ, nhưng vẫn phải có mặt.”

“Biết, biết rồi. Tôi đi trước đây, Học trưởng Kỳ Liên.” Dao Dao khẽ gật đầu, nhưng lúc lướt qua Phong Khả Hinh…

Phong Khả Hinh khẽ thì thầm: “Cô đừng có quên, ngày đầu tiên cô gả vào nhà Phong gia chúng tôi, tôi đã nói với cô những gì?!” 

“Nhờ phúc cô, sau khi tin tôi kết hôn với anh trai cô đến tai Học trưởng Kỳ Liên, tôi đã thành công trong việc bắt thóp hắn!”

“Nói không chừng sau này hắn lại trở thành em rể của tôi. Có điều… tôi không muốn trong nhà xảy ra tiếng xấu, cô hiểu không?!”

Ha, đừng nói là bây giờ Kì Liên Ngạo Vân đang là bạn trai của Phong Khả Hinh, cho dù là không phải, cô ta cũng không thể có gì đó với Kỳ Liên được! “Yên tâm đi.” Nói rồi cô đi ra khỏi phòng làm việc của Kỳ Liên Ngạo Vân. 

Cô vẫn chưa dừng lại, trực tiếp đến phòng Phong Thần Dật. “Lisa, Phong tổng đi làm chưa?”

“Ừ, đến rồi.”

“Ầy, bà Phong. Cô đừng vào vôi. Phong tổng đang trong đó xử lý công việc.” 

“Ồ. Vậy tôi sẽ ngồi đây chờ.”

“Nào, ngồi đây.” Lisa vui vẻ kéo ghế mời Dao Dao ngồi: “Thế nào rồi? Đã nói cho Phong tổng biết chuyện cô có thai chưa?”

Khuôn mặt cô bỗng trở nên lo lắng, cô nhìn ngang dọc, phát hiện xung quanh không có ai rồi mới thì thầm nói: “Vẫn… vẫn chưa, tôi đang nghĩ xem lúc nào mới có thể nói cho anh ấy biết.” 

“Ồ, vậy cô nhanh chóng nói ra đi. Nói không chừng Phong tổng vui vẻ lại cho cô nghỉ thêm 10, 20 ngày phép nữa thì sao?”

Ha, ha ha… Phong Thần Dật nếu như thật sự biết, không chuốc giận lên họ thì thôi, nói gì đến nghỉ phép? Haiz…

“Ây da…” 

Một lát sau, cửa văn phòng tổng giám đốc bỗng mở ra.

Dao Dao vô thức nhìn vào trong phòng…

Chỉ thất, Tạ Chỉ Thanh mặt không cảm xúc bước ra, cũng cùng lúc trông thấy cô: “Hi, là cô à.” 

Trước đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, Dao Dao thật sự không biết phải đối diện với Tạ Chỉ Thanh ra sao: “Chào cô.”

“Sao cô lại đến phòng làm việc của tổng đài thế này? Lần trước tôi thấy cô cùng với Cẩm Sự Trưởng cùng nhau đến công ty, rốt cuộc cô đang làm gì vậy?”

“Trợ lý Tạ, không lẽ cô lại không biết sao, cô Lạc đây là…” Lisa vừa định mở lời, Dao Dao đã nhanh chóng ngắt lời: “Cô Tạ, tôi ở bộ phận IT, nhưng đồng thời cũng phụ trách các vấn đề pháp vụ của công ty mình.” 

“Ồ, cô giỏi thật đấy. Sau này tôi có gì không hiểu về luật pháp, vẫn phải thỉnh giáo cô rồi.”

“Ha ha, khách sáo rồi.”

Chương 436-2: Quyết định hạ sinh đứa bé (2)

“Ha ha, cô Lisa à, cô là thư kí của Thần Dật nên thời gian ở bên Thần Dật chắc sẽ nhiều hơn tôi, xem bộ dạng cô lúc này, không phải là đã cảm nhận được điều gì đó rồi chứ?”

Đúng vậy, từ cái ngày đầu tiền Tạ Chỉ Thanh đến công ty thực tập, Lisa đã nhìn thấy đôi mắt của cô ta phát sáng, chắc chắn không phải loại bóng đèn tiết kiệm điện, hơn nữa 5 lần 7 lượt nghe ngóng những tài liệu mật quan trọng. “Nhưng cô phải là người hiểu Phong tổng hơn tôi chứ, phải trở thành người của Phong tổng mới không bị cô ta giật dây.”

“Ha ha, tất nhiên tôi hiểu Thần Dật. Thế nhưng… tôi cũng biết thế nào gọi là minh thương dị đóa, ám tiến nan phòng, bây giờ cô ta vẫn chưa biết tôi là ai, tức là tôi đang đứng trong bóng tối. Vì vậy, không cần thiết để cô ta biết rõ kẻ thù của mình là ai.” 

Hu…

Nghe xong lời Dao Dao nói, Lisa không nén được tiếng thở dài, cô còn lo lắng bà Phong sẽ bị Tạ Chỉ Thanh chơi xỏ, bây giờ xem ra…

Ha ha ha ha, xem ra bà Phong đây cũng không phải bóng đèn tiết kiệm rồi, trước đây cô ta còn dùng kế sách để có thể 1 chọi 10 cơ mà, xem ra sự lo lắng của Lisa là dư thừa rồi. 

“Cốc cốc cốc.”

