"Quyết định ra sao?"

Cô đặt bàn tay nhỏ lên bụng của mình...

Con à... Đây là lần cuối cùng mẹ vỗ về con rồi. 

Xin lỗi con là vì sự ích kỷ của bản thân mẹ mà con phải mất đi cơ hội được ngắm nhìn cuộc đời này.

Đây là mẹ nợ con, nếu như có kiếp sau, mẹ nhất định sẽ đường đường chính chính mà sinh con ra. Nhưng kiếp này... Mẹ không có dũng khí đó. Hơn nữa, cũng không biết nếu con được sinh ra, mẹ sẽ phải đối mặt với những gì.

Con biết không? Bà ngoại đã qua đời rồi, mà người giết hại bà chính là... ba của con. 

Mẹ hận ba con nhưng không hề ghét bỏ con, cũng không có quyền đó... Nhưng mà...

Mẹ thực sự rất sợ nếu như không màng tất cả mà sinh con ra, vậy thì tới lúc con biết được... Mẹ bất chấp mọi thứ để chống lại ba con, con nhất định sẽ hận mẹ.

Xin lỗi... 

Xin lỗi...

Con à, con đến thật không đúng lúc rồi.

Dao Dao cố gật gật đầu một cách khó khăn, từ từ nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt cứ thế mà rơi xuống... 

"Cởi quần ra, đặt hai chân lên giá đỡ đi."

Theo lời của bác sỹ, Dao Dao vừa định cởi quần xuống...

"Cạch" một tiếng, cánh cửa phòng phẫu thuật bị người bên ngoài đạp mở ra: "Không được phép tiến hành ca mổ này!" 

Dao Dao theo bản năng bật người dậy, thấy bóng người hung dữ đang đứng ở cửa, trợn trừng hai mắt hoảng sợ: "Phong... Khả Hinh?"

"Cô à, cô là ai? Mời ra ngoài cho."

"Khả Hinh! Cô ra ngoài cho tôi!" Kỳ Liên Ngạo Vân đang chờ ở cửa thấy vậy liền kéo Phong Khả Hinh ra ngoài. 

Cô tức giận gạt bỏ cánh tay đang kéo mình, giơ tay cho hắn một bạt tai: "Kỳ Liên Ngạo Vân, cậu giỏi lắm!"

Đôi mắt lạnh băng hướng về phía bác sỹ của phòng phẫu thuật: "Tôi là Phong Khả Hinh của Phong Gia, viện trưởng của các người là bạn tốt của ba tôi, nếu như không muốn bị đuổi việc thì lập tức ra ngoài cho tôi!"

Lời nói đầy quyền thế vừa dứt, bác sỹ và y tá mắt nhìn nhau rồi bước nhanh rời khỏi phòng phẫu thuật. 

Dao Dao nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu: "Khả Hinh? Em..."

Không đợi cô nói hết câu, Phong Khả Hy bước lên trước một bước, cho cô một bạt tai: "Cô phản bộ lại anh hai tôi còn chưa đủ sao? Giờ còn vượt quá giới hạn với bạn trai tôi? Lạc Dao Dao, cô đúng là gan to thật đó!"

Có nhầm lẫn rồi! Phong Khả Hinh nhất định đã cho rằng đứa bé là của Kỳ Liên học trưởng nên mới tức giận như vậy! 

"Khả Hinh, cô hãy nghe tôi..."

"Phong Khả Hinh, cô làm loạn đủ chưa vậy?" Kỳ Liên Ngạo Vân liếc mắt nhìn gò má bị tát, bước tới trước mặt Phong Khả Hinh với vẻ mặt không lạnh nhạt.

"Anh có tư cách gì mà đòi chất vấn tôi chứ Kỳ Liên Ngạo Vân? Vừa rồi trong hội thao, tôi đã cảm thấy cuộc trò chuyện giữa anh và Lạc Dao Dao có gì đó bất thường nên đã đi theo hai người, ai ngờ lại đến nơi này." 

Ánh mắt lạnh lùng chuyển tới Dao Dao đang ngồi trên bàn phẫu thuật: "Cô cũng thật lợi hại, chẳng trách khi đó tôi gặp cô trong bệnh viện, cô lại luống cuống như vậy, hóa ra là đã mang thai con của bạn trai tôi!"

"Khả Hinh, đứa bé này không phải là của tôi và Kỳ Liên học trưởng!"

"Vậy à? Không sao hết, cô không cần giải thích nhiều với tôi, dù gì thì Kỳ Liên Ngạo Vân cũng chỉ là bạn trai của tôi mà thôi. Tôi thấy nếu như cô có lời muốn nói, chi bằng giải thích rõ ràng mọi chuyện với anh hai tôi đi." 

Tim cô bỗng đập mạnh từng nhịp: "Khả Hinh, cô đã... đã đem chuyện này nói với Thần Dật rồi sao?"

"Đương nhiên, có trò hay như vậy tôi đương nhiên phải báo cho anh hai để tới xem rồi. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, anh ấy chắc cũng sắp..."

"Kẹt, kẹt." Cánh cửa phòng phẫu thuật một lần nữa bị người bên ngoài đẩy ra. 

