“Ha ha, đây rõ ràng không phải là kết cục con muốn, chuyện này… vẫn chưa kết thúc đâu.”

“Con muốn làm gì thì tùy con”

Phong Tiêu mỉm cười một cách kỳ lạ, dựa người vào ghế lắc lư nhẹ nhàng: 

“Được rồi, Thần Dật, con hãy quay lại ban giám đốc chờ ba!”

“Vâng!”

Ánh mắt hướng về Dao Dao 

Lúc Dao Dao định rời đi cùng Phong Thần Dật…

“Vợ của con còn chưa thể đi được, ba có chuyện muốn nói với nó!”

“Ba?” 

“Yên tâm, ba sẽ không đối xử tệ với vợ con đâu, con thật là!”

Ông cắn cắn răng, xem cái nhìn đầy lo lắng của con trai, giống như mình có thể ăn mất Dao Dao vậy.

“Vâng, vậy con xin đi trước!” 

Phong Thần Dật và Dao Dao liếc mắt nhìn nhau, rồi rời khỏi văn phòng.

Đối với cuộc trò chuyện vừa rồi giữa cha và con, thật ra Dao Dao nghe cũng không rõ ràng lắm nhưng cô cảm nhận được Phong Tiêu đang để ý đến điều gì, Thần Dật cũng để ý đến những vấn đề gì, chỉ là cô không thể hiểu được.

“Ba… ba, ba muốn nói gì với con ạ?” 

“Việc Lan Lăng đột nhiên chạy đến công ty làm loạn lên là do con làm ra đúng không?”.

Ồ…

Lần này tiêu rồi, ba nhất định sẽ nghĩ rằng cô là người tạo ra song gió lần này. Cô khó xử liếm môi: 

“Vâng ạ… thưa ba!”

“Rầm!” Quả nhiên Phong Tiêu tức giận đập tay xuống bàn: “Mặc dù ba luôn biết rằng giữa Thần Dật và Thần Duệ có ân oán nhưng Lan Lăng bây giờ là người của Phong gia, con làm ra cái chuyện này hỏi những thành viên trong ban quản trị kia sẽ nhìn thế nào về Phong gia? Hử?”

Đúng vậy! 

Sao cô không nghĩ ra? Thần Dật hận Thần Duệ nhưng Phong Thần Duệ cũng là đại diện của Phong gia, nếu như anh ta đem chuyện này ra giao cho pháp luật, tuy rằng thù được báo, nhưng…

Phong Thần Duệ bị đưa vào danh sách đen, các tội danh hối lộ bị phơi bày, sẽ ảnh hưởng lớn đến hình ảnh và bộ mặt của Phong gia. Danh tiếng của Phong gia có vấn đề, giá cổ phiếu của Phong Thị cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Thần Dật thực sự nghĩ rất chu đáo. 

Hắn vừa mới cùng ba nói câu đó… “Đây rõ ràng không phải là kết cục con muốn, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu”. Là ý nói về chuyện này sao?

Thần Dật vẫn sẽ tìm cách đối phó Phong Thần Duệ sao?

“Dao Dao, ba đang nói chuyện với con, con có nghe thấy gì không?” 

Tâm trí phiêu dạt lập tức bị kéo trở lại, Dao Dao nhanh chóng gật đầu:

“Con nghe rõ rồi thưa ba, xin lỗi, chuyện này… chuyện này là do con sai, là con không nghĩ đến đại cục, là con không tốt… con xin lỗi!”

Nhìn thấy Dao Dao thành khẩn thừa nhận sai lầm, Phong Tiêu đột nhiên mỉm cười: 

“Nhưng mà việc làm của con hôm nay đối với Phong Thần Duệ là rất đẹp, cũng có thể tính là có công đền tội”.

“A?”

Hay là Thần Dật đối phó Phong Thần Duệ ba không trách phạt, cô không thể không hiếu kỳ, ngay cả khi đối phó với Phong Thần Duệ, ba cũng sẽ không tức giận sao? 