“Vào đi!”

Khẽ mở cánh cửa văn phòng, thấy Phong Thần Dật đang chăm chú đọc tài liệu, Dao Dao cười một cách bí hiểm. “Phong tổng, có thể nói chuyện riêng tư một lúc với ngài không?” 

“Em yêu, em nói chuyện có thể bớt rợn người một chút không?” Phong Thần Dật vẫn cúi đầu đọc tài liệu cầm trên tay.

Cô tỏ vẻ không vui bĩu miệng: “Chẳng có ý gì, chưa gì đã bị anh phát hiện rồi.” rồi cô kéo ghế ra, nũng nịu ngồi xuống.

“Rồi, là anh sai. Lỗi của anh. Lần sau sẽ không vạch trần em nữa.” 

“Phải thế chứ!”

Trông vẻ mặt Dao Dao vẫn không mấy vui vẻ, Phong Thần Dật bất lực lắc đầu, bỏ tài liệu trên tay xuống, chầm chậm tiến đến gần cô, khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn: “Vợ ạ, đừng giận nữa được không?”

Mặt Dao Dao bỗng chốc đỏ ửng lên, đây là lần thứ hai cô nghe được Thần Dật gọi mình là vợ, hơn nữa lại ở chốn nghiêm nghị như thế này. “Anh, anh có thể nhẹ nhàng một chút không?” 

“Ha, nói đi. Tìm anh có việc gì?”

“Cũng chẳng có việc gì quan trọng, em chỉ muốn hỏi anh… học trưởng Kỳ Liên, có phải là do anh tuyển đến?”

Phong Thần Dật quay sang, chậm bước về phía bàn làm việc: “Ừm, hai ngày trước Khả Hinh đến tìm tôi, nói muốn giới thiệu bạn trai đến công ty, em có xem qua CV của Kỳ Liên Ngạo Vân, thực là một người tài, liền giới thiệu anh ta đến bộ pháp vụ rồi. Sao vậy?” 

“Hừm…” Dao Dao ngập ngừng, thử đưa ra lời đề nghị: “Anh, có thể từ chối học trưởng Kỳ Liên được không?”

“Tại sao?”

“Ừm…” 

Trông bộ dạng khó nói của Dao Dao, đôi mắt lạnh lùng của Thần Dật trầm xuống, cười nhạt: “Bời vì hắn là em trai Ngự Ngạo Thiên phải không?”

“Anh… anh đã biết rồi sao?!” Dao Dao mở to đôi mắt không dám tin.

“Từ lâu rồi Ngự Ngạo Thiên có nói với anh hắn có một người em trai. Lần này, sau khi Khả Hình dẫn Kỳ Liên Ngạo Vân đến giới thiệu, anh đã nói chuyện riêng với cậu ấy rồi, cậu ấy chính là em trai của Ngự Ngạo Thiên.” Đôi mắt lạnh lùng chợt sáng lên, Phong Thần Dật tựa vào lưng ghế bàn làm việc: “Không phải là anh không cảm nhận được tình cảm mà Ngự Ngạo Thiên dành cho em trai mình, cũng không phải không cảm nhận được sự uất hận mà Kỳ Liên Ngạo Vân dành cho Ngự Ngạo Thiên. Vì vậy, anh đặc biệt muốn tuyển Kỳ Liên Ngạo Vân về. Chuyện này không liên quan đến Khả Hinh.” 

“Anh muốn lợi dụng Kỳ Liên Ngạo Vân để hạ gục Ngự Ngạo Thiên?”

“Chẳng ai có thể hiểu rõ tâm tư của Ngự Ngạo Thiên hơn anh em ruột thịt, không phải sao? Vì vậy, Kỳ Liên Ngạo Vân là nhân tố sáng giá nhất có thể khống chế Ngư Ngạo Thiên!”

Đúng vậy, dựa vào mối quan hệ anh em của họ, cùng với cái tình mà Ngự Ngạo Thiên dành cho em trai mình, sẽ có nhiều chuyện mà Ngự Ngạo Thiên phải nhượng cho em mình, có điều…”Thần Dật, đừng như vậy, họ dù gì cũng là anh em ruột. Dù học trưởng Kỳ Liên có đang hận Ngự Ngạo Thiên thì chúng ta cũng không nên tạo ra trận bàn cờ giữa anh em họ!” 

Bất chợt, khuôn mặt lạnh lùng của Phong Thần Dật bị bao phủ bởi một nét u uất, anh khẽ chớp mắt, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Dao Dao: “Em… không nỡ?!”

Đôi tay bị nắm chặt bỗng run lên, tuy câu nói của Phong Thần Dật mơ hồ không rõ nhưng Dao Dao hiểu rõ ý nghĩa câu nói trong đó.

Không nỡ? 

Không nỡ?!

Là như vậy sao? Từ khi gặp Kỳ Liên Ngạo Vân xuất hiện ở Phong thị, phản ứng đầu tiên của cô chính là không muốn anh em họ sát phạt lẫn nhau.

Thế nhưng… 

Đây chẳng phải là biểu hiện cho chút tình cảm còn xót lại đối với Ngạo Thiên hay sao?! “Xin lỗi, Thần Dật, có lẽ em không hiểu rõ hướng phát triển của sự tình, chỉ là một chút muốn báo thù, nhưng lại quên mất rằng mối hận này một khi bắt đầu thì không cần phải suy nghĩ quá nhiều, cũng không cần phải suy nghĩ nhiều đến tình cảm anh em của họ. Xin lỗi…”

Đúng, không cần phải suy nghĩ nhiều như vây.