Khi thấy người đi vào là Phong Thần Dật, khuôn mặt nhỏ của Dao Dao bỗng trở nên tái mét...

Phong Thần Dật quét mắt nhìn mọi người đang có mặt trong phòng phẫu thuật, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Phong Khả Hinh: "Khả Hinh, em kêu anh tới đây làm gì?"

Cô mỉm cười, nói: "Lạc Dao Dao, cô nói hay để tôi nói?" 

Khuôn mặt không có chút biểu cảm nào lặng cúi đầu xuống. Nói? Nói gì chứ? Có lẽ từ giây phút bước chân vào bệnh viện, Thần Dật đã đoán ra tất cả rồi. Cô căn bản không cần giải thích rõ ràng sự trong sạch giữa mình và học trưởng Kỳ Liên thì Thần Dật cũng đã đoán ra đứa bé là của ai rồi!

"Nếu như cô đã không nói, vậy thì tôi phải nói rồi."

Phong Khả Hinh khẽ mỉm cười, hai tay khoanh trước ngực: "Anh hai, bà xã của anh đã có bầu với bạn trai của em. Chuyện như vậy anh xem nên giải quyết thế nào?" 

Dứt lời, cô quay đầu về phía cửa phòng.

Ai ngờ lúc này Phong Thần Dật đã bước lên trước, giơ tay giáng xuống mặt Khả Hinh một bạt tai.

Dao Dao nhất thời trợn to hai mắt không hiểu vì sao. 

"Thần Dật? Anh đang làm gì vậy?"

"Anh hai! Anh điên rồi sao? Tự dưng lại đánh em?"

"Khả Hinh, từ nhỏ em đã luôn tùy hứng gây chuyện, tùy ý làm bậy, anh hết lần này đến lần khác nuông chiều, bỏ qua cho em. Lần này, em thực sự quá đáng rồi!" 

"Em quá đáng chỗ nào chứ? Hiện giờ, tang chứng vật chứng đều có cả, bạn trai em dẫn bà xã anh đi phá thai, anh nói xem em phải nghĩ sao đây?"

"Là anh kêu Ngạo Vân đưa Dao Dao đi. Hơn nữa..."

Ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Dao Dao đang bần thần: "Đứa bé trong bụng Dao Dao là của anh." 

Thần Dật?

Dao Dao dường như không tin vào mắt mình, trong lòng là sự biết ơn vô cùng.

Vào lúc này, Thần Dật hoàn toàn có thể cùng Phong Khả Hinh chất vấn cô, cùng nhau buông lời nhục mạ cô nhưng không... 

Trái lại, hắn vì bảo vệ danh dự cho bản thân mà đánh Khả Hinh...

Nhưng...

Phong Thần Dật càng tốt bao nhiêu, trong lòng cô càng thêm hổ thẹn và tội lỗi bấy nhiêu! 

"Anh hai, nếu như đứa trẻ trong bụng Dao Dao là của anh thì sao anh phải bỏ nó đi?" Phong Khả Hinh cảm thấy khó hiểu hỏi lại.

Phong Thần Dật không thay đổi nét mặt, nói: "Đứa bé này phát triển không được bình thường, bởi vậy anh mới đắn đo và quyết định bỏ đi."

"Là vậy sao?" Phong Khả Hinh nhìn vào mắt Dao Dao, rồi lại nhìn vào mắt Kỳ Liên Ngạo Vân. 

Ai ngờ Kỳ Liên Ngạo Vân không thèm nhìn cô lấy một cái: "Phong tổng, tôi đi trước đây."

"Ừ."

Thấy Kỳ Liên Ngạo Vân rời khỏi phòng phẫu thuật, Phong Khả Hinh cúi đầu nhìn Dao Dao ngượng ngùng. 

"Xin lỗi, có lẽ là hiểu lầm rồi..." Nói rồi cô chạy nhanh ra ngoài đuổi theo Kỳ Liên Ngạo Vân.

Không khí trong phòng phẫu thuật bỗng trở nên tĩnh lặng, thậm chí yên lặng tới mức khiến người ta nghẹt thở.

Một phút, hai phút trôi qua... sau mười phút, Dao Dao mở lời làm phá vỡ bầu không khí lặng lẽ. 

"Cảm ơn anh. Đứa bé... em sẽ giải quyết."

"Không cần đâu. Sinh nó ra đi."

Dao Dao bỗng giật mình, ngỡ mình đã nghe nhầm nhưng nhìn thấy vẻ mặt không chút biểu cảm nào của Phong Thần Dật, cô có thể chắc chắn bản thân có lẽ không hề nghe nhầm. 

"Thần Dật!" Bước nhanh xuống khỏi bàn phẫu thuật, cô chạy tới trước mặt Phong Thần Dật: "Anh... Anh không cần phải là như vậy!"

"Nếu như bỏ đứa trẻ đi, chắc chắn sẽ không tốt cho cơ thể em, không phải vậy sao? Sinh nó ra, anh có thể nuôi dưỡng nó, coi như con của mình."

"Không phải... Không phải là chuyện này..." Dao Dao bỗng trở nên ấp úng, nước mắt cứ thế trào lên, giọt nước mắt của sự cảm ơn hay hổ thẹn. 

Muốn nói gì đây?