Phải biết…

“Ba, anh cả cũng là con của ba, con làm như vậy với anh, ba thật là không tức giận sao?”

“Ha ha” Phong Tiêu mỉm cười lạnh lùng: 

“Chỉ cần con không làm tổn thương Thần Dật và Khả Hinh của ba, con làm tổn thương bất cứ người nào trong cái gia đình này… ba đều sẽ… không trách con!”

Dứt lời, đôi mắt bọ cạp lóe lên một tia sáng kỳ lạ…

“Chỉ cần con không làm tổn thương Thần Dật và Khả Hinh của ba, con làm tổn thương bất cứ người nào trong cái gia đình này… ba đều sẽ… không trách con!”. Ở ngoài phòng họp, Dao Dao đứng ở hành lang, trong đầu đều nghĩ về câu nói này của Phong Tiêu. 

Có ý gì đây? Luôn cảm thấy ba đang để ý về điều gì đó.

Cũng có thể nói cô làm tổn thương Phong Thần Duệ thì sẽ không sao ư? Nhưng Thần Dật, Khả Hinh và Phong Thần Duệ đều không phải là con của ông sao? Câu nói này của ba nghe ra thực sự khó hiểu.

“Ôi da!” Cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài suốt bốn giờ đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc. 

“Thần Dật! Chúc mừng anh nhé! Cuối cùng cũng lên chức chủ tịch!”

Tất cả thành viên hội đồng quản trị bước ra khỏi phòng không ngừng hướng về Phong Thần Dật chúc mừng.

“Ha ha giám đốc Tiền, ông khách sáo rồi, sau này còn nhờ các vị tiền bối giúp đỡ nhiều!” 

“Ha ha ha đúng là hậu sinh khả úy! Rất biết cách tôn trọng những thứ cũ như chúng tôi, thật là hiếm thấy.”

Giám đốc Tiền cầm bàn tay của Phong Thần Dật khen ngợi.

“Thần Dật, sau này tại cuộc họp thường niên của công ty, chúng tôi sẽ tổ chức chúc mừng anh! 

“Vâng!”

Mọi người đều rời khỏi phòng họp, lần này có thể nói những thăng trầm của hội đồng quản trị, một số người đã có tiếng cười vui vẻ.

Phong Thần Duệ mặt xám xịt lặng lẽ rời đi, Deborah của hắn đã sớm chạy đi không dấu vết. 

Dao Dao đứng ở cuối hành lang, nhìn Phong Thần Dật mỉm cười.

Hắn dang hai hay ra và nghiêng đầu:

“Còn không mau lại đây chúc mừng anh?” 

Cắt!

Dao Dao liếc mắt đứng ngây người nhưng một giây sau như một con khỉ nhỏ cô sà vào vòng tay hắn:

“Chúc mừng anh, chủ tịch Phong” 

Tiếng cười lan rộng khắp hành lang vắng vẻ, những công việc vất vả và mồ hôi của ngày hôm nay cuối cùng cũng có thành quả.

Phong Thần Dật đã giành ra hai năm, bảy trăm ngày đêm để chờ đợi đến ngày này.

Bên cạnh một người vợ tốt Dao Dao đã dành cho hắn nửa tháng không ngủ không nghỉ để góp phần vào chiến thắng này. 

Đây là lần đầu tiên vợ chồng họ cùng hợp tác làm việc, có thể nói rất thuận lợi và nhanh chóng.

Hay như câu nói kia, Phong Thần Dật cuối cùng cũng là một vị chủ tịch hiếm hoi, mục đích của hắn chỉ là làm cho Phong Thần Duệ ra khỏi Phong Thị, đương nhiên… Còn có những người khác!

Họ ôm nhau và bước đi cùng nhau như vẽ lên một bức tranh ngọt ngào trong hành lang. 