Việc gia nhập của Kỳ Liên Ngạo Vân, vô tình đã thúc đẩy mục tiêu báo thù của cô, không phải sao? 

“Anh ra ngoài trước đây.” Phong Thần Dật lạnh lùng buông tay.

Dao Dao mặt vô cảm xúc: “Thần Dật, sắp xếp cho em đến bộ phận pháp vụ đi.”

“Hả?” 

“Những ngày này, chất xám của em đều ở bên Bác Sâm, có điều, em biết tình hình của anh hiện giờ cũng đang bị Phong Thần Duệ đàn áp không tha. Cũng cùng lúc cạnh tranh với Ngự Ngạo Thiên, em hy vọng mình có thể tận lực làm hết nghĩa vụ của một người vợ, cùng anh chống lại Phong Thần Duệ, có được không?”

Dao Dao vẫn luôn cho rằng mình chưa làm được gì cho Phong Thần Dật, nhưng thật ra Thần Dật có thể nhìn thấy rõ Dao Dao đã hy sinh cho mình rất nhiều trong khoảng thời gian này.

Nếu không phải là vì anh ta, Dao Dao sao có thể hận Lan Nghê Bội như vậy; nếu như không phải vì anh ta, những lãnh đạo cấp cao đã xin nghỉ phép sao có thể tự nguyện ở lại đến 20%. 

Rõ ràng đã làm rất nhiều, Dao Dao vẫn nhất quyết cho rằng mình chưa làm được gì cả.

Phong Thần Dật hiểu rõ vì sao cô lại biểu hiện ra như vậy, nếu không, lấy gì để bù đắp cho sự thiệt thòi của trái tim này.

Cảm giác mắc nợ đó càng mãnh liệt, lại càng xem nhẹ công lao của mình; càng xem nhẹ công sức của mình thì càng dễ dàng chứng minh… 

Cho đến ngày hôm nay, Dao Dao vẫn chưa tái lập tình yêu với anh ta!

“Anh biết rồi, đến lúc đó anh sẽ sắp xếp. Em đi ra ngoài trước đi.” Phong Thần Dật miễn cưỡng nở một nụ cười, mắt dõi theo bóng Dao Dao bước ra khỏi căn phòng.

Một lúc sau, trên khuôn mặt, ánh mắt anh mới bắt đầu hiện lên nét buồn bã và bất lực… 

Sân thể chất trong khuôn viên ngôi trường đại học top 1 thật nhộn nhịp. Các bạn học sinh đến dự thi lần cuối cùng cũng đã đến và ngồi kín các dãy ghế trên sân.

Đề tài lần này là sự phát triển toàn diện trí đức mỹ thể lao, vậy nên thế vận hội lần này vừa là một cuộc thi thể chất, vừa là một thế vận hội phổ thông, được tiến hành tổ chức cả hai phương diện.

“Sau đây, xin mời ông Ngự lý sự có đôi lời phát biểu thay mặt cho toàn thể sinh viên.” Đợi MC nói xong, Ngự Ngạo Thiên chầm chậm tiến về phía khán đài. 

“Thật vinh hạnh, giám đốc Ngự bận như vậy nhưng vẫn bỏ chút thời gian có mặt tại thế vận hội của chúng ta. Một lát nữa, tôi nhất định sẽ tìm ngài cùng chụp một bức ảnh.”

“Tôi cũng muốn đi! Nếu có thể có một tấm hình chụp chung với ngài, về sau đi tìm việc cũng sẽ thuận lợi hơn đôi phần?”

Chương 436-3: Quyết định hạ sinh đứa bé (3)

“Điều đó là đương nhiên…”

Nghe học sinh xung quanh không ngớt lời tán thưởng Ngự Ngạo Thiên, Dao Dao cúi mặt không nói gì…

Hôm nay, hình tượng của Ngự Ngạo Thiên tồn tại như các vị thần, nhưng ai mà biết được tất cả những việc làm không quang minh chính đại của vị thần này? 

Cô nhìn sang Kỳ Liên Ngạo Vân đang ngồi ghế của sinh viên năm 3, cô tin rằng tâm trạng của học trưởng Kỳ Liên lúc này cũng hệt như mình?

“Ngực lép, cuối cùng cô cũng chịu về trường rồi?” Long Kỳ ngồi phía sau ghé sát nói với Dao Dao.

Lúc đầu nhìn Long Kỳ cô ngỡ như người lạ, nhưng cũng nhanh chóng đáp lại, mối hận thù này là giữa cô và Ngự Ngạo Thiên, không liên quan đến người khác, không phải sao? “Tôi cũng không muốn quay lại, nhưng tôi đã hứa phụ trách các thủ tục ở trường, hoạt động lần này tôi không thể không đến.” 

“Ha, rõ ràng là một tên mọt sách mà nay lại không muốn học hành gì nữa sao? Sao vậy? Kết hôn xong là chỉ muốn quan tâm hai người một thế giới thôi sao?”

Bị Long Kỳ chọc ghẹo như vậy, tâm trạng của Dao Dao cũng nhẹ hơn vài phần: “Anh chẳng phải cũng vậy sao? Rõ ràng trước đây vốn chẳng thích học hành gì, nay lại như thể yêu trường yêu lớp, thích hợp với mấy hoạt động của trường vậy?”