Rốt cuộc muốn nói gì đây?

Đúng rồi! Thần Dật không phải là loại đàn ông đó, với tình yêu, với hôn nhân, Phong Thần Dật đã sớm thể hiện có gì đó "thiêng liêng" rồi. 

Hắn sao lại có thể khoan dung như vậy, đứa trẻ trong bụng là của người đàn ông khác, hắn lại có thể chấp nhận được chuyện này sao?

"Thần Dật... Anh không cần phải hy sinh vì em nhiều như vậy! Không cần thiết! Không cần thiết đâu!"

Đôi tay run rẩy của cô nắm lấy tay áo hắn, cô cúi đầu, nước mắt giàn giụa, không biết nên nói gì mới có thể thể hiện rõ được sự cảm kích với tấm lòng bao dung của hắn. 

"Sao lại nói như vậy? Anh là chồng của em, hy sinh vì em là điều nên làm mà, đúng không?"

Lời nói bình thản của Phong Thần Dật giống như ngọn núi lớn đè nặng lên vai cô.

"Anh là chồng của em, hy sinh vì em... cũng là điều nên làm mà?" Lời nói có cảm giác như là điều đương nhiên đến vậy. Giống như chuyện bình thường giữa những cặp vợ chồng nhưng với Dao Dao thì đây quả là một áp lực lớn, cô hiện giờ không biết phải làm sao mới có thể trả lại mọi thứ mà Phong Thần Dật đã giành cho mình! 

Đủ rồi!

Thực sự đã quá đủ rồi!

Những khi hắn làm gì quá trớn, cô luôn mắng nhiếc, nguyền rủa người đàn ông này sẽ gặp phải báo ứng. Nhưng hiện tại... Ông trời à, cầu xin ông hãy dừng lại tất cả báo ứng đối với người đàn ông ấy đi, anh ta đã sớm chuộc lại tất cả lỗi lầm của mình rồi. 

Cô buông bỏ rồi...

Hoàn toàn buông bỏ rồi!

"Thần Dật, nói cho em biết... Em phải làm gì mới có thể trả hết những gì mà em nợ anh?" Cô nói nhỏ nhẹ mang theo nỗi day dứt., 

Phong Thần Dật mỉm cười, lau đi những giọt nước mắt của cô rồi ôm cô vào lòng: "Làm lại từ đầu, yêu anh một lần nữa, vậy là đủ rồi."

"Yêu anh... Yêu lại từ đầu sao?" Một yêu cầu thật đơn giản nhưng... Cô khó mà làm được! Rốt cuộc là vì sao? Rõ ràng... Cô trước đây đã yêu anh sâu đậm như vậy!

Xem ra chỉ làm người thân của Thần Dật vẫn chưa đủ, cô sẽ cố gắng tìm lại cảm giác lúc trước. 

"Thần Dật, hiện giờ điều duy nhất em có thể làm cho anh chính là... cả đời này, em sẽ không rời khỏi anh nửa bước, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, em đều vẫn sẽ là vợ của anh!"

Phong Thần Dật nở nụ cười nhẹ nhàng trên khóe môi, bàn tay ôm chặt lấy Dao Dao. Nhưng...

Trong đôi mắt của hắn... lại lóe lên một vệt sáng âm u đáng sợ! 

Văn phòng phụ trách pháp luật!

Theo yêu cầu của Dao Dao, Phong Thần Dật sắp xếp cô vào làm ở bộ phận pháp vụ, nhiệm vụ của cô là làm luật sư đại diện của Phong Thần Dật, cũng chính là luật sư đại diện của tổng giám đốc.

"Cộc, cộc, cộc." Nghe thấy tiếng gõ cửa, Dao Dao gấp tập văn kiện trong tay lại: "Mời vào." 

Cánh cửa văn phòng bị đẩy ra, Kỳ Liên Ngạo Vân mỉm cười bước vào: "Có tiện không?"

"Kỳ Liên học trưởng, mời ngồi."

Kỳ Liên Ngạo Vân kéo lấy chiếc ghế xoay, từ từ ngồi xuống nhưng lại chập chạm mãi không chịu mở miệng. 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Dao Dao lên tiếng: "Kỳ Liên học trưởng, anh tìm tôi có chuyện gì không?"

"Ha ha, tôi cũng không biết tới tìm cô để làm gì."

Kỳ Liên Ngạo Vân nhún vai mỉm cười, hai tay khoanh trước ngực theo bản năng, dường như đang nghĩ tới mục đích đến ngày hôm nay: "À, đúng rồi, nhớ ra rồi." 

"Cái gì?"

Hắn cười dịu dàng, chống một tay lên bàn, từ từ nói: "Phong tổng... rất yêu cô."

"Hả?" Cô còn tưởng hắn tới là có việc gì, không ngờ là để nói chuyện này? 

"Phong tổng yêu cô nhiều hơn tôi vẫn nghĩ, cậu ấy hợp với cô hơn Ngự Ngạo Thiên, cũng đơn giản hơn Ngự Ngạo Thiên rất nhiều, lựa chọn của cô rất đúng đắn!"

Chứng kiến cảnh Phong Thần Dật nhận tất cả mọi chuyện về mình ngày hôm đó ở trong phòng phẫu thuật, Kỳ Liên Ngạo Vân thấy rất cảm động.