Nhưng đi đến góc hành lang…

“Thật là ngọt ngào!” Tạ Chỉ Tình từ xa nhìn hình ảnh ôm nhau của họ, một giây sau cô nhoẻn miệng cười, cô ta rút điện thoại ra…

“Ba à, cuộc họp hội đồng của Phong Thị đã kết thúc, con cờ Phong Thần Duệ của ba đã bị đánh bại bởi Lạc Dao Dao và Phong Thần Dật rồi! 

Dứt lời cô ta biến mất với nụ cười ở góc hành lang.

Mặt trời đang lặn dần và màn đêm đang buông xuống.

Chiếc xe thể thao đang chạy nhanh trên đường như chạy đua với gió. 

“Thần Dật, nếu như mười hai năm trước chúng ta không xảy ra chuyện đó, liệu anh có lựa chọn quay về Phong Thị?

Dao Dao ngồi ở vị trí ghế phụ mỉm cười hỏi.

Hắn im lặng hồi lâu rồi mỉm cười lắc đầu: 

“Anh cũng không biết.”

Cuộc sống không có giả định, không ai có thể biết trước được kết quả như thế nào.

Phong Thần Dật cũng đã từng nghĩ về nó, nếu nó không nằm trên hai con đường là “đi” hay “ở” liệu lúc đó anh có lạc vào mối quan hệ với Ly Nặc Đình không? 

A…

Xe chầm chậm dừng trước biệt thự của Phong gia, lúc còn dang trên xe thì Phong Tiêu điện thoại cho Phong Thần Dật, gọi hắn tối nay về nhà dùng cơm.

“Dao Dao, bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng đừng lên tiếng có hiểu không?” 

Lúc đang xuống xe, Phong Thần Dật bỗng nhiên nói điều này.

Dao Dao nhíu mày, còn chưa kịp hỏi ý nghĩa của câu hỏi này thì đã bị Phong Thần Dật kéo vào trong biệt thự.

“Hai ông trẻ, hai bà trẻ.” 

Ngay khi bước vào biệt thự, tuy mọi thứ vẫn như cũ, uy nghi to lớn, một biệt thự sâu không thấy đáy.

Nhưng cô luôn cảm thấy không khí ngày hôm nay dường như…

Lén nhìn những người giúp việc với một cái nhìn đầy lo lắng. 

“Thần... Dật.” Dao Dao bất an nắm tay của Phong Thần Dật.

Hắn lắc đầu một cái ra hiệu không có chuyện gì, bước nhanh đi về phía bên trong phòng khách. “Ba tôi đâu?”

Bên trong phòng khách chỉ có hai người Lan Nghê Bội bà. 

Lan Nghê Bội nâng mắt lên: “Hôm nay là tôi giả làm ba cậu gọi điện cho cậu về nhà ăn cơm!”

“Như vậy nói cách khác ba không có ở đây? Vậy tôi liền đi trước.”

“Đứng lại cho tôi!” Lan Nghê Bội lạnh lùng đứng lên, bước nhanh đi tới trước mặt của Phong Thần Dật: “Nói thế nào tôi cũng là mẹ kế cậu, nhiều năm như vậy, cậu không thèm nhìn tôi, tôi cũng không nói gì qua. Cậu ngày hôm nay vậy mà đem Thần Duệ của tôi bức cho đến rời nhà ra đi, tôi cho cậu biết, Phong Thần Dật, nếu như Thần Duệ của tôi có bất trắc gì, tôi sẽ kéo cậu cùng chôn theo!” 

“Lan phu nhân, anh tôi rời nhà trốn đi bà hẳn là nên phái người đi tìm hắn chứ không phải tới tìm tôi!”

“Phong Thần Dật, mày đây là thái độ gì?” Lan Nghê Bội rốt cục tháo xuống bề ngoài đoan trang của mình, vẻ mặt dữ tợn nâng tay lên, nặng nề cho Phong Thần Dật một cái tát!

“Thần...” Dao Dao vừa muốn tiến lên xem xét thương thế của Phong Thần Dật. 

Hắn nâng tay lên, làm ra động tác ngăn Dao Dao lại, mặt không thay đổi nhìn thoáng qua Lan Nghê Bội, xoay người rời khỏi.