“Thích hợp cái gì? Hai ngày trước tôi vẫn còn bị mời bố mẹ đấy. 

“Mời bố mẹ?” Dao Dao che miệng cười giễu cợt: “Cho đến nay tôi vẫn chưa biết cái cảm giác bị thỉnh bố mẹ.”

“Ha, cô thì giỏi quá rồi, chẳng phải là học sinh giỏi sao. Sao có thể bị gọi phụ huynh đến chứ.”

“Nói đến chuyện này, sao mà anh bị gọi cả phụ huynh đến thế?” 

“Ây da…” Long Kỳ ngại ngùng gãi đầu, nhìn về phía xa xa: “Thầy hiệu trưởng nói là tôi ở trường gây loạn nên mới gọi anh tôi đến.”

Chuyện này có vẻ như xảy ra cách đây không lâu.

Long Diệp nhận điện thoại của thầy hiệu trưởng mà không hiểu chuyện gì, chạy ngay đến phòng hiệu trưởng, nhưng vừa đến nơi, thầy đã quở trách anh té tát… 

“Ông Long, em trai ông đã thành lập một nhóm xã hội ở ngay trường đại học top 1, ông đã biết chưa?”

“Tôi không biết.”

“Haiz, Vậy ông nên đi hỏi em trai ông đi, đường đường là sinh viên trường đại học top 1, các em đều tuân thủ các quy tắc của trường, hiện nay nhiều giáo viên phát hiện các em có những vết săm trên người đã không nói rồi, nhiều bậc phụ huynh còn phản ánh lại đi các em còn đi đêm không về nhà. Nếu không phải nể mặt Ngự Cẩm Sự thì chuyện này tôi cũng không giải quyết hời hợt vậy đâu.” 

“Phải, phải… cảm ơn thầy hiệu trưởng, về nhà tôi nhất định sẽ quản lý Long Kỳ thật tốt.” Long Diệp cảm thấy cả đời chưa bao giờ mất mặt như thế này.

Vừa về nhà đến nhà đã triệu hồi Ngự Ngạo Thiên đợi Long Kỳ về dạy cho một bài học.

“Ngao Thiên, anh nói trước hay để tôi nói trước?” Long Diệp đưa mắt nhìn Ngự Ngạo Thiên ra ám hiệu. 

Ngự Ngạo Thiên lạnh lùng mở lời: “Để tôi nói trước.” Ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Long Kỳ đang đứng ngay trước mặt: “Tôi cho cậu đi học. Mục đích để làm gì? Cậu giỏi thật đấy, mới đi học được mấy tháng đã dựng cho tôi cả một xã đoàn?”

“Chuyện này không liên quan đến tôi, là bọn họ cứ muốn theo tôi đó chứ!”

“Còn già mồm à?! Bất kể họ có chủ động, hay là cậu chủ động, tôi hỏi cậu, có thật là cậu đã thành lập ra một xã đoàn không!” 

“Phải…”

“Giải tán ngay lập tức cho tôi!” Ngự Ngạo Thiên dứt khoát ra lệnh.

Đến lúc Long Kỳ chuẩn bị giải thích, Long Diệp mới tiếp lời: “Long Kỳ, em có biết anh trai em là anh đây, hôm nay đã mất mặt như thế nào không, nghĩ cho anh một chút được không? Lúc trước thầy hiệu trưởng nhìn thấy anh, không phải là gật đầu thì cũng là một câu chào, hôm nay thì hay rồi, ông ta lại dám chỉ thẳng vào mặt anh mà trút giận! Đều là do em!” 

“Khốn kiếp, lão già này lại dám lên giọng thế sao? Em sẽ đi tìm người đến tính sổ với lão!”

Long Diệp nhìn sang Ngự Ngạo Thiên, bất chợt giận đến nổ khói; “Quay lại cho tôi!” Liền đó là những câu chửi rủa thậm tệ, chửi Long Kỳ không ngưng.

“Thôi được, đến giờ phút này, anh trai với Ngạo Thiên không quản em nữa. Em đúng là con rơi mà!’” Long Kỳ cúi sụp đầu, không cảm xúc. 

Không hiểu vì sao, Dao Dao nghe câu chuyện mà hắn thuật lại chỉ thấy buồn cười.

Không phải là cô chưa từng tiếp xúc với Ngự Ngạo Thiên, Long Kỳ, Long Diệp, nhưng mỗi lần gặp mặt họ, cô đều có cảm giác giữa họ có sự thân thuộc và gần gũi như người nhà. “Vậy có thật sự là anh đã lập nên một nhóm xã hội đen ở trường.?”

“Đương nhiên là tôi…” 

“Long đại ca, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, anh mau đi chuẩn bị đi.” Ngay khi Long Kỳ định phủ nhận thì có một học sinh kính cẩn đứng trước mặt hắn và nói.

“Khoan hẵn nói, công chúa Thái Bình, tôi phải đi tham dự cuộc thi rồi.” Nói rồi, Long Kỳ cùng cậu sinh viên cùng nhau rời đi.

Lúc gặp Dao Dao, đều đã nhìn đến ngây dại, vậy mà Long Kỳ vẫn dám phủ nhận việc mình không hề tổ chức một nhóm xã hội đen?! 