Hắn coi như đã thấy được một người đàn ông thực sự là như thế nào. 

Có bản lĩnh, có trách nhiệm, bảo vệ được người con gái mình yêu thương để cô ấy không phải chịu bất cứ tổn thương nào.

So với Phong Thần Dật, Kỳ Liên Ngạo Vân bỗng thấy chút tình cảm mà mình đối với Dao Dao căn bản không xứng được gọi là tình yêu.

"Ha ha." Đối diện với những lời khen mà Kỳ Liên Ngạo Vân giành cho Phong Thần Dật, cô chỉ biết cười đáp lại. 

Bởi vì cô không biết nên đáp lại những lời đó ra sao. Nếu như là những người phụ nữ bình thường khác, có lẽ sẽ đáp lại rằng... "Tôi cũng rất yêu anh ấy!"

Nhưng đáng tiếc, cô không có cách nào có thể nói ra những lời như vậy.

Nhưng tất cả mọi chuyện mà Phong Thần Dật đã làm, cô đều ghi nhớ trong lòng. 

"Đúng rồi... Đứa bé trong bụng cô?" Kỳ Liên Ngạo Vân ngập ngừng hỏi.

Dao Dao theo bản năng liếc nhìn xuống bụng mình, cười gượng: "Hai ngày nay, mọi biểu hiện của Thần Dật giống như là đang thực sự từ từ đón nhận đứa trẻ này. Nhưng tôi hiểu rõ anh ấy... Ngoài mặt tỏ ra như không bận tâm nhưng trong lòng lại vô cùng để ý."

"Cũng đúng, không có người đàn ông nào có thể chấp nhận chuyện vợ mình có con với người đàn ông khác." 

"Ha ha, ngay đến Kỳ Liên học trưởng cũng nói như vậy, bởi vậy tôi cũng biết, Thần Dật là vì muốn chiều ý tôi nên mới tiếp nhận đứa bé này. Trái lại, tôi cũng phải chiều theo Thần Dật, do đó... đứa trẻ này..." Cô khẽ xoa lên bụng mình.

"Cô vẫn quyết định bỏ nó sao?"

"Ừm... Chỉ là do hai ngày nay khá bận rộn, chờ giải quyết xong chuyện của công ty, tôi sẽ tới bệnh viện." 

Tuy đã hạ quyết tâm nhưng có thể dễ dàng nhìn ra Dao Dao không muốn chút nào, dù gì một đứa trẻ không nên ra đời cũng là một sinh mệnh, đứa trẻ thực sự vô tội.

"Đúng rồi, Kỳ Liên học trưởng, anh và Khả Hinh?"

"Không sao rồi. Từ sau khi Phong tổng ra mặt thì chúng tôi đã không có chuyện gì rồi." 

"Kỳ Liên học trưởng, anh đối với Khả Hinh..."

Vốn định hỏi dò tình cảm Kỳ Liên học trưởng đối với Khả Hinh ra sao nhưng Dao Dao lại cảm thấy bản thân không nên hỏi những điều này.

"Ừm, vậy thì tốt. Vì chuyện của tôi mà đã đem tới nhiều rắc rối cho anh và Khả Hinh, thực sự xin lỗi." Cô đứng dậy, cúi đầu xin lỗi. 

Kỳ Liên Ngạo Vân nhíu mày, không bận tâm: "Ây da, đáng tiếc là không được tự tay giết chết đứa con của Ngự Ngạo Thiên. Có điều..."

Hắn đứng dậy: "Tôi tới lại được chứng kiến màn tình cảm như vậy."

Hắn xoa đầu cô, nở nụ cười dịu dàng: "Quả dưa ngốc... Chúc cô hạnh phúc." 

Lúc này, cô cuối cùng cũng thấy lại được vẻ mặt ấm áp lần đầu gặp gỡ hắn, Kỳ Liên Ngạo Vân khi đó giống như hoàng tử đứng dưới gốc cây anh đào, nở nụ cười dịu dàng, thuần khiết vậy.

Nhưng, đôi mắt hắn vẫn u buồn như vậy.

Xem ra, muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, người có thể mở khóa trái tim Kỳ Liên học trưởng có lẽ chỉ có Ngự Ngạo Thiên thôi. 

"Cảm ơn anh, Kỳ Liên học trưởng."

"Tôi đi trước đây."

"À, đợi một lát!" 

Dao Dao chuyển hướng, cười thẹn thùng: "Kỳ Liên học trưởng, anh có thể giúp tôi một chuyện không?"

"Ừ, cô nói đi."

Cô lấy ra một chồng văn kiện, đặt trước mặt Kỳ Liên Ngạo Vân: "Kỳ Liên học trưởng, không biết là anh có biết hay không, người trong công ty này có người của Thần Dật, cũng có người của Phong Thần Duệ, tới giờ tôi vẫn không biết người trong bộ phận pháp vụ này ai là người của Thần Dật, ai là người của Phong Thần Duệ, bởi vậy không dám tùy tiện tìm người tới giúp, chỉ có anh! Tôi hiện giờ chỉ tin được có anh sẽ không bán đứng tôi. Kỳ Liên học trưởng, mấy ngày này anh có lẽ phải vất vả rồi." 