“Phong Thần Dật, tao còn không có cho mày đi đâu!” Lan Nghê Bội vẫn không buông tha, có thể nhìn ra được, mục đích của bà ta căn bản cũng không phải là Phong Thần Duệ thế nào, mà là hoàn toàn muốn tìm Phong Thần Dật trút giận mà thôi. “Tao biết nhiều năm như vậy mày đều ở đây hận tao, hận tao hại chết mẹ của mày, mày tức giận có thể hướng về phía tao, tại sao đi làm khó dễ con trai của tao?”

“Ha...” Phong Thần Dật cười lạnh một tiếng, con ngươi u lãnh kia dần dần ép hướng về phía Lan Nghê Bội: “Có cái gì so với việc để bà nhìn thấy người con trai bà hiểu rõ nhất bị tôi mạnh mẽ hại chết từng chút đâu chứ?” 

“Tốt! Tốt lắm!” Lan Nghê Bội hung tợn phun ra mấy chữ, nâng tay lên lại muốn cho Phong Thần Dật một cái tát.

Nhưng lần này lại bị hắn vững vàng bắt được.

“Buông mẹ chồng tôi ra!” Một bên Lan Lăng thấy vậy, xông lên bắt đầu xé rách y phục Phong Thần Dật. 

Phải biết rằng, Phong Thần Dật là một nam nhân cực kỳ biết kiềm chế, đối mặt với dây dưa của hai nữ nhân, hắn chỉ có phần thua thiệt.

Phong Thần Dật chỉ đành phải nâng cánh tay lên thả Lan Nghê Bội ra.

Nhưng hai nữ nhân kia vẫn không buông tha: “Phong Thần Dật, tên tiện chủng này, trước kia tao thật hối hận lưu mày lại Phong gia! Khi đó thời điểm mẹ mày tự sát, tao nên giết mày luôn! Để mày khỏi sống đến bây giờ đi ép buộc Thần Duệ của tao!” 

Phòng khách càng lúc càng hỗn loạn, Phong Thần Dật muốn đi, lại bị hai nữ nhân trái phải níu lấy, không ngừng đấm đá.

Dao Dao Ở bên chứng kiến hết thảy, vội vàng đi lên ngăn cản: “Các người đừng có tìm Thần Dật gây phiền toái.”

“Đi ra!” Lan Lăng liền đẩy Dao Dao ra. 

“Dao Dao!” Toàn bộ lực chú ý của Phong Thần Dật cũng dời tới trên người của cô.

Đúng lúc này, Lan Nghê Bội nhặt bình hoa cạnh tay lên...

“Thần Dật, em!” 

Còn không chờ Dao Dao nói hết, bình hoa trong tay Lan Nghê Bội vang lên một tiếng “Phanh” liền đập vào trên đầu Phong Thần Dật.

Màu máu Đỏ tươi chói mắt nhất thời bao phủ ở trên mặt của hắn, hắn lạnh lùng gầm nhẹ một tiếng: “Gây loạn đủ rồi sao? Hai người đàn bà chanh chua các người!”

“Phong Thần Dật, Thần Duệ nếu một ngày không trở về nhà, tao liền nháo mày một ngày, nếu là một năm không trở về nhà, tao liền nháo mày một năm!” Đều đã đến mức này, Lan Nghê Bội còn không chịu dừng lại. 

“Đủ rồi... đủ rồi... Các người đừng có ở đây làm phiền Thần Dật nữa...” Dao Dao bất lực đứng ở nơi đó, chỉ có thể nhìn hai nữ nhân không ngừng la lối om sòm ở trước mặt Phong Thần Dật.

Cuộc sống chân thật trước kia Thần Dật trôi qua chính là cái dạng này sao?

Phong Thần Duệ có thể khi dễ hắn vô tận nhưng chỉ cần hắn đánh trả lại, cũng sẽ bị người của toàn gia này mắng chửi. 