Thật đến phục Long Kỳ, hắn đích thực là hắc đáo quỷ tài trời sinh mà? Sao có thể đi đến đâu cũng lập nên một nhóm xã hội đen được chứ?!

“Cố lên! Cố lên! Long đại ca, cố lên!’ Vài nữ sinh ngồi xung quanh tay cầm bông, liên tục cổ vũ cho Long Kỳ.

Dao Dao đứng bên cau mày khó hiểu, có cần thiết phải thể hiện phô trương như vậy không? Chẳng trách thầy hiệu trưởng phải triệu hồi Long Diệp ca đến, nếu cứ tiếp tục thế này, Long Diệp còn phải đến lần nữa. 

Tiếng còi vang lên, cuộc thi chạy tiếp sức của các nam sinh năm 1 chính thức bắt đầu.

Long Kỳ dựa vào thể lực trời cho chạy một mạch từ đầu cho đến đích, hắn nhanh chóng mở được chiếc hộp đặt ở điểm cuối. Sau khi lấy ra được mảnh giấy, đọc qua một lượt, hắn nhanh chóng chạy đến trước mặt Dao Dao và nói “Đi theo tôi!”

“Hả?” Không đợi Dao Dao phản ứng lại, Long Kỳ đã kéo Dao Dao vào phòng nghỉ ngơi vắng người. 

“Long Kỳ, anh làm gì thế? Không phải anh đang thi đấu sao?”

“Đúng vậy, tôi đang thi. Nhưng không có cô, làm sao tôi có thể hoàn thành phần thi của mình chứ?” Long Kỳ cười một cách nham hiểm rồi lấy mảnh giấy ra giơ trước mặt Dao Dao.

Vừa trông thấy hai chữ cái to đùng viết ở trên mảnh giấy, khuôn mặt cô bỗng co rúm lại: “Anh… không phải là anh… đến tìm tôi.. mượn đó chứ?” 

Cái gọi là “mượn vật chạy ngắn” chính là mỗi người sẽ chạy quãng đường 400m, người đầu tiên đạt tới điểm cuối sẽ nhận được một tờ giấy trong đó có ghi nhiệm vụ, người đó phải theo chỉ thị thực hiện nhiệm vụ, nếu có thể hoàn thành thì sẽ là người thắng cuộc!

Thế nhưng….

Nhiệm vụ mà Long Kỳ nhận được, chính là… 

Mượn… áo trong!

“Đúng vậy, nhanh đưa cho tôi.” Vừa nói, Long Kỳ vừa tự mình động thủ.

Dao Dao hoảng loạn vùng vẫy: “Đừng! Dừng tay lại, Long Kỳ! Dừng tay!” 

Cô nào có phải là đối thủ của Long Kỳ, chỉ sau 2 3 giây, bàn tay hắn đã luồn được vào bên trong quần áo cô.

Cô lo lắng nắm chặt lấy bàn tay đang dần luồn lên phía trên, khẩn cầu nói: “Đợi đã! Tôi, tôi có thể tự làm được, anh đừng đụng vào nữa! OK?!”

“Không cần đâu, tôi tự lấy được.” 

“Không phải là vấn đề này, Long Kỳ! Chúng ta nam nữ với nhau cần giữ khoảng cách!” cảm nhận được bàn tay Long Kỳ đã lân la tới ngực mình, cô lạnh người, khóe mắt như sắp khóc.

Long Kỳ cuối cùng cũng đã nhận thức được vấn đề về khoảng cách nam nữ, đôi mắt đen trắng phân minh bỗng bị một ngọn lửa nào đó đốt cháy…

Chương 436-4: Quyết định hạ sinh đứa bé (4)

Dao Dao bất chợt nhận thấy có gì đó không đúng: “Long Kỳ, cậu định làm gì?” Nếu như lúc đầu mục đích của hắn ta chỉ là muốn hoàn thành nhiệm vụ, vậy thì bây giờ…

“Dao… Dao Dao…” Từ từ, khuôn mặt trắng bóc của Long Kỳ bỗng nóng bừng lên không thể khống chế, mũi hắn bắt đầu thở ra từng đợt hơi nóng, một tay khác không tự chủ được mà ôm chặt lấy eo cô.

Hỏng rồi! 

Ánh mắt hoảng sợ của cô bắt gặp đôi mắt đang ngợp lửa của Long Kỳ, cùng với đó…

Không còn nghi ngờ, Long Kỳ hắn… “Long Kỳ à, cậu bình tĩnh lại đi!” Dao Dao cố gắng vùng vẫy.

Long Kỳ lúc này như mất đi ý thức, hắn dần tiến sát vào cô, “Dao dao, ư…” 

“Đừng… đừng như vậy, Long Kỳ…”

“Tôi rất muốn hôn cô… Dao Dao à…” cùng với hơi thở gấp gáp, Long Kỳ không cách nào ngăn nổi bản thân mà vồ tới hôn cô.

“Hu!” Con ngươi hắn mở to… 

“Hu… đừng như vây, Long Kỳ, đừng khiến tôi phải ghét cậu… Đừng mà, đừng mà…”

Đôi môi nhỏ bị khóa chặt, cô chỉ có thể phát ra những tiếng “hu hu” phản kháng, nhưng tình cảm dành cho Long Kỳ, lại vì sự ngông cuồng của hắn lúc này mà tan biến hết.

Dao Dao bất mãn nhắm mắt lại. 