"Tôi hiểu ý của cô, yên tâm đi."

Kỳ Liên Ngạo Vân ôm chồng văn kiện rời khỏi văn phòng.

Nhưng ngay sau đó... 

Một cô gái xinh đẹp đẩy cửa bước vào: "Luật sư Lạc, những văn kiện mà luật sư Kỳ Liên vừa ôm đi có liên quan tới nội dung gì vậy?"

Người phụ nữ chừng ba mươi tuổi đó là nhân viên quản lý của bộ phận pháp vụ Deborah.

Từ ngày đầu tiên Dao Dao tới nơi này, cô ta luôn đem lòng ghen ghét, có thái độ không tốt với cô. Dù cô có làm gì thì Deborah đều ra mặt làm khó dễ, hoặc sẽ không chịu thông qua, hoặc là không bố trí nhân viên, bố trí trợ lý. 

Điều này khiến cho Dao Dao khó khăn trong khi làm việc ở bộ phận pháp vụ, chỉ đành nhờ Kỳ Liên Ngạo Vân tới giúp đỡ.

Theo cô thấy, sở dĩ quản lý Deborah có thái độ như vậy đối với cô từ sau lần gặp đầu tiên nếu không vì xuất phát từ thái độ đố kỵ giữa phụ nữ thì là vì... Deborah chính là người của Phong Thần Duệ!

"Quản lý Deborah, chỗ văn kiện đó là công việc của tôi, hình như tôi không cần phải báo cáo lại với cô." 

"Luật sư Lạc, cô nên nhớ rõ một điều, đây là phòng pháp vụ, tôi là cấp trên, có quyền cam dự tới mọi việc của cô. Hơn nữa, luật sư Kỳ Liên là một luật sư, cũng là trợ lý của cô, cô có tư cách gì mà ra lệnh cho cậu ấy đi làm việc?"

Nghe thấy những lời chỉ trích gay gắt của Deborah, Dao Dao không bận tâm ngồi vào ghế làm việc: "Kỳ Liên học trưởng với tôi là bạn bè, chuyện cậu ấy giúp tôi không liên quan gì tới công việc, chỉ là chuyện cá nhân giữa chúng tôi mà thôi!"

Cô ngước mắt nhìn: "Quản lý Deborah, chuyện này cô hình như không có quyền hỏi đúng không?" 

"Vậy được. Mọi thủ tục, giấy tờ liên quan đến luật sư đều phải báo cáo với quản lý, cô bây giờ cho tôi biết nội dung của những văn kiện đó là gì, hơn nữa, lập tức báo cáo cho tôi biết ba ngày nay đã làm những gì!"

"Két." Deborah kéo một chiếc ghế ra, ngồi xuống trước mặt Dao Dao, chiếc ghế phát ra âm thanh thật chói tai.

Dao Dao theo bản năng nhíu mày lại: "Ha ha, dựa theo quy định của bộ phận pháp vụ, với chức vụ hiện giờ, tôi thực sự là phải báo cáo công việc với cô nhưng cô quên rồi sao, tôi là nhân viên ngoài biên chế của bộ phận pháp vụ, chỉ nhận lệnh của tổng giám đốc. Nếu như quản lý Deborah đây thực sự muốn biết hai ngày nay tôi đã làm những gì, vậy thì cô hãy kêu Phong tổng trực tiếp tới hỏi tôi đi!" 

"Đốp."

Chương 438-2: Đứa Bé Là Của Hắn? (2)

Deborah đập mạnh xuống mặt bàn: "Luật sư Lạc, cô lấy Phong tổng ra để ép tôi sao? Cô tưởng rằng cô có Phong tổng chống lưng thì tôi sẽ sợ cô sao? Cô nên nhớ... Bộ phận pháp vụ thuộc quyền quản lý của Phong phó tổng!"

Ha...

Hiện giờ Deborah có ý muốn nhắc tới Phong Thần Duệ, cũng tức là nói... Cô ta thực sự là người của Phong Thần Duệ? Đôi mắt long lanh chuyển động, Dao Dao chống một tay lên bàn làm việc, ngẩng cao đầu nói: "Xin lỗi, quản lý Deborah, dù cô có gọi Phong phó tổng tới thì tôi vẫn chỉ sẽ nghe theo mệnh lệnh của một mình Phong tổng. Vậy nên..." 

"Tốt, rất tốt! Luật sư Lạc, chúng ta cùng chờ xem!" Nói rồi, Deborah đẩy cửa ra ngoài.

Dao Dao cơ bản đã đoán ra kết cục sẽ ra sao rồi.

Đồng nghiệp xem cô như không khí, thậm chí ăn trưa hay uống trà chiều, không một ai thèm quan tâm tới cô. Không cần nghĩ nhiều cũng biết được Deborah chắc chắn đã nhúng tay vào. 

"Nữ ma đầu đó xem ra muốn ép cô phải rời đi đó." Cho tới lúc tan ca, đồng nghiệp duy nhất chịu nói chuyện với cô cũng chỉ có Kỳ Liên Ngạo Vân.