Chương 441-2: Bà Phong, Chủ Tịch Phong (2)

Thần Dật lúc nhỏ cho dù có lòng, cũng vô lực; hiện tại, cũng không có tâm...

Bởi vì các cô là nữ nhân và bà già, với một Thần Dật luôn biết kềm chế, ở trước mặt bọn họ chỉ biết bị vô tận chà đạp mà thôi!

Nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, nhìn y phục Phong Thần Dật bị bọn họ xé rách, nhìn Phong Thần Dật một đầu máu kia, tay cô nắm lại thật chặt, con ngươi vô lực kia dần dần tối lại... “Dừng tay... Lan Nghê Bội, người đàn bà đê tiện này dừng tay lại ngay!” 

Một tiếng gầm nhẹ của Dao Dao trong nháy mắt dừng lại tình cảnh hỗn loạn này.

Lan Nghê Bội trợn to hai mắt nhanh chóng nhìn sang phía cô.

Một giây kế tiếp, Dao Dao khóe miệng kéo ra một cái ý cười âm lãnh, tiến lên từng bước, một tay nắm lấy cổ của Lan Nghê Bội: “Đê tiện chính là đê tiện, vĩnh viễn cũng chỉ có phần bị người làm thịt. Lan Nghê Bội, ngươi quả thực là khiến hoàng thất Á Tư Lan Quốc ta mất mặt, bổn điện hạ hiện tại sẽ tự tay xử tử ngươi!” Tay nhỏ bé càng thêm dùng sức bóp cổ Lan Nghê Bội. 

Lan Nghê Bội sợ hãi trợn to hai mắt: “Lan... Mày là... Lan...”

Lan Lăng bên cạnh còn không hiểu gì cho nên nhanh chóng tiến lên: “Lạc Dao Dao, cô nổi điên làm cái gì, muốn tạo phản sao, nhanh lên một chút buông mẹ chồng ra!”

“Cút cho ta! Cha ngươi ở Á Tư Lan Quốc còn không có tư cách cùng bổn điện hạ nói chuyện, Lan Lăng ngươi dựa vào cái gì lên tiếng với bổn điện hạ?” 

Chứng kiến dáng vẻ khí phách kia của Dao Dao, Lan Lăng không khỏi cũng hít một hơi khí lạnh: “Cô là... ai?”

“Lan... Lan Đóa! Mày là Lan Đóa!” Lan Nghê Bội giống như là điên rồi toàn thân run rẩy.

“Mẹ chồng? Mẹ chồng, mẹ đang nói cái gì?” 

“Nó... nó là Lan Đóa!”

“Bùm” một tiếng, trong nháy mắt sau khi Lan Lăng nghe được tên này, cả người liền bị hù dọa sợ đến ngồi bệt ở trên mặt đất...

Một bên Phong Thần Dật thấy vậy, nhanh chóng đem Dao Dao có phần mất khống chế kéo đến bên cạnh: “Dao Dao?” 

“Em không sao...” Cô mặt không thay đổi lắc đầu một cái, thấp giọng nói: “Em là giả bộ...”

Phong Thần Dật vừa nghe lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn còn tưởng rằng... Dao Dao tìm về được trí nhớ trước kia chứ!

“Lan Đóa, không nghĩ tới yêu nghiệt mày lại vẫn còn sống, đơn giản là lão Thiên mù mắt, để cái tai họa như mày sống cho tới bây giờ!” Lúc này, tay Lan Nghê Bội che lại cổ bị bóp của mình, vừa sợ vừa tức giận nhìn về phía Dao Dao. 

Phong Thần Dật lạnh lùng hé mắt, lôi kéo tay của Dao Dao quay đầu ly khai.

Đồng thời phía sau lại truyền tới tiếng gầm gừ gần như điên cuồng của Lan Nghê Bội: “Phong Thần Dật, mày khi còn bé đã gặp qua Lan Đóa, mày nên có biết nó ác độc bao nhiêu! Toàn bộ dân chúng Á Tư Lan Quốc đều mong mỏi Lan Đóa sớm chết đi, mong mỏi nó vĩnh viễn chết đi, không nghĩ tới cái yêu nghiệt này lại bị mày cưới về Phong gia, ha ha ha, tao sẽ chờ xem kẻ yêu nghiệt này làm sao đem mày hại chết!”