Giây phút đó, ngọn lửa trong mắt Long Kỳ càng cháy lên rừng rực.

“Ư…ư…” Long Kỳ không nỡ rời khỏi đôi môi cô: “Dao, Dao, tôi… tôi rất khó chịu. Khi tôi thấy Ngạo Thiên đi cùng cô trên du thuyền, hầu như đêm nào tôi cũng nằm mơ, Dao Dao à, trao cho tôi đi…”

Du thuyền? Long Kỳ đã nhìn thấy gì trên du thuyền? Não cô không kịp nghĩ ra điều gì. 

“Long Kỳ! Cậu tỉnh táo chút đi!” Dao Dao vẫn hy vọng lời cầu khẩn của mình có thể lấy lại lý trí cho Long Kỳ.

Nhưng hắn mới chỉ 19 tuổi, trước giờ chưa từng có kinh nghiệm về tình trường, chắc chắn sẽ khó lòng khống chế được sự kích động bỗng bộc phát trong lòng.

Thấy Long Kỳ không chút động lòng, Dao Dao ngoảnh mặt sang chỗ khác “Ngự Ngạo Thiên!” Ánh mắt sợ hãi nhìn hướng về phía cửa phòng nghỉ giải lao. 

Lúc nghe thấy cái tên quen thuộc, Long Kỳ dừng hẳn lại ngay lập tức, một giây sau, hắn nhanh chóng quay đầu nhìn lại.

Lúc đó, đối với hắn mà nói cảm giác có lỗi không thể nào cứu vãn, cho dù Dao Dao có thể tha thứ cho hành vi mất nhân tính của hắn lúc đó, thì chính hắn không cách nào tha thứ cho bản thân!

Ha ha ha, quả nhiên tôi chả làm được việc gì cả. Ha…” tiếng oan than tự trách mình buông ra, hắn không thể ngừng nghĩ lại lúc đầu gặp Dao Dao cùng với Ngự Ngạo Thiên, đó quả thực là cảnh tượng khó quên. 

Long Kỳ sinh ra trong một làng chài nhỏ, kể từ khi có ký ức, hình ảnh đầu tiên chính là một bức tranh sông nước.

Hắn khác với những đứa trẻ khác ở chỗ, những đứa trẻ khác sinh ra có bố, có mẹ chăm sóc, còn hắn từ khi sinh ra, cuộc sống của hắn chỉ có duy nhất một người anh hơn mình 9 tuổi. Có thể nói anh trai chính là mẹ, là ba của hắn.

Rồi cứ thế trưởng thành từng ngày, Long Kỳ cũng dần có tình cách nghịch ngợm và ngang bướng như những bé trai khác, nhưng so sánh với những đứa trẻ không có ba mẹ, hắn ở làng chài này chẳng khác gì ánh dương, có nhiều lúc Long Diệp đã bị tính thoáng của người em trai làm phiền muộn. 

Nhưng ai biết được trong thâm tâm hắn đang nghĩ gì chứ?

Không phải hắn chưa từng nhớ về bố mẹ, không phải chưa từng thắc mắc bố mẹ mình đã đi đâu rồi, nhưng anh hắn đã quá vất vả rồi, hắn chỉ có thể dùng tính cách vui vẻ của mình để che giấu đi sự cô độc trong lòng, trước giờ không muốn anh mình phải lo lắng cho mình.

Tính đến năm hắn 7 tuổi, khi Ngự Ngạo Thiên bước vào thế giới giữa hai anh em nhà họ, cuộc sống của hắn bắt đầu thay đổi hoàn toàn. 

Khoảng thời gian đầu đến Nhật Bản, cuộc sống của họ dường như không phải là cuộc sống của con người. Nhưng anh em nhà Long gia đã chịu khổ quen rồi nên cũng chẳng cảm thấy gì.

Còn tất cả những gì Ngự Ngạo Thiên thể hiện ra chỉ là phiến diện, bọn họ đều biết, sớm muộn cũng có ngày họ sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ là không ngờ tới được cái ngày đó… lại sớm như vậy! 

Mới đến Nhật Bản có một năm mà họ đã có chút tiếng tăm rồi, nhìn thấy sự nỗ lực của các anh, Long Kỳ khi ấy 8 tuổi cũng lực bất tong tâm.

Vì vậy, hắn bắt đầu không ngừng rèn luyện thân thể, không ngừng nâng cao năng lực của mình. Có điều khi hắn 12 tuổi đã vinh dự ngồi lên vị trí đội trưởng thứ 3 của Ngự Long Xã.

Ở Nhật, Ngự Ngạo Thiên của Ngự Long Xã được coi như một vị thần; còn Long Kỳ lại tồn tại như một nhân vật truyền kỳ. Có thể nói, hắn chính là biểu tượng của thời đại. 

12, 13 tuổi, đã không ai có thể địch lại, liên tục được biết đến như một người lãnh đạo có tiếng nhất của Ngự Long Xã.

Không ít bậc đại nhân phải núp sau lưng hắn, không ít bậc chính trị gia càng không dám chọc tức hắn.

Đạt được địa vị cũng như thành tựu to lớn như vậy, Long Kỳ không lúc nào là không cảm thấy tự hào, lúc nào cũng giữ điệu cười đểu trên mặt. Tính cách như ánh mặt trời của hắn làm phiền đến tất cả mọi người trong Ngự Long Xã. 