Hai người cùng bước vào thang máy, Dao Dao bất giác nhíu mày: "Có lẽ không bao lâu nữa anh cũng sẽ bị "cách ly" đó."

"Không sao, dù sao tôi cũng quen một mình rồi." 

Hắn hướng đôi mắt buồn nhìn Dao Dao: "Có cô ta gây khó dễ, cô có rất nhiều việc khó mà tiếp tục được đúng không?"

"Ừ... Vẫn tốt. Tôi đã có "mục tiêu" rồi, cũng không cần phải thông qua xét duyệt giấy tờ gì rồi. Chỉ là sau này cần làm phiền anh nhiều hơn thôi, học trưởng Kỳ Liên."

"Không có gì, nói cho cùng thì chúng ta có chung "mục tiêu", sau này sẽ có nhiều cơ hội "hợp tác" nhiều hơn. 

Với những lời nói đầy ẩn ý của Kỳ Liên Ngạo Vân, Dao Dao cũng nghe ra một, hai phần.

Chẳng qua là liên quan tới chuyện đối phó với tập đoàn Bác Sâm, bọn họ sau này nhất định sẽ bắt tay nhau làm việc.

Xem ra... Kỳ Liên học trưởng đã quyết tâm rồi, khó tránh sẽ đối đầu với Ngự Ngạo Thiên. 

"Tinh."

Đám đông đồng nghiệp tan làm bước vào thang máy nhưng có một chuyện rất lạ.

Lúc thang máy mở cửa, có vài đồng nghiệp liếc mắt nhìn người bên trong thang máy là ai, sau khi nhận ra họ liền chuyển sang thang máy khác. 

Cũng như vậy, nếu như người trong thang máy nhận ra người ngoài thang máy là ai, nếu không ngừng bấm đóng cửa thang máy lại thì cũng không kêu họ vào.

"Ôi..." Dao Dao đành thở dài.

Kỳ Liên Ngạo Vân đứng bên cạnh cô thấy vậy, khẽ nói: "Phe phái trong Phong thị đúng là ngày càng rõ ràng rồi." 

Đúng vậy!

Từ sau khi Phong Thần Dật tiếp nhận vị trí tổng giám đốc tạm thời, công ty đã chia làm ba phái, một là ủng hộ Phong Thần Dật; hai là ủng hộ Phong Thật Dật; còn một nhóm đứng ở giữa.

Còn về chuyện trong thang máy khi nãy, chỉ là người của Phong Thần Duệ nhìn thấy người của Phong Thần Dật nên không muốn vào thang máy; Nếu không thì là người của Phong Thần Dật thấy người của Phong Thần Duệ đang đợi thang máy liền đóng cửa thang máy lại. 

"Xem ra, phải nhanh chóng giúp Thần Dật ngồi vào vị trí tổng giám đốc chính thức mới được, nếu không... Phong thị sẽ tiếp tục chia rẽ như vậy, đừng nói đến chuyện đối đầu với Bác Sâm, chỉ cần lọt vào bảng xếp hạng Top 5 của giới kinh doanh là tốt lắm rồi." Dao Dao nói xong, không ngừng nhìn thẳng vào Kỳ Liên Ngạo Vân.

Hắn gật đầu ngầm thừa nhận: "Bên trong có trị mới bên ngoài mới yên được. Chỉ có chọn cách giải quyết nội chiến giữa các bộ phận của Phong thị mới có thể giao đấu được với Bác Sâm."

"Ừm..." 

Bước ra khỏi thang máy.

"Đi đâu để tôi đưa cô đi?"

"Cảm ơn anh, Kỳ Liên học trưởng, Thần Dật có lẽ đang đợi tôi ở hầm gửi xe rồi." 

"Vậy được, tôi đi trước đây."

"Tạm biệt." Đưa mắt nhìn theo Kỳ Liên Ngạo Vân rời đi, Dao Dao nhanh bước đi về phía hầm gửi xe của Phong thị.

"Reng...Reng reng..." 

Nhạc chuông điện thoại vang lên, cô dừng bước nhìn vào màn hình điện thoại, cô mỉm cười, từ từ bấm nút nhận: "Có tiệc rồi phải không?"

Phong Thần Dật thấy lời thoại đã bị người khác cướp mất, khẽ mỉm cười, vừa định nói, ai ngờ...

"Em tự về nhà!" 

Dao Dao lại cướp lời của hắn.

"Ha... Vậy anh cúp máy đây."

Cô hơi nhíu mày: "Sao anh lại vội vàng cúp máy vậy?" 

"Những lời anh định nói đều bị em nói cả rồi, ngoài tắt máy anh còn có thể làm gì chứ?"

"Ha ha ha, không đùa nữa. Anh đi làm việc của mình đi."

"Ừm. Anh không biết hôm nay mấy giờ mới về, em không cần đợi, cứ ngủ trước đi." 

"Được rồi." Dao Dao cười rồi tắt máy.

Không cần nói nhiều, từ khi Phong Thần Dật thăng chức lên nắm quyền thay tổng giám đốc thì bận bịu hơn nhiều. Cũng không còn cách nào khác, đàn ông chăm lo được chuyện nhà thì sẽ không có sự nghiệp; Có được sự nghiệp thì khó mà chăm lo được chuyện nhà. Dao Dao rất ủng hộ việc Phong Thần Dật chăm lo sự nghiệp.