“Tao sẽ chờ xem kẻ yêu nghiệt này làm sao đem mày hại chết!” 

Bên trong xe, Dao Dao thay Phong Thần Dật đơn giản xử lý vết thương nhưng lời nói ác độc kia của Lan Nghê Bội cứ lặp lại bên tai của cô không dứt.

“Anh khi còn bé đã gặp qua Lan Đóa?”

“Ừ...” Phong Thần Dật mặt không thay đổi gật đầu một cái: “Thời điểm Lan Đóa bốn tuổi tới chơi Trung quốc, cùng Lan Bội San công chúa ở tại Phong gia anh ba ngày.” 

“Trước kia, vì sao không nói cho em?”

“Anh cho rằng không cần thiết phải nói.” Phong Thần Dật giữ thật chặt tay nhỏ bé lạnh run của cô lại: “Em chắc chắn không phải là cô ấy!”

“Vì sao khẳng định như vậy? Ha ha... Không phải là bởi vì Lan Đóa đúng như theo như lời Lan Nghê Bội là một cô gái vô cùng ác độc?” 

Phong Thần Dật rơi vào im lặng, bởi vì hắn cũng không biết nên hướng về phía Dao Dao miêu tả như thế nào, Lan Đóa mà hắn tiếp xúc trước kia rốt cuộc là một cô gái có bộ dáng gì.

Một lúc lâu, hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Không phải vậy.”

“Đừng gạt em!” Dao Dao kích động gạt tay hắn ra, gắt gao nắm thành nắm đấm: “Vừa rồi lúc bọn người Lan Nghê Bội đánh anh phản ứng đầu tiên của em là làm ra bộ dạng của Lan Đóa khiến các nàng dừng tay nhưng... Em cũng không biết tại sao mình lại diễn giống Lan Đóa như vậy!” 

“Cao ngạo, cuồng vọng, ngoan độc, chẳng coi ai ra gì. Thật ra hình ảnh của Lan Đóa xuất hiện rất nhiều lần trong đầu em. Lúc nãy khi em đóng vai Lan Đóa phản ứng của Lan Nghê Bội chính là khẩn trương và sợ hãi, thực ra... Em ở Á Tư Lan Quốc là em gái ruột của người kế nhiệm hiện tại Lan Nặc...”

Lúc Lan Nặc đến tìm Băng Dạ thì Băng Dạ đang ôm cô, bảo cô phải bảo vệ người dân. Lúc Lan Nặc nhìn thấy Dao Dao ngay lập tức bị dọa té trên mặt đất...

Lan Nặc, Lan Nghê Bội sau khi nghe cái tên Lan Đóa đều có phản ứng như vậy, có thể thấy được... 

Trước đây Lan Đóa là một cô gái rất độc ác. Rõ ràng chỉ có bốn tuổi lại bị mọi người gọi là yêu nghiệt, mong đợi cô chết đi, cô rốt cuộc đã làm chuyện ác độc gì?

“Dao Dao em thật sự không phải cô ấy. Em nghĩ xem, mười bốn năm trước Lan Đóa bốn tuổi nếu bây giờ còn sống đã mười tám tuổi nhưng em là mười chín tuổi.”

“Cô khẳng định cô mười chín tuổi?” Nghi vấn của Băng Dạ hiện ra trong đầu Dao Dao, cô đau khổ nói: “Tuổi có thể là giả, tuổi của em là do mẹ nói. Mẹ muốn nói nhiều hơn cũng có thể!” 

“Dao Dao...”

“Ô...” Cô hoảng hốt, nước mắt lăn trên má, kích động nhào vào lòng Phong Thần Dật: “Em không muốn làm Lan Đóa nhưng trong đầu luôn xuất hiện những hình ảnh kì lạ, muốn em lừa dối bản thân không phải cô ấy em không làm được!”