Đáng tiếc…

Nhiệm vụ của mặt trời là phát sáng, tỏa nhiệt sưởi ấm những người khác, nhưng bản thân mặt trời có ấm không?

Không thể thấy được. 

Long Kỳ có vui hay không?

Hắn ít nhiều có thể cảm nhận được, bởi duyên cớ vì hắn quá trẻ nên Ngự Ngạo Thiên, Long Diệp, Hàn Ly Thương hay những người khác đều tránh mặt hắn khi bàn về bất cứ chuyện đại sự nào.

Cho dù, hắn hết lần này đến lần khác tự khẳng định mình đã lớn, thế nhưng trong mắt những người anh, người chị, bất kể hắn bỏ sức ra bao nhiêu cũng chỉ là đứa con nít mà thôi. 

Chương 436-5: Quyết định hạ sinh đứa bé (5)

Ở tuổi 17, Yu Aotian đã chuyển một nửa lực lượng của Yulongshe sang Trung Quốc. Đồng thời, họ cũng bắt đầu mua và bán.

Khi mọi người vui và cười, Long Qi buồn và buồn. Bởi vì ...

Tâm trí của anh ấy là tất cả về cách xây dựng một câu lạc bộ rồng tốt, nhưng không có hứng thú trong việc quản lý kinh doanh.

Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta có một khoảng cách nhất định với những anh chị em đó.

Long Qi luôn nói rằng tôi không thích kinh doanh, tôi không thích đi học, tôi chỉ thích chiến đấu. Trong thực tế, đây không phải là biểu hiện của anh ta về sự thấp kém?

Để không bị anh chị em bỏ rơi, anh ta rèn luyện cơ thể của mình hơn bất kỳ ai khác, cuối cùng, anh ta có thể bắt kịp tốc độ của anh trai và em gái, và anh trai và em gái của anh ta đang chạy trở lại kinh doanh. Điều chắc chắn là anh ta chậm hơn anh trai mình ngay cả khi anh ta cố gắng hết sức.

Trong trường hợp đó, anh chỉ có thể trở về nguồn gốc; vì nó không phải làm theo, anh sẽ có sự chú ý của mọi người khi trong kinh doanh, chính trị, xã hội quản lý Rồng.

Nhiều người nói rằng Long Qi chắc chắn sẽ là người kế thừa của Hội Yulong, nhiều người nói rằng Long Qi là một tay xã hội đen.

Nhưng trong mắt Long Tề, anh cảm thấy mình chẳng là gì cả!

Bởi vì có một nhóm quá nhiều anh chị em có khả năng vây quanh anh ta đã che giấu ánh sáng của anh ta.

Khả năng điều khiển sức mạnh của Hoàng gia Aotian; lạnh từ khả năng bắn tỉa diệu Chiến tranh và giáo dục cao; dài Ye kỹ năng giao tiếp vượt trội và sự tháo vát của tâm; Mo tuyết học trò của trí tuệ và sắc đẹp.

So với họ, anh ta có thể chơi bên cạnh ... Còn gì nữa không? !

Còn đối với cuộc sống Long Qi, nó cũng rất đơn điệu. Anh dành 30% thời gian để chơi với anh trai và em gái, 30% chơi một mình, 40% khác đang ngủ. Ai là cậu bé không lớn như anh ta trong Câu lạc bộ Rồng Hoàng gia? Anh ta chỉ có thể ở một mình để phục vụ cho anh trai, em gái hoặc cô đơn để giải quyết những rắc rối của chính mình.

Cho đến khi ...

Sự xuất hiện của Yaoyao!

Không cần phải nói, Yaoyao là người đầu tiên thu hút Long Qi ... bằng tuổi cô!

Cậu bé xấu số 19 tuổi biết rằng mình sẽ có đồ chơi mới trong tương lai! Chỉ không biết khi nào nó sẽ gây phiền nhiễu.

Rốt cuộc, với ngoại hình chất lượng cao và địa vị phi thường của Long Qi, nhiều cô gái sẽ quấn lấy anh. Trước khi đến Trung Quốc, tâm trí của Qi Qi đã ở trong thế giới ngầm. Anh ta không có thời gian để chú ý đến những cô gái phiền phức đó. Sau khi đến Trung Quốc, thời gian của anh ta rất phong phú, nhưng những cô gái xung quanh anh ta đã rất kỳ lạ. Mọi thứ. Những cô gái đó không sẵn lòng chạm vào họ.

Có lẽ lý do ông ban đầu quan tâm đến việc Yaoyao, bởi vì cô ấy là một phụ nữ của hoàng gia Aotian, vì vậy bây giờ anh ta sẽ không có bất cứ quan tâm đến cô.

Chắc chắn, càng nhiều lần tôi tiếp xúc với Yao Yao, nụ cười trên khuôn mặt của Long Qi càng chân thực. Anh không còn phải đi về quá khứ để thể hiện nụ cười giả tạo đó.

Theo thời gian, trong thế giới người lớn, Yaoyao là người yêu và bạn gái của Yu Aotian, trong thế giới của Long Qi, Yaoyao đã thay đổi từ đồ chơi mới của mình thành bạn cùng chơi.

Xem cô ấy khóc, anh ta sẽ cảm thấy xấu, xem cười của cô, ông sẽ theo hạnh phúc; nếu ai đó bắt nạt cô ấy, người đó có thuộc sở hữu của mình bất kỳ nền, theo đánh bại đáng giá. Đó là một mối quan hệ đơn giản, nó là một tình bạn đơn giản.