Cô phóng tầm mắt tìm lối ra ngoài từ dưới hầm xe. 

Ngay lúc này... Tiếng xe thể thao chạy tới thật chói tai.

Dao Dao theo bản năng đi theo đường ra.

Chỉ thấy một chiếc xe Ferrari màu đen ở cách đó không xa đang chạy nhanh về phía cô. 

Đây không phải là xe của Thần Dật sao, thì ra hắn vừa mới rời khỏi công ty?

Dao Dao nhìn theo chiếc xe, vừa định vẫy tay về phía chiếc xe đó nhưng đập vào mắt là Tạ Chỉ Tình đang ngồi ở ghế lái!

Nhầm rồi sao? Đây là xe của Tạ Chỉ Tình? 

Không đúng, biển số xe là của Thần Dật.

Cô lùi bước lại phía sau.

Lúc chiếc xe tăng tốc chạy qua trước mặt cô, cô nhìn thấy rõ người ngồi ghế kế bên tay lái chính là Phong Thần Dật! 

"Dao Dao, anh tới dạy em lái xe nhé."

"Được. Nhưng... em mới 15 tuổi, vẫn chưa đủ tuổi lái xe."

"Không sao, chúng ta không đi ra đường cái. Thắt dây an toàn vào, đi thôi." 

Khi lần đầu tiên Phong Thần Dật dạy cô lái xe, họ vẫn chưa chính thức trở thành người yêu, mỗi lần đều là ngồi trên chiếc xe Ferrari cùng loại như vậy nhưng khác kiểu để học lái.

Khi đó Dao Dao không hề biết, Phong Thần Dật là một người đàn ông cực kỳ ghét người khác động vào đồ riêng của mình, bao gồm điện thoại, xe, quần áo... Chỉ cần là đồ cá nhân, hắn đều rất ghét.

Bởi vậy, Phong Thần Dật mỗi lần ra ngoài xã giao hay giải quyết công việc đều sẽ lái chiếc Roll-Royce hoặc là lái xe của công ty ra ngoài. 

Cũng là sau đó, Dao Dao mới biết được, Phong Thần Dật không thích người ngoài đụng vào đồ cá nhân của mình.

"Anh không thích người khác động vào đồ riêng của mình, tại sao lúc đó lại cho em ngồi vào xe của anh?"

"Khi đó thực ra là anh không tìm được cớ nào khác để ở riêng bên em, chỉ còn cách để em động vào chiếc xe yêu quý của mình thôi." 

"Anh thật đáng ghét!"

Đó là cuộc nói chuyện sau khi họ chính thức quen nhau.

Tuy nhiên Phong Thần Dật khi đó không hề thẳng thắn thừa nhận nhưng Dao Dao có thể cảm nhận được tình cảm của hắn giành cho mình. 

Nhưng hiện giờ...

Thần Dật, anh chắc chắn là có lý do nên mới để Tạ Chỉ Tình lái xe của mình đúng không?

Nhưng nếu như anh ra ngoài xã giao, tại sao lại lái chiếc xe này đi chứ? 

Dù cho trong lòng có chú thất vọng và nghi ngờ nhưng Dao Dao vẫn tin tưởng Phong Thần Dật có lý do của riêng mình...

"Phong tổng, nhà tôi ở gần đây, hay là anh vào nhà tôi nghỉ ngơi một lát?" Bên trong chiếc xe đang lao nhanh, Tạ Chỉ Tình lo lắng nhìn Phong Thần Dật mặt tái xanh ngồi bên cạnh.

Hắn lạnh lùng xua tay: "Không cần đâu. Tôi hiện giờ đang rất gấp, không kịp thì gọi tài xế đi, cứ theo điểm đến ban đầu mà đi là được rồi." 

Phong Thần Dật và khách hàng hẹn nhau sáu giờ sẽ gặp mặt nhưng sức khỏe hắn hiện giờ không được tốt, Tạ Chỉ Tình đi cùng hắn thấy vậy liền đưa ra chủ ý để mình lái xe.

Dù Phong Thần Dật rất ghét người khác đụng vào đồ riêng của mình nhưng về vấn đề thời gian, lúc này gọi tài xế hay bắt xe đều không kịp. Bởi vậy, chỉ có thể để Tạ Chỉ Tình lái xe của mình để đi gặp khách hàng...

Buổi tối mùa đông đến rất nhanh, mới năm giờ ba mươi phút mà trời đã tối đen. 

Dao Dao sau khi lái xe từ hầm để xe ra bên ngoài liền đi bộ tới bến xe buýt.

"Tối nay ăn gì đây, pizza? McDonald? Vẫn là mình tự nấu cơm thì hơn!"

Vừa nhắc tới nấu cơm cô lại thấy xem thường chính mình, nếu như là bạn gái của Phong Thần Dật thì thôi đi, hiện giờ cô đã là vợ hắn rồi, vậy mà đến nấu một bữa cơm cô cũng không biết làm. Mỗi tối họ đều phải ra ngoài ăn nhanh, thỉnh thoảng thì Phong Thần Dật sẽ xuống bếp làm cơm. 