“Dao Dao em nghe anh nói. Có lẽ Lan Đóa có vô số tội ác không thể tha thứ, giết rất nhiều người nhưng hiện tại Lạc Dao Dao rất lương thiện. Em chỉ cần làm tốt vai trò của Lạc Dao Dao là được.” 

Đúng vậy...

Cho dù trước kia Lan Đóa có bao nhiêu độc ác, đã làm chuyện gì trong quá khứ thì mười mấy năm qua cô vẫn là Lạc Dao Dao, không làm chuyện thương thiên hại lí dù một ngày nào đó... Trí nhớ của cô hồi phục, phát hiện mình chính là Lan Đóa mà mọi người e sợ thì... Cô cũng có thể nói với họ hiện tại cô là Lạc Dao Dao không phải Lan Đóa điện hạ luôn làm chuyện xấu trước kia.

Bên trong biệt thự Phong gia. 

“Mẹ à, mẹ khẳng định Lạc Dao Dao chính là Lan Đóa điện hạ của Á Tư Lan Quốc chúng ta sao?” Lan Lăng tuy là hoàng thân quốc thích ở Á Tư Lan Quốc nhưng địa vị rất thấp kém, căn bản chưa từng gặp Lan Đóa nhưng vẫn nghe qua cách xử lý của Lan Đóa... Dường như ngoan độc và tàn nhẫn là hai từ thích hợp nhất để hình dung Lan Đóa.

“Mẹ không có cách để xác định. Con cũng biết mẹ sớm rời khỏi Á Tư Lan Quốc nhưng lúc nãy nhìn ánh mắt Lạc Dao Dao cùng với giọng điệu nói chuyện, còn có thái độ coi thường tất cả kia thật sự rất giống Lan Đóa, quá giống. Không được! Không được! Mẹ phải gọi điện thoại, gọi điện thoại.” Trong lòng Lan Nghê Bội càng nghĩ càng sợ hãi, luống cuống chạy tới chỗ để điện thoại, nhanh chóng ấn một dãy số.

“A lô.” 

“Tằng... Phó thủ tướng Tằng!” Lan Nghê Bội chính là gọi cho Tằng Giai Thụy.

“Là Phong phu nhân à, có chuyện gì sao?”

“Phó thủ tướng Tằng, tôi có chuyện cần ông xác nhận!” 

“Chuyện gì?”

“Lan... Lan Đóa có phải chưa chết hay không?”

Bên kia điện thoại khi Tằng Giai Thụy nghe câu này thì không khỏi cười nhạt: “Thế à? Chuyện này tôi cũng không rõ.” 

“Làm sao bây giờ? Phó thủ tướng Tằng hình như yêu nghiệt kia còn sống.”

“Như vậy...” Từ giọng nói của Tằng Giai Thụy có thể thấy được hắn không có hứng thú với sống chết của Lan Đóa.

“Phong phu nhân bà gọi cho tôi là có mục đích gì? Chính là để thông báo với tôi là Lan Đóa còn sống sao?” 

“Thật ra cũng không phải...” Lan Nghê Bội dần dần bình tĩnh lại: “Là như vầy phó thủ tướng Tằng, con trai tôi bị Phong Thần Dật trục xuất khỏi Phong Thị. Ông có biện pháp gì giúp nó hay không?”

“Chuyện này... Ha ha, xin lỗi tôi cũng không giúp được gì. Tốt nhất bà tự tìm cách đi.”

“Tút tút” điện thoại bị cắt đứt. 

“Phó thủ tướng Tằng... A lô. Phó thủ tướng Tằng!” Lan Nghê Bội còn có chuyện muốn nói nhưng điện thoai sớm đã ngắt.

“Mẹ, phải làm sao bây giờ? Phó thủ tướng không chịu giúp Thần Duệ sao?” Ở bên cạnh Lan lăng vô cùng lo lắng hỏi.