Tuy nhiên, Long Qi đơn giản chưa bao giờ nhận thấy rằng anh ta thực sự đã giật gân Yao Yao trong vô thức.

Tôi nghĩ cô gái 19 tuổi này là một loại, tôi nghĩ các cô gái sẽ không bao giờ đặt chân vào xã hội như đơn giản và đáng yêu như Yaoyao.

Tuy nhiên, sau khi anh thực sự đến khuôn viên trường và chứng kiến ​​một cô gái 19 tuổi, sự cáu kỉnh của cô gái lại một lần nữa cuốn đi.

Khi mọi người nghĩ rằng Long Qi đã trở nên thích đi học, đó là bởi vì anh ta đã quen với cuộc sống trong trường, chỉ có anh ta biết ...

Mục đích của việc đến trường là gặp Yaoyao.

Kể từ khi Yaoyao kết hôn với Feng Chenyi, anh không tìm thấy bất kỳ lý do nào để gặp cô. Vì Yaoyao và Yu Aotian đã trở thành kẻ thù, anh không biết cách gọi Yaoyao để chấp nhận mình một lần nữa.

Vận hội mùa đông, Long Qi Yao-Yao biết sẽ đến, anh liên tục mong muốn nhiều ngày, cho đến khi cuối cùng là một lý do chính đáng để nói chuyện với cô ấy, ngày trò chuyện.

Thật không may,

Dưới sự thúc đẩy, anh ấy đã làm điều này!

Hối hận?

Hối hận! Ông lấy làm tiếc rằng ông đã bị tổn thương Yaoyao; hối hận anh Aotian điều xin lỗi cô, kể từ đó nhiều hối tiếc xé mối quan hệ của mình với Yao-Yao hài hòa.

Nhưng ...

Cũng chính vì động thái này mà cuối cùng chàng trai 19 tuổi đã tìm thấy tình cảm của mình với cô gái này!

Khi hợp lý trả lời rằng khoảnh khắc, con rồng Qi là buồn, nó là đau khổ, là xỏ lỗ, đó là những gì làm tổn thương cảm xúc của trái tim của người xin bày tỏ ra.

Anh ta không thể đối mặt với Yaoyao, anh ta không thể đối mặt với Yuaotian, anh ta thậm chí còn vô tâm hơn khi đối mặt với anh trai mình, người đã nâng cao sức mạnh của chính mình.

Chỉ cần ...... Tôi nhớ cảm giác giống như một nhịp tim khi loại người; dư vị từ chờ đợi cảm giác của một người của hy vọng, nhưng nó là để mọi người nán lại, sau khi rời khỏi quên.

Thật không may,

Những bức ảnh đẹp, kỷ niệm đẹp, tình yêu đẹp, tình bạn đẹp, gia đình đẹp đẽ, dần tan vỡ, cho đến khi chúng trở thành bột, biến mất ...

"Luo Yao Yao, ông chủ rồng hét lên những gì bạn đã làm?"

Khi Yaoyao trở lại khán đài, các cô gái tò mò đến với nhau.

Cô cúi đầu và chỉ nở một nụ cười: "Không có gì, huh, anh ấy ... chỉ cần tôi giúp đỡ."

"Này, bạn đã ở đó lâu rồi. Trò chơi đã kết thúc. Tôi vẫn muốn thấy con rồng đến trước, và kết quả rơi vào sự khước từ. Phải, Luo Yaoyao, ông chủ rồng đó? Tại sao bạn không Quay lại với nhau nhé? "

Bình minh đau khổ nheo mắt ở lối vào phòng chờ. "Tôi không biết. Sau khi anh ấy nhờ tôi giúp đỡ, chúng tôi đã ly thân."

"Ồ ... theo cách này ... Thật kỳ lạ, ông chủ Ming Ming Long rất mong chờ cuộc họp thể thao này, làm thế nào đột nhiên biến mất?"

Ồ, cô ấy không giống nhau à?

Hôm nay, Gong Xiaoman đã trải qua các thủ tục bỏ học. Người bạn duy nhất của cô ở trường dường như là Long Qi, nhưng thật không may ...

Mọi thứ là con người!

Trường đại học được chờ đợi từ lâu này đã thay đổi khẩu vị của nó. Nhiều người có thể không biết Yaoyao là ai. Tương tự, cô cũng nhìn thấy nhiều khuôn mặt lạ. Mọi bạn cùng lớp đã tìm thấy một người bạn đồng hành tốt, nhưng cô ấy ... đã trở thành một cái bóng duy nhất ...

"Tổng thống của Qilian đang cổ vũ! Tổng thống của Qilian đang cổ vũ!" Các khán đài lớn năm thứ ba đến với một tiếng hét điếc tai.

"Wow, chủ tịch của Qilian thực sự nổi tiếng. Các cô gái năm cuối đang cổ vũ cho anh ấy." Các học sinh lớp một đều nhìn nhau. Họ thực sự thua kém sự nhiệt tình của các bạn học.

"Có rất phổ biến vì vậy những gì? Cô không biết tổng thống là Sabina Kexin địa chỉ liên lạc với chúng tôi?" Left và gió ngay cô gái Kexin ngồi bên cạnh cười tự hào.

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play