Có điều, tài nghệ nấu nướng của Thần Dật... Thực sự rất tệ!

Bỏ đi, cô đâu có tư cách chê bai chứ, cô còn không bằng một người đàn ông nữa!

Đợi rất lâu cũng không có xe buýt tới, Dao Dao chỉ đành rút điện thoại ra nghịch. 

Chính lúc này...

Một chiếc xe van bỗng dừng lại trước mặt cô.

Đôi mắt long lanh chuyển động, cô ngẩng đầu... 

"Cạch." Cửa xe mở ra, hai người đàn ông từ trong xe bước ra lôi cô vào xe...

"Aaa." Miệng cô bị người ta bịt lại, đầu bị chụp bởi miếng vải đen, chiếc xe chạy loạng choạng, khiến cô bị nghiêng ngả.

Những người này là ai? Bắt cóc cô với mục đích gì? 

Dao Dao bất an đợi chờ câu trả lời.

Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại.

Cô có cảm giác bị hai người đó đưa xuống xe. Sau đó, túi vải đen chụp trên đầu cũng được bỏ ra. 

Đập vào mắt cô là mười mấy tên mặc âu phục, cô hoảng sợ nhìn xung quanh, đây giống như là một căn nhà bị bỏ hoang.

"Hừ! Hừ! Hừ" Cô cố gặng lên như muốn nói muốn mở băng dính đang dán trên miệng cô xuống.

Nhưng những tên đàn ông đó không có biểu cảm gì nhìn cô mà không làm gì cả. 

Những người này rốt cuộc muốn làm gì?

Ánh mắt căng thẳng, bỗng... một tên trong số đó rọi đèn vào mắt cô.

Ngự? 

Bọn họ là người của Ngự Long xã?

Là Ngự Ngạo Thiên phái họ tới bắt cóc mình sao? Ngự Ngạo Thiên muốn làm gì?

"Kiểm tra!" 

Cô chợt nhớ tới lúc còn đi học, nhớ tới cảnh Ngự Ngạo Thiên kéo cô để kiểm tra, chắc không phải... Ngự Ngạo Thiên muốn kiểm tra xem mình có mang thai hay không chứ?

Không... Không...

"Làm đi." Mười mấy tên đàn ông nhìn nhau. 

Thấy mấy tên đó lại gần, Dao Dao sợ hãi lắc đầu. "A a!"

Ai ngờ!

Một tên trong số đó giằng mạnh tóc cô. 

"Bốp." Hắn cho cô một bạt tai như trời giáng.

Mắt mở to, không phải... Bọn họ không phải là người do Ngự Ngạo Thiên phái tới! Ngự Ngạo Thiên không đê hèn tới mức tìm người tới đánh mình. Vậy bọn họ rốt cuộc là ai đã phái tới?

"Bốp." Lại một bạt tai nữa giáng lên khuôn mặt cô. Đầu óc Dao Dao có chút choáng váng. 

"Nhóc con, cô đừng trách bọn ta, bọn ta chỉ là nhận tiền của người khác thì phải làm việc giúp họ thôi."

Nhận tiền của người khác? Thay người khác làm việc? "A a!" Vậy cũng nên nói cho cô biết, họ là do ai phái tới chứ?

"Hy vọng lần dạy dỗ này có thể khiến cô sau này an phận chút." Nói rồi, hai người đàn ông giơ chân lên. 

Dao Dao nằm ngã trên mặt đất lắc lắc đầu...

"Anh Sâm, vẻ mặt của cô ta không được tốt cho lắm." Lúc hắn định giẫm chân lên, người bên cạnh liền mở miệng nói.

Tên đó dường như cũng thấy không đúng cho lắm, liền tháo miếng băng dính dán ở miệng cô ra. 

Miếng băng dính vừa được mở ra, Dao Dao sợ hãi hét to: "Tôi đang mang thai! Các người đừng đánh vào bụng tôi! Đừng đánh vào bụng tôi!

Tuy đã hạ quyết tâm không sinh đứa trẻ này ra nhưng vào giây phút nguy hiểm nhất, cô lại đóng vai một người mẹ muốn bảo vệ con mình.

Đám người đó kinh ngạc dương mắt nhìn nhau. Bọn họ là xã hội đen, không phải người tốt gì, dựa vào đâu mà sẽ để ý tới lời thỉnh cầu của cô chứ. 

"Hết cách rồi, cô gái, chúng tôi không lo được nhiều như vậy."

"Đúng vậy, mang thai mà vẫn gây sự, đúng là đáng đời. Làm mất đứa con trong bụng cô chính là bài học tốt nhất cho cô."

Thấy mấy kẻ đó vốn không có ý dừng tay, Dao Dao nắm chặt tay: "Rốt cuộc là ai phái mấy người tới đây?" 

"Cô không cần biết. Bọn ta chính là không nói cho cô biết đó." Nói rồi, một tên trong số đó giơ chân lên đạp...

Dao Dao xoay người, tránh để bụng mình bị đạp. Nhưng tên đó vừa hay đạp trúng lưng cô.

"A..." Cô đau khổ nằm bò trên mặt đất, cô cắn chặt răng: "Tôi muốn gặp Long Diệp..." 

Read Next Episode
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play