“Hừ.” Lan Nghê Bội hừ lạnh, bất đắc dĩ lắc đầu: “Này là thật tế thôi. Hiện tại Thần Dật gặp khó khăn người đàn ông kia liền qua cầu rút ván, làm sao có thể giúp chúng ta được.” Đây chính là lòng người lạnh nhạt bà đã sớm hiểu được. 

“Mẹ, nói cách khác...”

“Ai... Chuyện đã đến nước này thì thắng làm vua thua làm giặc thôi. Chúng ta chỉ có thể... Đối mặt với sự thật!”

Trong nhà Dao Dao liên tục đổi băng gạt bị thấm máu: “Thần Dật, sao miệng vết thương của anh không ngừng chảy máu? Chúng ta tới bệnh viện đi.” 

“Không cần.” Phong Thần Dật khẩn trương ngồi dậy: “Em chờ anh ở đây.” Hắn nhanh chóng vào phòng ngủ.

Khi hắn quay lại thì vết thương đầy máu đã chuyển biến tốt hơn.

“Hô... Thật dọa người, sao lại nhiều máu vậy chứ?” Dao Dao dọn sạch băng gạt trên bàn. 

Nếu không biết còn tưởng bọn họ giết người, quả thật là vô cùng thê thảm.

Đêm càng lúc càng khuya.

Phong Thần Dật ôm Dao Dao muốn ngủ nhưng lăn qua lăn lại vẫn không ngủ được. 

“Thần Dật... Anh ngủ rồi sao?”

“Không, làm sao vậy?”

Cô cọ cọ đầu vào ngực hắn, có chút đăm chiêu nói: “Anh có thể nói cho em biết khi Lan Đóa ở nhà anh ba ngày có bộ dạng như thế nào không?” 

Phong Thần Dật nhíu mày: “Không phải đã nói anh không cần nói ra sao?”

“Nhưng mà... Em muốn biết, bộ dáng khi ấy...” Cô hít hít mũi, cố gượng cười: “Có phải rất đáng ghét không?”

“Ha ha, anh cùng cô ấy chỉ tiếp xúc ba ngày thôi, không có nhiều ấn tượng lắm.” 

Gạt người! Phong Thần Dật nói dối, cô và hắn quen biết sáu năm, trong thế giới của hắn nếu không đúng thì là sai, nào có chuyện gì không có đáp án như thế này?

Chắc là trong ấn tượng của hắn Lan Đóa cũng không tốt đúng không?

Ai... Ngay cả một người đàn ông chân chính như Phong Thần Dật cũng chán ghét cô bé kia, thật không biết bộ dáng Lan Đóa đáng ghét như thế nào nữa! 

Bên trong trung tâm thương mại Dao Dao một mình đi mua quần áo.

Vì ngày mai chính là sinh nhật của Phong Thị cô nhất định sẽ phải lấy thân phận là vợ của Phong Thần Dật tham gia nên cần lựa chọn lễ phục tốt một chút.

“Ai... Có Tiểu Mạn ở đây thì tốt rồi. Đáng tiếc...” Vài ngày trước Cung Tiểu Mạn đã về Nhật Bản. Không biết Tiểu Mạn ở Nhật Bản thế nào rồi? Cậu ấy thật sự phải gả cho người đàn ông mình không thích sao? 

Nếu hiện tại không quá bận cô hận không thể lập tức bay tới Nhật Bản nhưng ở đây cô... Cũng bị vùi lấp hoàn toàn.

Cô bất tri bất giác tới chỗ chuyên kinh doanh Prada. Cô đứng trước cửa nhớ lại trước đây khi còn là nhân viên của Bác Sâm, lúc một đòng nghiệp nam đưa cô tới đây mua quần áo thì tình cờ gặp Phong Thần Dật. Cũng chính vì vậy mà hiện tại trung tâm thương mại này đã bị Phong Thần Dật thu mua.

Read Next Episode

Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

Chapter 438

Miễn phí đọc những chap truyện mới nhất trên app

Đọc truyện tranh trên app mượt hơn
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play